Chương 455: Phải Có Kế Hoạch, Không Thể Làm Bừa

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 916 lượt đọc

Chương 455: Phải Có Kế Hoạch, Không Thể Làm Bừa

Sau khi đánh bọn nghịch đồ này một trận no đòn, Hồng Tôn cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái.

Chỉ là khi trở về kiểm tra, mẹ nó Thiên ‌Khung Nhưỡng của lão tử đâu?

Ánh mắt ngay lập tức rơi vào người của đám người Tề Hùng.

“Mẹ nó Thiên Khung Nhưỡng của ta đâu?? Con mẹ nó còn một bình Thiên Khung Nhưỡng cỡ lớn nữa của ta đâu rồi?”

“Ta không biết.”

“Không nhìn thấy.”

Nguyên một đám bọn Tề Hùng ngẩng đầu nhìn lên trời, vẻ mặt vô ‌cùng nghi hoặc, cái gì Thiên Khung Nhưỡng cơ? Cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy qua.

Nhìn thấy bộ dáng này của mấy cái lão già kia, Hồng Tôn tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, hay cho một đám lão gia hỏa không biết xấu hổ.

“Cái kia mịa ‌nó là rượu của ta mà.”

“Hồng ca…”

Hồng Tôn đang tức giận tự nhiên chột dạ, Vương Thiết Thụ lúc này đứng ở một bên ôn nhu lên tiếng, vốn đang nổi nóng cho nên giọng điệu của Hồng Tôn tự nhiên không tốt lắm, quay đầu lại hỏi.

“Muốn gì?”

“Ta đi rót rượu cho Hồng ca.”

Cũng không thèm để ý, Vương Thiết Thụ hiền lành mỉm cười rót cho Hồng Tôn một chén.

Hồng Tôn thấy vậy thì ngay lập tức sửng sốt, mùi này? Là Thiên Khung Nhưỡng?

“Ngươi… Lấy ở đâu ra vậy?”

“Ta biết Hồng ca thích uống Thiên Khung Nhưỡng, vì vậy ta luôn mang theo sẵn một vài hũ bên mình.”

Nghe vậy, sắc mặt Hồng Tôn trở nên phức tạp, được đối xử như vậy làm sao có thể không cảm thấy ấm áp cơ chứ?

Được người ta nhớ thương, chiếu cố ngươi, đây nhất định là một chuyện rất hạnh phúc, thế nhưng là, vừa nhìn thấy gương mặt kia của Vương Thiết Thụ, ấm áp trong lòng lại biến trở thành không biết phải nói ao.

Cuối cùng, Hồng Tôn chỉ có thể quay đầu lại, nâng ly lên uống một ngụm, có vẻ hơi xấu hổ và ngượng ngùng lẩm bẩm nói một câu.

“Đa tạ.”

“A ha ha ha, là ta nguyện ý.”

Vốn dĩ lúc này, nữ nhân bình thường nên ngượng ngùng cười một tiếng, sau đó nhẹ giọng nói vài câu.

Dù tệ đến đâu thì vẫn là nụ cười nhẹ thành tiếng.

Nhưng Vương Thiết Trụ lại phóng khoáng cười to, tiếng như chuông lớn trả lời, thậm chí còn quàng tay qua vai của Hồng Tôn, ôm người ta vào trong ngực.

Tựa ở trong lòng Vương Thiết Thụ, sắc mặt Hồng Tôn vô cùng phức tạp.

Đừng nói là hắn, bọn người Tề Hùng, Thanh Thạch ngồi ở một bên cũng cảm thấy như vậy.

Chỉ là, nhìn Vương Thiết Thụ trong mắt tràn ngập sự yêu thương sâu đậm đến mức muốn tràn cả ra ngoài, khiến cho tất cả mọi người không biết nên hâm mộ hay là…

“Hồng ca, ngươi ăn đi.”

Ăn một hơi hết nửa đĩa, sau đó lại kẹp một đũa đưa cho Hồng Tôn, đây là sự dịu dàng chỉ thuộc về riêng Vương Thiết Thụ.

Sau bữa ăn, mọi người đều mang tâm tình sảng khoái vô cùng, nhưng bên phía Quỷ cốc lại không cảm thấy như vậy.

Sau khi tự mình xác nhận tình hình chiến đấu, Quỷ Vương trở lại Quỷ Cung.

“Làm sao? Tình huống thế nào?”

Thấy nó quay lại, những Quỷ Vương khác lần lượt đặt câu hỏi, nghe vậy, Quỷ Vương kia mang vẻ mặt phức tạp nói.

“Thương vong hơn trăm vạn, đại bộ phận đều là ở các khu vực phía bên ngoài, bất quá khu vực trung tâm cũng nhận một chút tác động đến.”

“Ngươi thật sự xác nhận chỉ trong một buổi chiều giết mấy vạn Tà Ma sao?”

“Đại khái là như vậy, Tà Ma ở khu vực bên ngoài còn sót lại không đến một nửa.”

“Mẹ kiếp, tình huống của bọn Đạo Nhất tông này là sao chứ, làm sao chỉ trong một đêm mà thực lực có thể tăng lên nhiều như vậy?”

“Đề thăng cái rắm, ta cảm thấy tối hôm qua Đạo Nhất tông là đang cố ý diễn trò, chính là để cho chúng ta buông lỏng cảnh giác.”

“Bỉ ổi vô sỉ.”

“Chúng ta tuyệt đối không thể để bọn họ chém giết như vậy nữa. Theo dõi chặt chẽ nhất cử nhất động của đám người Hồng Tôn, còn phái Tướng Quỷ đi trấn thủ ở phía bên ngoài, không thể để đệ tử Đạo Nhất tông ngang ngược như vậy được.”

“Được.”

Quỷ cốc nhanh chóng điều chỉnh lại, từ khu vực trung tâm, nó đã điều động rất nhiều Tà Ma có tu vi cao hơn đến vùng khu vực bên ngoài, để chống lại các đệ tử của Đạo Nhất tông.

Đối với đám người Hồng Tôn cũng bị theo dõi chặt chẽ.

Khi màn đêm dần buông xuống, các đệ tử của Đạo Nhất tông ăn tối xong cũng chuẩn bị lại lần nữa ra tay.

Bên ngoài Linh Thành, đông đảo đệ tử đều tụ tập ở đây, dẫn đầu là các đệ tử thân truyền Triệu Chính Bình và Từ Kiệt, lúc này đang cùng tất cả sư đệ thảo luận điều gì đó.

“Quỷ cốc nhất định là đã biết những gì xảy ra vào buổi xế chiều rồi, cho nên buổi tối, không thể làm bừa giống như buổi chiều được, nhất định phải có kế hoạch.”

“Ý của sư huynh là?”

“Đều phải nghe theo mệnh lệnh, như thế thu hoạch mới có thể càng nhiều được.”

Bây giờ Quỷ cốc đã đề phòng, nhất định không thể lại tùy tiện kết cấu làm loạn, muốn Quỷ Tinh cũng được, muốn liều mạng cũng được, nhưng thật sự không thể bị đưa đi thật nha.

Cho nên kế hoạch trước khi chiến đấu nhất định phải có.

Về điểm này, bọn người Từ Kiệt đã sớm thảo luận qua, chúng đệ tử đối với cái này cũng không có phản đối, ào ào gật đầu đáp ứng.

Tiếp theo, chỉ thấy các đệ tử Triệu Chính Bình và Từ Kiệt mang khuôn mặt bị đánh đến sưng mặt sưng mũi, phân công nhiệm vụ cho các sư đệ một cách chi tiết.

Mọi người đều có những việc riêng của họ để làm.

“Đệ tử tạp dịch chủ yếu phụ trách bố trí bùa chú và trận pháp, nhưng phải nhớ kỹ, phẩm cấp của trận pháp và bùa chú không thể vượt qua tam giai, nếu không sẽ không giữ được Quỷ Tinh.”

“Nhưng sư huynh, trận pháp tam giai sợ là đánh không lại những Tà Ma cao giai kia.”

“Không sao, vốn cũng không nghĩ tới chuyện muốn bắt bọn chúng lại.”

“Đệ tử tạp dịch bố trí cạm bẫy, sau khi kích hoạt cạm bẫy, đệ tử nội môn phụ trách xông ra, chém đầu Tà Ma.”

“Về phần đệ tử ngoại môn, bọn hắn phụ trách bổ đao, phụ trách giết chết những Tà Ma còn sống.”

Vừa nói, Từ Kiệt đột nhiên quay đầu nhìn về phía Đại Hoàng và Tiểu Bạch, bọn họ cũng bị kéo qua, đặc biệt là Đại Hoàng.

Từ Kiệt trịnh trọng nói.

“Thu hút cừu hận đành nhờ vào ngươi rồi.”

Nghe vậy, Đại Hoàng một mặt không tình nguyện nói.

“Tại sao lại là ta chứ?”

Nhìn Đại Hoàng vừa trợn mắt vừa mở miệng nói tiếng người, Từ Kiệt nhịn không được rút kiếm, nghiến răng nghiến lợi.

“Ngươi nói xem?”

Mịa nó còn ai khác phù hợp hơn ngươi đi thu hút cừu hận sao?

Đối mặt ánh mắt nhìn chăm chú của Từ Kiệt, Đại Hoàng cuối cùng cũng gật đầu đáp ứng.

“Được, ta đi.”

“Ừm, vậy cứ theo kế hoạch mà làm việc, tất cả bùa chú và trận pháp dưới tam giai đều giao cho đệ tử tạp dịch làm.”

Sau khi hoạch định xong, chúng đệ tử liền y theo kế hoạch nhanh chóng xuất phát.

Bên trong nhà bếp, đám ngươi Hồng luôn dùng Thánh niệm để chú ý đến chúng đệ tử, sau khi nhận ra bọn họ đã xuất phát rời đi, Hồng Tôn nhếch miệng cười một tiếng, tên tiểu tử Từ Kiệt này, quả nhiên giống ta.

Quỷ cốc về đêm càng lộ ra âm u đáng sợ, mây đen bao phủ ánh trăng trên bầu trời, không khí còn nồng nặc mùi thối khó chịu.

Tuy nhiên, trong tối nay ở Quỷ cốc, hiển nhiên có không ít bóng người qua lại trong bóng tối.

“Thế nào rồi?”

Liễu Sương ra ngoài dò xét tung tích của Tà Ma, thấy nàng trở về, bọn người Từ Kiệt mở miệng hỏi.

“Đúng như tam sư đệ nghĩ, Quỷ cốc quả thật từ khu vực trung tâm phái ra rất nhiều Tà Ma cao cấp.”

“Hừ, đây là chuyện bình thường, ban ngày giết nhiều người như vậy, không có phản ứng mới là lạ.”

“Quỷ Vương đâu?”

“Ta cảm thấy hình như không đến.”

Mặc dù tu vi của Liễu Sương và bọn hắn đã đạt đến cấp Pháp Tướng cảnh viên mãn, nhưng sự chênh lệch giữa họ với Quỷ Vương và Thánh cảnh vẫn còn rất lớn.

Bởi vậy, nếu Quỷ Vương muốn ẩn mình, bọn họ cũng không còn cách nào khác.

Chỉ là Từ Kiệt đối với cái này lại không tỏ ra lo lắng chút nào.

“Quỷ Vương thì không cần lo lắng, tự nhiên là sẽ có mấy người sư tôn, Tông Chủ xử lý, hơn nữa còn có Thái Thượng Trưởng Lão ở bên cạnh, Quỷ Vương muốn giấu cũng giấu không được.”

“Đúng vậy.”

Mục tiêu của chúng ta là Tà Ma bình thường cùng Quỷ Tinh, những cái khác không cần để ý đến làm gì.”

Nói xong, Từ Kiệt quay đầu nhìn về phía Đại Hoàng đang nằm bên cạnh.

Mẹ nó, làm chó là được rồi, tại sao phải thêm một cái miệng nữa làm gì.

“Đến lượt ngươi làm việc.”

Hắn nghiến răng nghiến lợi nói, Đại Hoàng nghe vậy cũng chậm rãi đứng dậy, tỏ ra không kiên nhẫn nói.

“Biết, nhớ kỹ lần sau nếu giành được tiểu táo thì phải cho ta một phần nhé, nếu không về sau ta cái gì cũng không làm đâu.”

Ánh mắt quyến rũ cùng thanh âm dụ hoặc khiến Từ Kiệt cắn chặt răng.

“Được.”

“Hừ, cái này còn tạm được.”

“Đừng nói nữa, cút ra ngoài.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right