Chương 456: Đại Hoàng Mở Ra Phương Thức Chính Xác
Đại Hoàng lắc mình một cái rời đi, sau đó Từ Kiệt nhìn về phía một đám Trưởng Lão của Đạo Nhất tông cách đó không xa.
Tu vi của các Trưởng Lão đều là Thiên Nhân cảnh tầng thứ, có thể so với Tướng Quỷ, cho nên đối phó với Tướng Quỷ thì nhất định phải dựa vào bọn họ.
“Làm phiền chư vị Trưởng Lão.”
“Yên tâm đi.”
Nghe vậy, các Trưởng Lão gật đầu mỉm cười.
Ở khu vực bên ngoài vào lúc này, đã có đông đảo Tà Ma từ khu vực trung tâm đuổi tới, cầm đầu là một đám Tướng Quỷ.
Nhìn khu vực bên ngoài là một mảnh hỗn độn sau khi đã trải qua một trận đại chiến, tất cả các Tướng Quỷ đều mang sắc mặt khó coi.
“Hừ, đây là do bọn nhân tộc làm sao, chỉ có bọn hắn mới làm mấy chuyện lén lút như vậy.”
“Đêm qua giao thủ, những tên nhân tộc này chỉ sợ cũng đã lập ra kế hoạch.”
“Không sao, bây giờ có chúng ta đóng quân ở đây, để xem Đạo Nhất tông hắn còn có thể làm gì.”
Quỷ Vương quả nhiên thận trọng, trực tiếp phái ra gần hai mươi Tướng Quỷ.
Bằng cách này, ngay cả khi họ gặp phải một cuộc tấn công từ Đạo Nhất tông, cũng sẽ có đủ sức mạnh để chống lại, về sau cũng sẽ có đủ thời gian để đối phó.
Trong Quỷ Cung, một Quỷ Vương hỏi.
Làm sao vậy? Bọn họ đều đã tới rồi sao?”
“Đến rồi.”
“An bài như thế, hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề gì đi?”
“Yên tâm đi, trước đó chỉ là bị Đạo Nhất Tông đánh cho xuất kỳ bất ý, hiện tại chúng ta đã có sự phòng bị, chuyện lần trước tuyệt đối sẽ không xuất hiện lần nữa đâu”
“Ừm.”
Khi các Tướng Quỷ đã đến khu vực bên ngoài, các vị Quỷ Vương cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Đồng thời, ở khu vực bên ngoài, Đại Hoàng tìm mọi cách để tìm ra vị trí của bầy Tướng Quỷ từ khu vực trung tâm đến hỗ trợ.
Lúc này bọn họ còn chưa kịp sắp xếp, Đại Hoàng từ xa nhìn thấy nhiều Tà Ma như vậy, đen nghịt một mảnh, số lượng ít nhất phải mấy trăm vạn.
“Có thể làm sao trời?”
Trong mắt hắn hiện lên một tia sợ hãi, nếu như bị bắt được, nhất định sẽ trực tiếp bị nghiền xương thành tro.
Nhưng nghĩ tới mùi thơm đến từ tiểu táo do Diệp Trường Thanh làm, Đại Hoàng trong lòng rùng mình một cái, mặc kệ, liều mạng vậy.
“Dựa theo mệnh lệnh của Quỷ Vương mà hành động.”
Bầy Tướng Quỷ đang nói chuyện, đột nhiên một giọng nói vô cùng quyến rũ của ngự tỷ truyền đến.
“Các ngươi đang làm gì vậy…”
Hả? ? ?
Giọng nói vừa phát ra, tất cả Tà Ma đều sửng sốt trong chốc lát, sau đó lộ ra vẻ hưng phấn, ngay cả Tướng Quỷ cũng mang vẻ mặt không vui nói.
“Người nào mẹ nó ngay cả Quỷ Cơ cũng mang đến? Không biết tình huống hiện tại là như thế nào sao?”
Trong miệng vang lên tiếng chửi rủa, nhưng một ánh mắt chờ đợi lóe lên trong mắt.
Nhưng khi rất nhiều Tà Ma quay đầu lại nhìn, mang theo sự hoang mang, quỷ đâu?
Chỉ nhìn thấy một con chó to màu vàng lè lưỡi, đứng đó với vẻ mặt ngớ ngẩn.
Mẹ nó đó là cái quái gì đây?
Có Tà Ma nhìn bốn phía, trong miệng nghi ngờ nói?
“Này, Quỷ Cơ đâu?”
“Đúng vậy, ta không thấy.”
Giọng nói quyến rũ này nhất định phải xuất phát ra từ miệng của một Quỷ Cơ, nhưng quỷ đâu?
Về phần Đại Hoàng, tự nhiên bị Tà Ma không để vào trong mắt, con chó vàng này cũng không cảm thấy có gì dị thường.
Nhìn đám Tà Ma không ngừng tìm kiếm xung quanh, Đại Hoàng cau mày, không vui nói.
“Tìm cái gì vậy? Bà nội chó của các ngươi ở đây.”
Hả? ? ?
Lại là giọng nói cực kỳ quyến rũ này, lần này, ánh mắt của đông đảo Tà Ma cuối cùng cũng đổ dồn lên người Đại Hoàng.
Trong khoảnh khắc, vô số ánh mắt hung ác từ khóe mắt của chúng Tà Ma muốn nứt ra, hai mắt lập tức đỏ bừng, thậm chí có người hướng lên trời gào thét nói.
“Đây là thứ gì thế?”
“Thanh âm mới vừa rồi là xuất từ miệng của nó sao?
“Quỷ Cơ của ta đâu? Quỷ Cơ lớn từng này của ta đâu rồi?”
Mới vừa rồi còn đang đi tìm Quỷ Cơ, nhưng bây giờ, ngươi mịa nó nói cho ta biết, hết thảy đều xuất từ miệng của con chó lớn màu vàng này mà ra sao?
Chúng Tà Ma ngây ngẩn cả người, sát ý trong lòng tăng vọt, hận không thể xé xác Đại Hoàng.
Còn Đại Hoàng cảm nhận được sát khí nồng đậm, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng bỏ chạy.
Nhưng vào lúc này, Tướng Quỷ cầm đầu lạnh giọng quát một tiếng.
“Đủ rồi, chỉ là một con chó hoang, không cần lo lắng.”
Trên người chúng có nhiệm vụ cần phải làm, mặc dù vị Tướng Quỷ này cũng muốn xé nát Đại Hoàng thành từng mảnh.
Nhưng nếu một con chó hoang làm hỏng đại sự của Quỷ Vương, bọn họ không ai có thể gánh nổi trách nhiệm.
Có không ít Tà Ma vốn đã chuẩn bị công kích, nghe được lời nói của Tướng Quỷ, cũng là lập tức kiềm chế lại sự xúc động muốn động thủ.
“Vâng, theo lệnh hành sự.”
Ban đầu vốn là dự định bỏ chạy, nhưng những TàMa này lại nhịn được, cái này khiến Đại Hoàng không biết phải làm sao.
Đứng tại chỗ trợn mắt hốc mồm, lập tức cắn răng một cái, nhớ lại những gì Từ Kiệt đã dạy vừa rồi.
“Nếu những TàMa kia không thèm để ý đến ngươi, chỉ cần nói …”
Vừa quay người định đi đến các điểm xung quanh, nhưng giọng nói quyến rũ sau lưng đó lại vang lên.
“Các ngươi đến đi, đến bắt ta à, muốn bắt ta không, bắt được ta sẽ cho các ngươi hắc hắc hắc…”
Nôn….
Dù là Đại Hoàng, nói xong những lời này đều là nhịn không được muốn nôi khan, cái này mịa nó sau lại buồn nôn như vậy chứ, có thể có tác dụng?
Nhưng trong giây tiếp theo, rất nhiều Tà Ma đột nhiên quay đầu lại, sắc mặt của nguyên một đám trở nên cực kỳ hung ác.
Bị nhiều đạo ánh mắt nhìn chăm chú như vậy, Đại Hoàng ngay lập tức cảm thấy tóc gáy dựng đứng.
“Không phải đâu, cái này…”
“Ta mịa nó thực sự không thể chịu đựng được nữa.”
Tà Ma nghiến răng nghiến lợi nói, hắn vốn là không muốn cùng chó hoang tranh luận, nhưng mịa nó cái con chó hoang chết tiệt này thật đúng là không biết sống chết.
Ngay cả Tướng Quỷ cầm đầu vào lúc này cũng tràn đầy sát khí.
“Giết chết con chó hoang này trước chắc cũng không ảnh hưởng đến toàn cục đâu.”
“Đúng vậy, nếu không giết nó, ta thật sự rất khó chịu.”
“Vậy thì làm đi.”
“Giết nó.”
Trong lúc nhất thời, vô số Tà Ma xông về phía Đại Hoàng, Đại Hoàng thấy vậy cũng ngoắc đuôi, xoay người bỏ chạy.
“Mẹ kiếp, vậy mà cũng có tác dụng.”
Sau đó chính là một chó chạy ở phía trước và hơn một trăm ngàn Tà Ma đuổi ở phía sau, một đuổi một chạy.
Trong lúc nhất thời, những TàMa này nhìn thấy tốc độ của Đại Hoàng nhanh đến nực cười, bọn hắn cũng không nghĩ tới bỏ cuộc.
“Mẹ kiếp, đây là chó hoang thành tinh sao? Nhanh như vậy?”
“Mẹ nó, ngay cả Tướng Quỷ cũng đuổi không kịp?”
Chết tiệt, nếu mà bắt được, ta chắc chắn sẽ lột da ngoài của nó.”
Có mấy lần không đuổi kịp, chúng Tà Ma đã nghĩ đến chuyện chuẩn bị bỏ cuộc, nhưng mỗi lần vào lúc này, Đại Hoàng đều nghe theo sự chỉ dạy của Từ Kiệt mà nói một câu, thanh âm quả thực mê người đến cực điểm.
“Đến a, đuổi kịp ta, ta sẽ để cho các ngươi hắc hắc hắc nha.”
“Mẹ nó giết chết hắn.”
“Mẹ kiếp, hôm nay nếu không giết chết con chó này, bản tướng thề không làm quỷ.”
Lại là một đoạn ngươi đuổi theo ta chạy trốn, sau đó lại chuẩn bị từ bỏ, lúc này lại là một giọng nói mê người truyền đến.
“Các ngươi đến cùng làm có làm được hay không, con chó nhỏ?”
“Thật là một con chó hoang can đảm, tìm chết.”
“Bản tướng nhất định phải giết chết nó.”
“Ai giết được con chó này sẽ được thưởng một vạn người sống.”
“Giết chết nó.”
Đại Hoàng dựa vào sức mạnh của một con chó đột ngột dẫn hơn mười vạn Tà Ma này vào vòng phục kích.
Mà lúc này, hơn một trăm vạn Tà Ma triệt để đỏ ngầu cả mắt, con chó này thật là muốn chết.
Sĩ khả nhẫn thục bất khả nhẫn, nhất định phải giết chết nó.
Mà trong vòng mai phục, tất cả đệ tử của Đạo Nhất tông đều đã sớm bày trận địa sẵn sàng đón quân địch, theo Tà Ma càng ngày càng gần, mọi người cũng ào ào chuẩn bị sẵn sàng.
“Đừng có gấp, chờ bẫy phát động hoàn toàn sau đó lại động thủ.”
“Nhớ kỹ, Quỷ Tướng giao cho các Trưởng Lão, chúng đệ tử bất luận kẻ nào cũng không được đi khiêu chiến với Tướng Quỷ, mà phải giết Tà Ma cấp thấp trước.”
“Sư huynh yên tâm đi, chúng ta biết khi nào quả hồng mềm nên hái mới nắm.”
“Trẻ nhỏ dễ dạy.”
“Tới rồi.”