Chương 627: Thể Chất Nghịch Thiê
Nghe những gì nam tử nho nhã nói, đám người Hồng Tôn, Thanh Thạch đều tỏ ra sững người, cắt mệnh căn tử sao?
Trong lúc nhất thời, bọn họ đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn về phía Mạc Vân.
Mà Mạc Vân lúc này cũng không biết chuyện gì xảy ra, trong tay cầm một cái nút rơm, vẻ mặt khó hiểu hỏi.
“Không phải, mấy người nhìn ta như vậy làm gì?”
Cuối cùng, đám người Tề Hùng đồng thanh nói.
“Chúc mừng sư đệ, chúc mừng lương duyên của ngươi.”
“Nói năng tào lao gì vậy, các ngươi đang nói về cái gì vậy?”
Nhìn thấy vẻ mặt của mọi người như vậy, Mạc Vân cũng cảm giác được có gì đó không ổn, chẳng lẽ nút rơm này có vấn đề sao?
Cuối cùng, dưới sự truy vấn của hắn, cuối cùng thì hắn cũng đã biết được phong tục của nơi này, sau đó nhìn nút rơm trong tay, hắn lâm vào trầm tư rất lâu.
Hắn mịa nó thật sự không có làm cái gì hết, nhưng lãi thái bà kia cứ nghiêng người về phía hắn, trong miệng thì cứ ô ô ô, không hiểu là đang nói gì, sau khi uống xong hai ly thì đưa cho hắn cái nút rơm này.
Trong lúc Mạc Vân tuyệt vọng, mấy tên đệ tử thân truyền của Văn Viện phong cũng vui vẻ đi tới, trên tay mỗi người đều cầm nút rơm, mà còn không chỉ có một cái.
“Sư tôn, những người này đúng là nhiệt tình mà, bọn họ đều đưa lễ vật cho chúng ta.”
Hả???
Nghe được thanh âm của Thẩm Tiên, Mạc Vân quay đầu nhìn lại, trong nháy mắt ngây ngẩn cả người.
Mẹ nó tại sao đứa nào cũng cầm nhiều nút rơm như vậy chứ? Nhất là cái tên Thẩm Tiên kia, chí ít trong tay cầm tới hơn mười cái.
“Ngươi… Các ngươi…”
“Hắc hắc, sư tôn, đây đều là của những thôn dân kia đưa, chúng ta không có cách nào từ chối.”
Bọn họ còn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhưng khi đám người Hồng Tôn nhìn thấy cảnh này, cũng cảm thấy tò mò mà hướng về phía nam tử nho nhã hỏi chuyện.
“Cái này thì sao?”
“Cái này…… Nếu nhận được nhiều nút rơm thì thay phiên nhau đi, dù sao cũng phải hoàn thành.”
Khóe miệng của vị nam tử nho nhã này giật giật nói, nhưng sau khi nhìn thấy thân hình của Thẩm Tiên và chúng đệ tử Văn Viện phong, hắn cũng có thể hiểu được.
Ở trong mắt những thổ dân này, nam nhân phải cao lớn cường tráng, mà đệ tử của Văn Viện phong hiển nhiên là cường tráng nhất, cho nên đương nhiên là nhận được sự ưu ái hơn.
Mà bộ dạng trắng trẻo sạch sẽ giống với Diệp Trường Thanh đây đương nhiên là không được hoan nghênh, bởi vì đây chính là điểm khác biệt về mặt thẩm mỹ.
” Thật đúng là trò giỏi hơn thầy mà.”
Nhìn thấy đám người Thẩm Tiên, trong tay người nào người nấy cầm đầy nút rơm, Tề Hùng nở nụ cười kỳ lạ mà thở dài.
“Ngươi… . Một đám nghịch đồ, ngu như heo.”
Về phần Mạc Vân, hắn bị làm cho tức muốn chết, các ngươi mịa nó cái gì cũng không biết mà dám ra tay nhận hết? Còn nhận nhiều như vậy nữa chứ?
Mấy người Thẩm Tiên vẫn là bộ dạng không hiểu ra sao, nhưng sau khi nghe lời giải thích của Mặc Vân, bọn họ rất nhanh đã hiểu ra.
“A, vậy ta đem đi trả lại bọn họ có được không?”
“Nút rơm đã đưa ra thì không thể trả lại.”
Nam tử nho nhã ở bên cạnh nhàn nhã nói.
“Còn có câu nói này sao? Cái này không phải là bá vương ngạnh thương cung sao?”
“Chịu rồi, từ xưa đã là như vậy rồi, ở trên đảo, nữ nhân mà coi trọng nam nhân nào thì người đó không có quyền từ chối.”
“Mẹ kiếp…”
Rút cũng rút không được sao?
Trong lúc nhất thời, mấy tên sư đồ Mạc Vân đều tỏ ra ủ rũ, mẹ nó vì cái gì còn bị dây dưa như vậy chứ?
Về phần đám người Tề Hùng thì lại ngồi ở một bên ồn ào.
“Sư đệ, ta nói cho đệ biết một sự thật, nếu thật sự không được chi bằng ngươi cứ đi theo lão trưởng thôn đi. Dù sao ngươi cũng đã có tuổi rồi, tuổi cao thêm một chút nữa sẽ khiến người khác càng thêm đau lòng, ngươi xem Bách Hoa sư muội của ngươi xem…”
Hồng Tôn hả hê nói, nhưng giây tiếp theo, tiếng rống giận dữ của Mặc Vân đã vang lên.
“Theo cái rắm, ngươi xem hai chuyện đó mịa nó có giống nhau sao?”
Nhìn lão trưởng thôn kia đi, phỏng chừng ngay cả cái răng cũng không có lấy ra được mấy cái răng, có thể so với Bách Hoa sư muội sao?
Đến lúc đó là nàng ta sẽ cảm thấy tiếc cho chính mình, hay là bản thân mình dưỡng lão đưa ma nàng ta chứ?
Mặc Vân ta tuyệt không cúi đầu, thề sống chết không theo.
Trong lòng hắn thầm thề, dù sao tu vi của hắn cũng là Thánh cảnh, hắn vẫn không tin những nữ nhân này dám dùng vũ lực.
Ngay lúc Mặc Vân cảm thấy đau đầu vì nút rơm, ở phía bên kia, Cầm Long và Vạn Tượng tình cờ tìm thấy Sơn Hổ.
“Tiểu tử, ngươi có muốn bái nhập Long Tượng phong ta hay không?”
Cầm Long cảm thấy rất coi trọng cái tên Sơn Hổ này từ lâu rồi, còn một chuyện nữa đó chính là khi hắn vừa mới tự mình kiểm tra, hắn phát hiện cái tên Sơn Hổ này vậy mà lại là Bất Diệt Chiến Thể.
Đây là thể chất đặc thù đỉnh cấp trong thế giới Hạo Thổ, có thể nói là thể chất đặc thù thích hợp nhất để thể tu.
Cầm Long ngay lập tức quan tâm đến tài năng này.
Chỉ là đối mặt với lời mời này của Cầm Long, Sơn Hổ không chút do dự liền từ chối.
“Không muốn, ta muốn ở cùng đại ca của mình.”
Hả???
Nghe vậy, Cầm Long im lặng nhìn về phía Diệp Trường Thanh đang đứng bên cạnh, tiểu tử này là hổ sao?
Hắn đã nói hết lời, nhưng lại không thể khiến cái tên Sơn Hổ này cảm động.
Tiểu tử này chính là như vậy, sau khi nhận định mọi chuyện một cách thẳng thắn, nếu như đã bái đại ca, theo ý kiến của nó thì nên ở cùng một chỗ với đại ca của mình.
Ngay cả Diệp Trường Thanh thuyết phục cũng không có tác dụng, trừ phi Diệp Trường Thanh cũng đi Long Tượng phong.
Nhưng điều này hiển nhiên là không thể nào, cho dù Diệp Trường Thanh nguyện ý, bọn người Tề Hùng nhất định sẽ không đáp ứng.
Hơn nữa bản thân hắn cũng đã là đại trưởng lão rồi, đi Long Tượng phong làm gì nữa?
Thấy Sơn Hổ cố chấp như vậy, cuối cùng Cầm Long không còn cách nào khác đành phải từ bỏ, , cho nên để hắn ở lại Thực Đường cũng được, dù sao cũng đều là ở Đạo Nhất tông, cho hắn thời gian để dạy dỗ tên này là được.
Cầm Long rất xem vọng cái tên Sơn Hổ này, hắn mang trong người là Bất Diệt Chiến Thể, sau này trưởng thành, thành tựu nhất định sẽ không thấp hơn chính mình.
“Tiểu tử, vừa rồi kêu ngươi bái Cầm Long phong chủ làm vi sư, tại sao ngươi lại không đồng ý?
Sau khi Cầm Long rời đi, Diệp Trường Thanh có chút không nói nên lời, nhưng Sơn Hổ lại không chút do dự đáp lại.
“Ta muốn đi theo đại ca, đại ca đi đâu ta đi đó.”
“Ngươi…”
Thấy tiểu tử này bướng bỉnh như vậy, Diệp Trường Thanh cũng giận quá hoá cười, nhưng hắn không nói thêm gì nữa.
Hai người đang nằm trên cây khô, nhìn lên bầu trời đầy sao, đột nhiên, Sơn Hổ mở miệng hỏi.
“Đại ca, thế giới bên ngoài có thực sự rất đặc sắc không?”
“Sao lại hỏi như vậy?”
“Từ khi ta còn nhỏ, gia gia đã kể cho ta nghe rất nhiều chuyện liên quan đến thế giới bên ngoài. Gia gia nói nơi chúng ta sinh sống giống như một ngôi sao nhỏ trên bầu trời đầy sao kia, bên cạnh ngôi sao nhỏ này còn có nhiều ngôi sao khác, thế giới rộng lớn hơn.”
“Bên đó có rất nhiều cường giả có cùng độ tuổi như ta, cũng có người đã trở nên nổi bật như những ngôi sao đầy trời kia, đại ca nói xem, những người kia có phải mạnh như vậy không?”
“Đại ca nói cho ta biết xem, nếu ta đánh nhau với bọn họ, ta có thể giành chiến thắng không?”
Nói đến thế giới bên ngoài, trong mắt của Sơn Hổ tràn đầy hưng phấn, nhưng tất cả những gì hắn nghĩ đến chỉ là những thứ liên quan đến chiến đấu và giết chóc.
Tiểu tử này cả ngày chỉ nghĩ đến việc đánh nhau với người khác, bất kể thắng hay thua, theo ý kiến của nó, đánh trước rồi nói.
Lúc trước gặp nhau chẳng phải cũng vậy sao, bất chấp tất cả, đến là nhích.
Nhìn đôi mắt sáng rực của Sơn Hổ, Diệp Trường Thanh không thể nhịn cười.
“Ngươi thật sự muốn đi mở mang thế giới bên ngoài sao?”
“Muốn mà, ta từ nhỏ đã luôn muốn như vậy, chỉ gia gia lại không cho phép ta rời đi, nói là thời gian chưa đến, nhưng trên đảo không có người nào là đối thủ của ta, càng không có người nào cùng ta luyện quyền.”
Hắn kích động nói, nhưng mới nói được nửa chừng, ánh mắt của Sơn Hổ lại suy tàn, thanh âm cũng trở nên trầm xuống.
“Ta rất muốn ra ngoài, nhưng ta biết một khi ta đi rồi thì chỉ còn lại một mình gia gia, ta cảm thấy không yên lòng, chỉ sợ gia gia nhớ tới ta, nhưng lại không có ta ở bên cạnh.”