Chương 454: Rượu Ngon Phối Với Mỹ Thực

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,879 lượt đọc

Chương 454: Rượu Ngon Phối Với Mỹ Thực

Người thì muốn Phật Nhảy Tường, người thì muốn bò nướng nguyên con, nhìn cặp cẩu nam nữ này đứng cùng nhau… Kim đồng ngọc nữ, bọn người Triệu Chính Bình đột nhiên cảm thấy hai người này rất xứng đôi vừa lứa.

“Nhu muội, ngươi nhìn sư đệ nhà ta cùng sư muội nhà ngươi có phải ‌ hay không…”

“Ừm, xác thực rất xứng.”‌

“Không sai, nếu như tác hợp với nhau, cũng coi như trừ hại cho dân.”

“Có cơ hội ‌ta và sư muội tâm sự.”

Khi đến giờ ăn, mọi người đều hào hứng chạy vào nhà bếp, mặc dù đám người Từ Kiệt, Chung Linh đã có tư cách gọi đồ ăn nhưng cũng không thể lãng phí nồi thức ăn lớn như vậy được.

Vẫn là một người cầm một cái bát lớn đầy ụ như cũ đến bên cạnh Diệp Trường Thanh.

“Ha ha, Trường Thanh sư đệ, sư huynh tới đây để gọi món, vậy làm Phật…”

“Đợi một chút.”

“Chuyện gì vậy?”

“Chiếu theo danh sách phía trên.”

Từ Kiệt còn chưa nói xong, Diệp Trường Thanh liền biết hắn định gọi món gì khi chữ “Phật” xuất hiện.

Còn Phật Nhảy Tường nữa chứ, ngươi có biết làm món Phật Nhảy Tường này phiền phức cỡ nào không?

Ném thực đơn đã chuẩn bị sẵn đến trước mặt, Từ Kiệt cầm lên xem.

“Sư đệ, ngươi…”

“Do có quá nhiều người cho nên món Phật Nhảy Tường làm không được. Chính vì thế chỉ có thể gọi những món ăn có trong thực đơn thôi.”

Món ăn trên thực đơn không nhiều, tổng cộng chỉ có hơn mười loại, đều là những món tự chế biến đơn giản dễ làm.

Nghe được lời này của Diệp Trường Thanh, mặc dù Từ Kiệt có chút phiền muộn, nhưng vẫn là gật đầu đáp ứng, sau đó gọi một phần thịt băm vị cá.

Ngay lập tức, mấy người Triệu Chính Bình cũng lần lượt tiến lên gọi đồ ăn, mỗi người gọi một món, ăn mặn làm phối hợp.

Đều là đồ ăn nhà nấu, cho nên cũng không phiền phức, Diệp Trường Thanh rất nhanh đã chuẩn bị xong.

Nhìn thấy trên bàn lớn bày đầy đồ ăn, rất nhiều đệ tử xung quanh đều tỏ ra vô cùng hâm mộ.

Đây đều là món ngoài bữa chính a, chỉ trong chốc lát, thức ăn trong bát đều trở nên không ngon nữa.

“Đại sư huynh, có thể cho ta nếm thử một chút được không?”

Một tên đệ tử của Thần Kiếm Phong nhịn không được tiến lên, Triệu Chính Bình nghe vậy liền từ chối không chút do dự.

“Không được.”

“Tam sư huynh, ngươi xem, trước đây ngươi nợ ta một trăm linh thạch, sao không…”

“Trả ngươi.”

“Tam sư huynh, lần trước đi Nhất Nguyên thành, tiêu tiền đi câu lan nghe hát…”

“Chờ sau khi trở về ta kiếm hoa khôi cho ngươi.”

Để được nếm thử hương vị bữa ngoài, tất cả các đệ tử lần lượt bày nhân tình lúc trước ra.

Chỉ tiếc là đều bị Triệu Chính Bình vô tình cự tuyệt với những người khác .

Đùa nhau à, loại ân tình gì mà có thể bù đắp được một bàn đồ ăn này chứ?

Thậm chí, một nữ đệ tử mà Vạn Tượng theo đuổi trước đó cũng lên tiếng.

“Vạn Tượng sư huynh, chẳng phải ngươi muốn cùng ta …”

“Say rượu nói bậy.”

“Ngươi đã nói sẽ luôn chờ ta.”

“Lời người say mà ngươi cũng tin sao?”

“Sư huynh, ngươi cho ta nếm một ngụm, ta…”

“Không.”

Trong sân trước, tất cả các đệ tử đều dùng con mắt trông mong nhìn đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt ăn như gió cuốn, cũng muốn ăn được một ngụm nhưng lại không có cơ hội, chỉ có thể ở thầm thề trong lòng nhất định phải không ngừng cố gắng, giết nhiều Tà Ma, ăn được một bữa ngoài.

Có món ngon thì làm sao có thể thiếu rượu ngon được chứ, Triệu Chính Bình trực tiếp cầm hai vò rượu ngon ra.

“A, đây chẳng phải là cửa sư tôn…”

“Suỵt, cái này là do hôm qua khi ta dọn dẹp phòng của sư tôn đã lặng lẽ thuận tay cầm đi.”

Từ Kiệt liếc nhìn nguồn gốc của vò rượu này, Triệu Chính Bình vội vàng ra hiệu cho hắn chớ lên tiếng.

Đây là rượu ngon mà sư tôn trân quý, ngày thường đừng hòng đụng tới bảo bối này.

Thấy vậy, Từ Kiệt lập tức hiểu ý của Triệu Chính Bình, mỉm cười gật đầu, đại sư huynh được lắm nha, làm người càng ngày càng phóng khoáng, con đường này không phải thoáng cái đã rộng mở sao.

Rượu ngon phối mỹ thực, mọi người ăn gì cũng thấy thoải mái.

Ở sân sau, Dư Mạt, Giang Sơn cùng các lão tổ cũng tụ tập cùng nhau, cùng lúc đó, Hồng Tôn và Tề Hùng cũng nhận được tiểu táo.

Lúc trước thời điểm làm cho bọn người Triệu Chính Bình, Diệp Trường Thanh cũng thuận tay làm thêm một bản, dù sao một bản sao, làm thêm một cái bản sao nữa cũng chả sao, dù gì cũng không có gì khác biệt.

“Ha ha, Thanh Thạch, mau đi lấy rượu ngon mà ta trân quý ra đây.”

Cuối cùng cũng đến lúc dùng tiểu táo, tâm tình của Hồng Tôn rất tốt, lập tức kêu Thanh Thạch vào phòng bưng rượu lên.

“Để ta đi.”

Bất quá không đợi Thanh Thạch đáp ứng, Vương Thiết Thụ đã chủ động đứng dậy, con hàng này nếu như không luận về tướng mạo, đích thật chính là một tên hiền thê lương mẫu.

Hắn rất nhanh đã trở lại, nhưng lại là hai bàn tay trắng, Hồng Tôn thấy vậy nhíu mày hỏi.

“Rượu đâu?”

“Không có.”

“Vớ vẩn, ta để trong phòng mà.”

“Thật sự không có, ta đã đi tìm rồi nhưng chỉ có cái này.”

Rượu ngon trân quý không có, bình thường tìm được cũng có không ít, nhưng hôm nay là ngày gì, chút rượu này có thể xứng với tiểu táo sao?

Hôm qua nhớ rõ rằng vẫn còn hai vò mà.

Ngay tại thời điểm Hồng Tôn còn đang nghi hoặc, thanh âm vừa mới uống rượu của bọn người Triệu Chính Bình từ sân trước truyền đến, trong nháy mắt, Hồng Tôn tựa hồ nghĩ tới cái gì.

Lắc mình một cái đến sân trước.

Lúc này bọn người Triệu Chính Bình đang uống rượu, đột nhiên bên cạnh truyền đến một giọng nói thăm thẳm.

“Nha, uống đi nào.”

“A, ta đang uống đây.”

“Uống ngon không?”

“Nói đùa, đây chính là… Hả???”

Ngay từ đầu không có kịp phản ứng, nhưng sau khi nói được phân nửa, bọn người Từ Kiệt mới quay đầu nhìn qua, phát hiện Hồng ‌Tôn không biết từ lúc nào đã mang một mặt âm trầm đứng bên cạnh bàn.

Đối với một lão tử nghiện rượu như hắn, chỉ cần ngửi một cái là biết ngay đám người Triệu Chính Bình đang uống thứ rượu ngon mà hắn trân trọng nhiều năm.

“Sư… Sư tôn tới rồi à.”

“Ha ha, tới xem các ngươi uống như thế nào.”

“Ta… Chúng ta…”

Há miệng nhưng một câu cũng nói không nên lời, cuối cùng Từ Kiệt trực tiếp cầm vò rượu lên.

“Đều ở trong rượu.”

Sau đó, ừng ực ừng ực uống cạn rượu, những người khác thấy vậy cũng ào ào làm theo.

“Đều ở trong thức ăn.”

Mỗi người bưng một món, vài cái đã cho chảy vào trong miệng.

Thấy vậy, khóe miệng Tề Hùng giật giật, không nói một lời, mỗi người một cước đá mấy người Triệu Chính Bình giống như đang phóng tên lửa thẳng lên trời.

“Một đám nghịch đồ, tức chết lão phu rồi.”

Mang theo nửa vò rượu ngon còn lại, hùng hổ trở lại sân sau, rượu của sư tôn mà cũng dám trộm, còn mịa nó còn chuyên trộm loại ngon nhất mới đau.

Trơ mắt nhìn vò rượu bị bọn người Từ Kiệt uống hơn phân nửa, trái tim Hồng Tôn đau như cắt.

Một đám nhãi con, mẹ nó hiểu được cái gì là rượu sao? Dám cầm rượu ngon của lão tử mà chà đạp.

Đây không phải là trâu gặm mẫu đơn sao.

Tức giận phì phò lấy cho mình một ly, Tề Hùng ở bên cạnh còn cố ý đẩy cái ly đến trước mặt Hồng Tôn, nhưng đợi một lúc, lão già này cũng không có động tĩnh.

“Thất thần làm gì, rót rượu đi.”

“Rót cái rắm, các ngươi uống cái đó đi.”

“Ngươi nói cái gì? Ngươi uống Thiên Khung Nhưỡng, lại để chúng ta uống Thiêu Đao Tử sao?”

“Có cái uống là tốt rồi, còn chọn chọn lựa lựa làm gì, ta sắp hết đồ ăn rồi đấy.”

Hồng Tôn tức giận nói, cũng chỉ còn lại có nửa vò, còn muốn chia cho các ngươi uống? Uống cái rắm.

Nói xong, hắn một ngụm nốc cạn rượu ngon trong ly, lẽ ra khi uống rượu T Thiên Khung Nhưỡng vào miệng sẽ cảm thấy một sự êm dịu, nhưng lúc này uống vào chẳng khác gì so với loại rượu Thiêu Đao Tử, cay cổ.

“Mẹ nó càng nghĩ càng giận.”

Hương vị của rượu ngon đã thay đổi, Hồng Tôn không nhịn được đứng dậy lần nữa, Thanh Thạch thấy vậy tò mò nói.

“Ngươi đi đâu vậy?”

“Ta lại đi đánh đám phản đồ kia một trận, chưa hết giận.”

Vừa dứt lời đã không còn bóng dáng người đó đâu nữa, sau đó khắp mọi nơi trong Linh thành đều là tiếng kêu la thảm thiết không ngừng của đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, ngay cả Vạn Tượng và Thẩm Tiên bọn họ cũng không may mắn thoát khỏi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right