Chương 628: Sư Đệ Ngươi Cứ Đi Theo Trưởng Thôn Đi
Gia gia có thể nói là tất cả mọi thứ của Sơn Hổ trên thế giới này, cũng là mối quan tâm duy nhất của hắn.
Hắn rất muốn bước ra thế giới bên ngoài, nhưng lại không đành lòng phải chia tay với gia gia, bởi vì một khi hắn rời đi, gia gia sẽ chỉ còn lại một mình.
Từ nhỏ đến lớn, gia gia hắn vẫn thường ngồi thẫn thờ một mình trước cửa Thụ Ốc, ánh mắt ngơ ngác nhìn về phía nơi xa.
Khi đó, nhìn thấy bóng lưng của gia gia, Sơn Hổ sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Hắn có thể tưởng tượng được, nếu như ngay cả bản thân hắn cũng rời đi, vậy thì gia gia sẽ rất cô đơn.
Lửa trại tiếp tục sôi nổi cho đến tận đêm khuya, mọi người mới lần lượt giải tán, nhưng trước khi rời đi, có không ít nữ nhân nháy mắt với Mạc Vân và đệ tử của hắn, ý gì thì đã không cần phải nói.
Chỉ là, đối mặt với kết quả như vậy, sư đồ Mặc Vân thì đều lòng như tro tàn, bởi vì bọn họ thật sự không muốn làm như vậy.
Một đám người trở về nhà của nam tử nho nhã, sư đồ Mặc Vân thì lại tỏ ra buồn bã nói.
“Sư tôn chúng ta nên làm gì bây giờ?”
“Làm sao ta biết, dù sao ta cũng đã thề sống chết không theo, ta không tin, những người này còn có thể làm gì ta.”
Mạc Vân hạ quyết tâm nhất quyết không cúi đầu.
Mà đám người Hồng Tôn ngồi ở bên cạnh hắn cũng cảm thấy tò mò cho nên đành phải quay qua hỏi nam tử nho nhã.
“Nếu như thề sống chết không theo thì sẽ như thế nào?”
“Chuyện này……. vậy thì đành phải huyết chiến thôi. Trong trường hợp nếu có nữ nhân coi trọng nam nhân nào đó, nhưng người ta lại không đồng ý, cái này đối với nữ nhân mà nói là một sự sỉ nhục, sẽ bị tất cả mọi người xem thường, cho nên các nàng tình nguyện thà liều mạng chiến đấu còn hơn.”
Hả???
“Mẹ nó một đám người điên.”
Mạc Vân nghe vậy thì tái mét cả mặt, chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy mà liều mạng chiến đấu sao? Mà hắn mịa nó còn chưa làm gì.
Mặc Vân thể hiện hắn không biết gì hết, nhưng đây là truyền thừa truyền từ đời này sang đời khác, mà mọi người trên đảo đều coi trọng nó, đặc biệt là nữ nhân, họ coi trọng nó còn hơn cả mạng sống của mình.
Bây giờ thì hay rồi, thề sống chết không theo vậy thì hắn phải chiến đấu với đám nữ nhân này bằng cả mạng sống của mình, nhưng đám người Mặc Vân không phải là sát nhân điên cuồng, hơn nữa bọn họ cũng không muốn làm tổn thương những thôn dân này.
Nhưng muốn khiến bọn họ phục tùng là điều hoàn toàn không thể.
Ngay khi Mặc Vân vừa mới giận mắng xong, thì có tiếng gõ cửa nhà của nam tử nho nhã vang lên.
Nhưng khi vừa mở cửa kiểm tra, thì bọn họ phát hiện người gõ cửa là mấy vị tộc lão trong thôn và một đám nữ chiến sĩ.
“Ô ô ô……”
“Ồ ồ ồ ồ ồ……”
Bọn họ chỉ thấy nam tử nho nhã đang giao tiếp với bọn họ, dù sao thì mọi người có nghe cũng không hiểu được, sau đó hắn đóng cửa lại nhìn mọi người với vẻ mặt phức tạp.
“Cái đó… trưởng thôn vừa mang đến một tin tức.”
“Tin gì?”
Mạc Vân lo lắng hỏi, lão thái bà này đã nói cái gì? Đối mặt với lời hỏi thăm của hắn, nam tử nho nhã nhìn chằm chằm vào Mạc Vân thật sâu, có chút không đành lòng nói.
“Trưởng thôn nói, hoặc là đến phòng của nàng ta, hoặc nàng ta sẽ tự mình tới đây, cùng ngươi một mạng đổi một mạng.”
“Cái gì?”
“Trưởng thôn còn nói…”
“Nàng ta còn nói gì nữa?”
“Nói… Ngươi là người mà đời này nàng ta thích nhất, mặc dù nàng ta có đến 178 nam nhân, nhưng nàng ta đảm bảo, cả đời này ngươi là người cuối cùng.”
“Phốc…”
Lời này vừa nói ra, Tề Hùng và Hồng Tôn, thậm chí là cả bọn người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt đều phá lên cười.
Về phần Mạc Vân, sắc mặt của hắn lập tức bị sự tức giận làm cho tím tái, toàn thân run rẩy.
Mẹ nó khinh người quá đáng, lão thái bà này khinh người quá đáng mà, 178 nam nhân, ngươi cho Mặc Vân ta là ai? Ta mịa nó là phong chủ của Đạo Nhất tông, là cường giả cấp Thánh cảnh đấy.
Rồi còn nói cái gì mà người cuối cùng chứ? Ngươi đã đến từng này tuổi rồi, nói không điêu chứ, bản thân ngươi còn năng lực làm chuyện kia sao?
Trong lòng phẫn nộ, Mặc Vân không khỏi tức giận quát.
“Ta đi giết lão bà này, đến đi, một mạng đổi một mạng thì một mạng đổi một mạng, ta sợ ngươi à?”
Vừa nói, hắn vừa muốn lao ra ngoài, nhưng rất nhanh đã bị đám người Hồng Tôn ngăn lại.
“Sư đệ ngươi bình tĩnh lại đi, đây là phong tục của người khác, cũng không phải cố ý nhắm vào ngươi, ai biểu ngươi hấp dẫn như vậy làm gì, phốc ha ha…
“Ta ** âm.”
“Sư đệ, nghe lời khuyên của sư huynh đi, tại sao ngươi không đi theo lão trưởng thôn này đi, ta cảm thấy nàng ta thật sự rất thích ngươi đó, cho nên ngươi nhất định sẽ không lỗ đâu.”
“Hồng Tôn, ngươi mịa nó có đang nói tiếng người không vậy?”
“Lão trưởng thôn kia cũng không tệ mà, mặc dù là bởi vì phong tục, từng có qua một trăm…… Phốc ha ha……”
Lời cuối cùng còn chưa nói xong, đám người Hồng Tôn đã không thể nhịn được cười, trong khi khuôn mặt của Mặc Vân trở nên đen còn hơn cả đáy nồi.
Sỉ nhục, đây chính là sự sỉ nhục lớn nhất trong cuộc đời hắn.
Mặc dù tức thì tức thật, nhưng hắn thực sự không muốn làm tổn thương đám lão trưởng thôn kia, giống như những người bọn người Hồng Tôn đã nói, đây là phong tục của người ta, mà hắn cũng không phải là một tên sát nhân điên cuồng, chỉ vì chuyện này mà động tâm muốn giết người.
Mạc Vân nghiến răng nghiến lợi nói.
“Ta muốn đi, hiện tại lập tức xuất phát, còn các ngươi thân là huynh đệ của ta, vậy thì phải đi cùng ta.”
Nếu không muốn làm tổn thương người khác, vậy thì chỉ có thể lựa chọn chạy trốn, ba mươi sáu kế thì chạy là thượng sách.
Nghe vậy, Hồng Tôn một mặt cười đùa rồi mở miệng nói.
“Sư đệ, thật sự không nghĩ thêm một chút nữa sao? Lão trưởng thôn thật sự rất tốt, nhìn qua giống như loại hình tưởng thành mà ngươi yêu thích, cũng chín luôn rồi, hay là…”
“Lão tửu quỷ, ngươi mịa nó còn nói thêm một câu nữa, ta đánh chết ngươi.”
Hắn còn chưa nói xong, hai mắt đã đỏ bừng, Mạc Vân tức giận gầm lên một tiếng, mang bộ dạng giống như muốn liều mạng vậy.
Mọi người cũng là nói đùa, đương nhiên bọn họ sẽ không thực sự để Mạc Vân xảy ra chuyện gì đó với lão trưởng thôn kia, cho nên bọn họ quyết định rời đi, nam tử nho nhã cũng không ngăn cản, bởi vì đây cũng là biện pháp tốt nhất.
Dù sao ở lại gây xung đột cũng không ích lợi gì, hơn nữa hắn cũng là người của thế giới bên ngoài, cho nên biết rất rõ tính tình của một số cường giả.
Đám người Tề Hùng đã coi như là cực kỳ hiền lành rồi, nếu như đổi sang một nhóm người khác, chỉ sợ hòn đảo này đã bị tàn sát từ lâu, đến lúc đó ngay cả hắn cũng sẽ không có cách nào ngăn cản.
Trước khi đi, Diệp Trường Thanh còn đưa cho nam tử nho nhã rất nhiều trận pháp, bùa chú, đan dược dùng để phòng thân.
Chu dù như thế nào thì Sơn Hổ tiểu tử cũng đã gọi mình một tiếng đại ca rồi.
“Ta đi đây.”
Nhìn Sơn Hổ cúi đầu yên lặng, Diệp Trường Thanh xoa đầu tiểu tử này rồi nói.
Từ khi biết tối nay mọi người sẽ rời đi, Sơn Hổ vẫn luôn cúi đầu, trầm mặc không nói.
Mãi cho đến khi Diệp Trường Thanh nói chuyện với hắn, cái tên tiểu tử này mới ngẩng đầu lên, rồi nở một nụ cười thật tươi.
“Được rồi đại ca, sau này ta nhất định sẽ đi tìm ngươi, đến lúc đó hai chúng ta cùng nhau liên thủ, đánh toàn bộ cái đám thiên kiêu gì đó ở ngoài kia.”
“Được.”
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh mỉm cười gật đầu.
Ngoài cửa vẫn có gia lão hộ vệ, hiển nhiên là mệnh lệnh của lão trưởng thôn, hai mặt nhìn nhau, Mạc Vân biểu lộ ra vẻ mặt hấy chết không sờn nói.
“Lên.”
Vừa nói, hắn là người đầu tiên không chút do dự lao ra ngoài, sau đó mọi người cũng theo sau, cấp tốc hướng về phía bên bờ tinh hạm chạy như bay.
Thấy vậy, các trưởng lão trong tộc và các nữ chiến sĩ phía sau lập tức gầm lên một tiếng, sau đó từng cây trường thương nhanh chóng bay về phía mọi người.
Quả nhiên đúng như lời nam tử nho nhã nói, nếu đã nhận nút rơm mà không vào phòng của những nữ nhân kia, thì kết quả chỉ có một con đường chết.
Hiện tại nguyên một đám những nữ nhân này đều đỏ cả mắt, bị nam nhân từ chối là một chuyện còn quan trọng hơn cả tính mạng, cho nên đều điên cuồng đuổi theo.
Ngay cả lão trưởng thôn sau khi nghe được tiếng rống, thân thể vốn lọm khọm ban đầu, ngay giờ phút này cũng như tìm được mùa xuân thứ hai, khéo léo xuyên qua rừng cây như một con Linh Viên, ánh mắt gắt gao dán chặt vào người Mặc Vân ở trước mặt.