Chương 629: Đại Ca, Chờ Ta Một Chút
Với việc bỏ của chạy lấy người của Đạo Nhất tông, cả hòn đảo trở nên hỗn loạn, thôn dân đều truy kích bọn họ.
Sơn Hổ đứng bên ngoài Thụ Ốc, nhìn về phương hướng đám người Diệp Trường Thanh rời đi, cuối cùng hắn cũng chịu không nổi nữa, ngay vào khoảng khắc cuối cùng này, nước mắt của hắn lã chã rơi từng giọt lớn xuống.
Hắn cúi đầu, cắn chặt răng.
Hắn thực sự rất muốn đi cùng với Diệp Trường Thanh để nhìn thế giới bên ngoài, nhưng hắn không nỡ rời xa Gia gia.
Cho nên vừa rồi hắn mới giả bộ tỏ ra không có chuyện gì, chỉ có hắn mới biết trong đáy lòng mình, hắn ước ao có thể đi cùng với Diệp Trường Thanh bao nhiêu.
Ngay khi tiểu tử này còn đang khóc lóc thảm thiết, một bàn tay to vững vàng đặt lên đỉnh đầu của nó, thanh âm của nam tử nho nhã truyền đến.
“Muốn đi thì đi đi, đại ca của ngươi là người tốt, ngươi đi theo hắn cũng khiến ta an tâm phần nào.”
“Nhưng, nhưng mà….”
Nghe vậy, Sơn Hổ cố kìm nước mắt mà ngẩng đầu lên, biết hắn muốn nói gì, nam tử nho nhã nở nụ cười cắt ngang lời của hắn.
“Xương già của ta cũng không yếu ớt như vậy đâu.”
Khi nói điều đó, ánh mắt của nam tử nho nhã trở nên nhu hoà, bởi vì hắn đã coi Sơn Hổ như cháu trai ruột của mình từ lâu.
Sau khi mất đi vợ con, Sơn Hổ cũng là người thân duy nhất trên đời này của hắn.
Trước đó không cho hắn rời đi, cũng là vì lo hắn sẽ ăn phải thiệt thòi.
Thế giới bên ngoài như thế nào, nam tử nho nhã hắn biết rất rõ, âm mưu thâm hiểm, ngươi lừa ta gạt, cho dù là đạo lữ cũng có thể phản bội nhau.
Bản tính của Sơn Hổ rất hồn nhiên, hắn chưa từng trải qua bản tính ghê tởm của con người, nếu như để hắn một mình bước chân ra thế giới bên ngoài, chi sợ cho dù bị bán cũng còn ở lại đếm tiền cho người ta.
Nhưng đám người Diệp Trường Thanh này thì khác, nam tử nho nhã có thể cảm nhận rõ ràng tình cảm sâu sắc giữa mọi người.
Cho dù đó là giữa các cặp đạo lữ với nhau, hay là giữa sư phụ và học trò, thậm chí là giữa sư huynh đệ với nhau, mọi người trong Đạo Nhất tông đều có tình cảm chân thật.
Chơi với nhau vui đùa ầm ĩ cũng là một biểu hiện của tình cảm sâu sắc, để Sơn Hổ đi theo một nhóm người như vậy, điều này cũng khiến nam tử nho nhã có thể yên tâm.
Thấy Sơn Hổ vẫn còn do dự, nam tử nho nhã mỉm cười.
“Đi đi, ngươi phải cố gắng hết sức để giành lấy thứ trong cuộc đời này mà ngươi muốn lấy, đi khám phá thế giới bên ngoài đi. Gia gia sẽ luôn ở nhà chờ ngươi.”
Đối mặt với ánh mắt khích lệ của nam tử nho nhã, Sơn Hổ không thể kìm nén được cơn rung động trong lòng nữa.
Xoa xoa mũi, hắn nặng nề gật đầu.
“Vậy ta đi đây.”
“Đi đi, đi theo đại ca của ngươi, cùng nhau đi xem thế giới bên ngoài như thế nào đi.”
“Ừm.”
Sau khi ôm chặt nam tử nho nhã một hồi, Sơn Hổ nhanh chóng đuổi theo đám người Diệp Trường Thanh.
“Gia gia, ta nhất định sẽ trở lại.”
Nghe thấy tiếng Sơn Hổ từ biệt, trên mặt của nam tử nho nhã lộ ra một nụ cười hài lòng.
Trong nháy mắt, tiểu tử này đã lớn như vậy rồi.
“Đi đi, đi làm những gì mà ngươi luôn muốn làm đi.”
Sơn Hổ cười trong nước mắt, mặc dù trên mặt vẫn còn đọng nước mắt nhưng trong ánh mắt của hắn lại tràn đầy phấn khích và khao khát tương lai.
Bên kia, khi bọn họ một đường xông lên tinh hạm, thương mâu sau lưng vẫn còn đang không ngừng bay tới, Mạc Vân lúc này lập tức tỏ ra lo lắng rồi thúc giục.
“Nhanh nhanh nhanh, lái thuyền đi, xuất phát, xuất phát nhanh lên.”
Hắn một giây cũng không đợi được, Tề Hùng thấy thế, lập tức khởi động tinh hạm.
Khi linh thạch được truyền vào, tinh hạm chậm rãi cất cánh, lúc này, thôn dân trong rừng cây đã cầm trường thương đuổi ra ngoài.
Khi bọn họ nhìn thấy thứ kỳ lạ này đã bay lên, những thôn dân này tỏ ra gấp muốn chết, nguyên một đám rống giận gào thét, trường thương trong tay điên cuồng bắn về phía tinh hạm.
Chỉ là Hồng Tôn đã chuẩn bị rất lâu, cũng đã khởi động trận pháp trước, cho nên những mũi thương này cũng không tạo thành thương tổn gì cho tinh hạm.
“Đi, đi mau
Mặc Vân vẫn đang thúc giục, trong khi đám người Cầm Long có chút không nói nên lời.
“Ta nói này ngươi có cần phải làm đến mức như vậy không, bay thì cũng đã bay lên rồi, ngươi còn sợ cái gì nữa?”
“Ta…ta sợ…Mẹ nó…”
Mạc Vân vừa định nói chuyện, một giây thôi cũng không muốn ở chỗ này, nhưng lời vừa mới tới miệng, chỉ nhìn thấy trong rừng rậm phía dưới nhảy lên một cái bóng đen, vọt thẳng về phía tinh hạm.
“Ồ ồ ồ ồ ồ…”
Trong miệng phát ra từng đợt rống giận, nhưng khi nhìn kỹ lại, ta mẹ nó lại là lão trưởng thôn.
Lão thái bà này, rõ ràng là đã nhìn đống hoàng thổ chôn đến đỉnh đầu rồi, lấy đâu ra sức mạnh bùng nổ như vậy chứ.
Nhìn thấy lão trưởng thôn cách tinh hạm càng ngày càng gần, Mặc Vân hoàn toàn hoảng sợ.
“Ngăn nàng ta lại, ngăn nàng ta…”
Giống như nhìn thấy quỷ, đặc biệt là cái miệng rộng mở lớn kia, bên trong chỉ còn sót lại có mấy mảnh răng, điều này khiến cho Mạc Vân vừa nhìn thấy đã tê rần cả người.
May mắn thay, vào giây phút cuối cùng, Dư Mạt đã tự mình xuất thủ, một chưởng đánh hạ lão trưởng thôn kia xuống.
Tuy nhiên, nó không làm nàng ta bị thương mà còn đưa nàng ta trở lại mặt đất an toàn.
“Mẹ kiếp, suýt nữa hồn cũng muốn bay ra ngoài rồi.”
Nhìn thấy lão trưởng thôn bị Dư Mạt bắn hạ, trong lòng Mạc Vân vẫn còn rất sợ hãi mà đặt mông ngồi xuống boong tàu, khoảnh khắc vừa rồi chắc chắn là điều đáng sợ nhất mà hắn từng trải qua trong đời.
Mặc dù lúc còn trẻ đã trải qua vô số nguy cơ sinh tử nhưng đều không là gì so với khủng bố như vừa rồi, cái này thực sự đã trở thành cơn ác mộng của hắn.
Tạm thời đã an toàn, mà Diệp Trường Thanh đang đứng trên boong tàu lúc này, tựa hồ đang chờ đợi điều gì đó.
“Sao thế, ngươi đang chờ tiểu đệ của mình sao?”
Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh đứng ở bên cạnh, vừa cười vừa nói.
“Nếu như ngươi đã không bỏ được hắn, vậy tại sao vừa rồi ngươi không mời hắn đi cùng ngươi?”
“Có một số việc, dù sao cũng phải tự mình quyết định.”
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh lắc đầu.
Nhìn tinh hạm bay lên càng lúc càng cao, nhưng vẫn không thấy bóng người của Sơn Hổ, Diệp Trường Thanh nhàn nhạt thở dài một tiếng.
Có vẻ như là hắn vẫn không buông tay được rồi? Có lẽ như vậy cũng tốt.
Ngay lúc hắn chuẩn bị trở lại khoang thuyền, một bóng người khác đột nhiên từ trong rừng cây nhảy lên cao, thẳng hướng tinh hạm đi tới.
“Mẹ kiếp, còn tới nữa sao, lão bà, lão thái bà ngươi khinh người quá đáng.”
Mạc Vân thấy vậy, sợ tới mức vội vàng nhảy dựng lên, làm ra tư thế muốn liều mạng.
Nhưng vừa thấy người tới không phải là lão trưởng thôn, mà là Sơn Hổ, hắn lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Về phần Sơn Hổ, hắn hào hứng vẫy tay với Diệp Trường Thanh, hét lớn.
“Đại ca , chờ ta với.”
Thấy đó là Sơn Hổ, Diệp Trường Thanh cũng nở một nụ cười, mở trận pháp ra để hắn lên tinh hạm.
“Đại ca, ta tới rồi đây.”
“Nghĩ thông suốt rồi sao.”
“Ừm, Gia gia cũng kêu ta đi, ta muốn cùng đại ca đi ra ngoài du ngoạn.”
“Được.”
Diệp Trường Thanh hắn vỗ đầu Sơn Hổ, sau đó mỉm cười.
Sau khi để Sơn Hổ trèo lên tinh hạm, rất nhanh đã biến mất trong màn đêm.
Một nhóm thôn dân trên đảo hoang phía dưới vừa tức giận vừa bất đắc dĩ rống trời, lão trưởng thôn cũng ngơ ngác đứng ở nơi đó, nhìn phương hướng tinh hạm biến mất.
Trong mắt nàng ta tràn đầy vẻ không muốn, không can lòng, xấu hổ cùng tức giận, không biết đang suy nghĩ cái gì, chỉ là sau khi lão trưởng thôn đang đứng bất động trầm mặc hồi lâu, những thôn dân khác có chút lo lắng tiến lên, nhưng bọn họ không còn chưa kịp an ủi vài câu, đã thấy lão trưởng thôn đi tới trước mặt nam tử nho nhã.
A a hô hai câu, nhưng sau khi nghe những gì lão trưởng thôn nói, đôi mắt của nam tử nho nhã ngay lập tức mở to, như thể hắn đã nghe thấy điều gì đó khó tin.
“Ngươi ngươi ngươi…… Ngươi chơi thật sao?”
Hắn nói với lão trưởng thôn với vẻ mặt quỷ dị, cái này mẹ nó là muốn làm gì, cần thiết sao?
Lão trưởng thôn nặng nề gật đầu, trong mắt tràn đầy kiên định, mang dáng vẻ tựa hồ sẽ không bao giờ hối hận.