Chương 616: Tiểu Hổ Nhà Ta…

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 616: Tiểu Hổ Nhà Ta…

Thật không ngờ, con hổ ngu ngốc này lại có vận may tốt như vậy, vậy mà lại có thể đạt được truyền thừa của một tôn Đại Đế đến từ Hổ tộc.

Nó không chỉ giúp cho tu vi của bản thân hắn thăng tiến vượt bậc mà còn có vẻ ngoài vô cùng phù hợp.

Chỉ là tình huống hiện tại không tốt lắm.

Mặc dù Sát Hổ tránh trái né phải, khiến cho một đám Đại Thánh dường như không có cách nào có thể hạ gục nó, nhưng ctình trạng này cũng không thể tồn tại được bao lâu.

Tu vi chênh lệch không dễ dàng bù đắp như vậy được, huống chi lúc này còn phải đối mặt với nhiều Đại Thánh và Yêu Hoàng như vậy.

Lúc này, Sát Hổ quả thực khóc rống không thôi, nếu không phải dựa vào việc nó ở trong Tòa Đế mộ lấy được truyền thừa kết hợp với huyết mạch thần thông của mình, nó đã có thể tự tin chạy thoát.

Nhưng bên trong Tòa Đế mộ này vậy mà lại tràn đầy sức mạnh còn sót lại của Đại Đế, khiến cho huyết mạch thần thông của nó trực tiếp bị áp chế, căn bản không có cách nào có thể thi triển được, nếu không lúc này làm gì có thể khiến nó rơi vào tình thế chật vật như thế này được chứ.

Thấy mình sắp không thể kiên trì được nữa, Sát Hổ đột nhiên nhìn thấy người của Đạo Nhất tông cách đó không xa.

Nó tự nhiên biết đó là đám người Tề Hùng, cho nên trong lúc nhất thời, con hàng này cắn răng một cái, la lớn.

“Chủ nhân cứu ta…”

Hả? ? ?

Một tiếng gầm này khiến tất cả mọi người xung quanh đều ngây người sững sờ, chủ nhân? Chẳng lẽ tên gia hỏa này là linh sủng của thế lực nào đó sao?

Theo ánh mắt của Sát Hổ, mọi người lần lượt khóa chặt ánh mắt vào nhóm Đạo Nhất tông, chẳng lẽ vừa nãy nó đang ám chỉ một người nào đó trong nhóm Đạo Nhất tông này sao?

Đừng nói là bọn họ, ngay cả bản thân nhóm người Đạo Nhất tông cũng có chút hoang mang, con hổ ngu ngốc này làm sao vậy?

“Nó đang cầu cứu sao?”

Vẫn là Diệp Trường Thanh là người phản ứng lại đầu tiên, hắn nghi hoặc rồi mở miệng nói chuyện, Từ Kiệt đứng ở một bên nghe vậy thì gật nhẹ đầu.

“Có lẽ là như vậy.”

“Vậy chúng ta có cứu nó không? Dù sao nó cũng là người mang truyền thừa của Đại Đế.”

Giải cứu Sát Hổ chắc chắn sẽ khiến Tam Đại Thánh địa không vui, nhưng điều này đối với Đạo Nhất tông mà nói thì cũng chẳng là gì.

Dù sao, ngoại trừ Thánh địa Vân La ra, thì hai Thánh địa còn lại là Thánh địa Bất Tử và Thánh địa Thiên Long đều không có ấn tượng tốt về Đạo Nhất tông.

Đặc biệt là ở Thánh địa Thiên Long, bọn hắn đã giết bốn tên Đại Thánh của người ta rồi, bây giờ nếu đắc tội thêm một chút nữa, thì có vẻ giống như không có chuyện gì cả, muỗi quá nhiều cũng không sợ bị cắn.

Nghĩ như vậy, mọi người lập tức đưa ra quyết định, Tề Hùng lúc này mới đứng ra nói.

“Chư vị, vì sao lại vây đánh Tiểu Hổ của nhà ta vậy?”

Lời này vừa nói ra, tam Thánh địa Đại Thánh đều sửng sốt, sau đó lập tức đình chỉ công kích.

Sát Hổ thấy vậy cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng nó vừa định tìm cơ hội chạy trốn, không ngờ lại bị Dư Mạt đi tới bên cạnh nó trước trước, một phát bắt được cổ của nó, cười nói.

“Ta đã nói ngươi đừng có chạy lung tung, ngươi thấy nguy hiểm như thế nào chưa.”

“Ta… Cái này…”

Đương nhiên, Sát Hổ không thật tâm đầu hàng Đạo Nhất tông, nhưng hiện tại nó đã bị Dư Mạt khống chế, cộng với việc không thể thi triển huyết mạch thần thông, trong nháy mắt khiến nó ngừng công kích.

Với sự can thiệp của Đạo Nhất tông, sắc mặt của tất cả mọi người trong Tam Đại Thánh địa quả thực không tốt, đặc biệt là tôn Yêu Hoàng duy nhất còn sót lại của Thánh địa Thiên Long.

“Đạo Nhất tông ngươi là có ý gì?”

Trong mắt hắn tràn đầy lửa giận nói.

“Không có ý gì hết, ta chỉ là không thể trơ mắt nhìn Tiểu Hổ nhà ta bị mấy người đánh chết được.”

“Ngươi nói có đúng không?”

“Chẳng lẽ không phải?”

“Ngươi… Tên trộm này cướp đi truyền thừa của Đại Đế, Đạo Nhất tông ngươi lại dám nói là muốn bảo vệ sao?”

Nhìn truyền thừa của Đại Đế vuột mất, tôn Yêu Hoàng của Thánh địa Thiên Long này tự nhiên không cam lòng.

Nhưng Tề Hùng cũng hoàn toàn cho nó là giả, hắn tỏ ra không có gì quan trọng rồi nói.

“Lời này của ngươi sao có thể gọi là ăn trộm? Cơ duyên trên đời nếu như ai có cơ hội đều có được, Tiểu Hổ nhà ta lấy được truyền thừa của Đại Đế, cũng có nghĩa là cơ hội này nên thuộc về nó, còn về phần các ngươi thì chỉ có thể gọi là có duyên nhưng không phận thôi.”

“Ngươi…”

Thấy Tề Hùng không có ý nhượng bộ, Đại Thánh của Thánh địa Thiên Long đã rất tức giận.

Nhưng nó chỉ có một mình, lúc này đối mặt với nhiều người trong Đạo Nhất Tông như vậy, cho nên cũng không tiện ra tay, nó chỉ có thể nhìn về phía Thánh địa Bất Tử và Thánh địa Vân La.

“Còn các ngươi thì sao, chẳng lẽ các ngươi chỉ trơ mắt đứng nhìn truyền thừa này rơi vào tay người khác sao?”

Nó muốn lôi hai Thánh địa còn lại vào cuộc để cùng nhau gây áp lực lên Đạo Nhất tông.

Chỉ là sự tính toán này của nó rõ ràng là dùng không đúng chỗ, Thánh địa Bất Tử còn chưa kịp trả lời, Lý Chính Thanh của bên Thánh địa Vân La đã lên tiếng trước.

“Ta cảm thấy Tề Tông Chủ nói không sai, cơ duyên của thiên hạ tự có vận số.”

Ngay khi Lý Chính Thanh nói điều này, không nghi ngờ gì nữa, hắn đã đứng về phía Đạo Nhất tông.

Những cường giả khác của Thánh địa Vân La đối với cái này thì đều có chút khó hiểu, nhưng Lý Chính Thanh chỉ hướng về phía bọn họ khẽ gật đầu.

Thân là Thánh địa của Nhân tộc, vậy ngay lúc này bọn họ nhất định phải hướng về phía Nhân tộc.

Tình hình ở Trung Châu so với bốn châu khác thì phức tạp hơn rất nhiều.

Các chủng tộc đối địch với nhau, mỗi một chủng tộc đều hy vọng có được càng nhiều tài nguyên càng tốt, cho nên trong rất nhiều trường hợp, giữa các đại chủng tộc sẽ tránh xung đột nội bộ, cùng nhau đối phó với bên ngoài, cho nên cũng chỉ có thể bằng cách này, bọn họ mới có thể tồn tại trong hoàn cảnh tàn khốc ở Trung Châu như vậy.

Với sự hỗ trợ của Thánh địa Vân La, bên phía Thánh địa Bất Tử cũng phải do dự một lúc.

Trước hết, thực lực của Thánh địa Vân La và Đạo Nhất tông rõ ràng là mạnh hơn.

Còn bên phía Thánh địa Thiên Long, lại chỉ có một vị Yêu Hoàng, cho dù là kẻ ngu xuẩn cũng có thể nhìn rõ ràng cục diện.

Vì vậy, Thánh địa Thiên Long cũng chỉ có thể lựa chọn im lặng.

Đối mặt với kết quả như vậy, sắc mặt tên Đại Thánh của Thánh địa Thiên Long này lập tức trở nên tái nhợt, cả người giận dữ run lên không ngừng.

Truyền thừa của Đại Đế trước mặt lại bị một con hổ ngu ngốc đoạt được, cái này thì kêu hắn làm sao có thể tiếp nhận được.

“Hừ, ta ngược lại muốn xem Đạo Nhất tông ngươi có thể bảo vệ nó bao lâu.”

Thực lực của hắn tạm thời không bằng người ta, nhưng hiện tại đã biết tung tích của truyền thừa, sau này nhất định sẽ có biện pháp khiến Đạo Nhất tông phải cúi đầu khuất phục.

Hắn ngược lại muốn xem Đạo Nhất tông này có thể bảo vệ con hổ ngu ngốc này được bao lâu.

Nói xong, cái tên Yêu Hoàng này xoay người rời đi, nhưng hắn cũng không có chú ý tới trong hốc mắt của đám người Tề Hùng có hiện lên một tia sát ý, bộ dáng này xem ra là không có ý định giữ nó lại.

Truyền thừa không còn nữa, cho nên mọi người sau khi tỏ ra thất vọng xong thì cũng chỉ có thể tìm kiếm những bảo vật khác.

Dù sao thì chuyện này cũng đã có sự chấp nhận ngầm giữa Thánh địa Thiên Long và Thánh địa Bất Tử, cho nên bọn họ có tư cách gì từ trong tay của Đạo Nhất tông cướp lại chứ.

Trong đại điện cũng không còn bảo vật gì có giá trị, chẳng mấy chốc, mọi người cũng ai đi đường nấy, bắt đầu đi chỗ khác tìm kiếm.

Mà bên phía Thánh địa Vân La, một vị Đại Thánh đi tới trước mặt Lý Chính Thanh, hắn tỏ ra có chút nghi hoặc hỏi.

“Vừa rồi vì sao ngươi lại nói thay cho Đạo Nhất Tông? Đây là truyền thừa của Đại Đế đấy.”

Nghe vậy, Lý Chính Thanh không nhanh không chậm trả lời.

“Ngươi cảm thấy truyền thừa này rơi vào tay của Nhân tộc ta tốt hơn hay là trong tay Thánh địa Thiên Long tốt hơn sao?”

“Cái này…”

Đáp án này còn cần phải nghĩ sao? Nếu Thánh địa Thiên Long có được Truyền thừa của Đại Đế này, đặc biệt là để cái tên Yêu Hoàng kia lấy được, vậy rất có thể sẽ giúp Thánh địa Thiên Long có thêm một tên Yêu Hoàng nữa.

Cái này đối với Thánh địa Vân La, hay thậm chí là toàn bộ Nhân tộc thì đều không phải là chuyện tốt lành gì.

Cho nên từ quan điểm này, có vẻ như việc để truyền thừa rơi vào trong tay Đạo Nhất tông, đây có vẻ là một kết quả tốt hơn.

Đương nhiên, Lý Chính Thanh sẽ không nói cho mọi người biết, cũng như việc tự mình thừa nhận chuyện này, huống chi hắn còn muốn ăn thêm vài bữa nữa.

Bởi vì đồ ăn ở Đạo Nhất tông khiến người ta muốn ngừng mà không được.

“Hắn vừa nãy đi hướng này sao?”

“Đúng vậy.”

Ở một bên khác, Đạo Nhất tông cũng rời khỏi đại điện, một đường đi về hướng vừa rồi của cái tên Yêu Hoàng ở Thánh địa Thiên Long này.

Nguyên Thương và Vương Mãn tiến thêm một bước, bọn họ dự định chặn đường đi của tên Yêu Hoàng này.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right