Chương 630: Lão Trưởng Thôn Quyết Tâm

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 630: Lão Trưởng Thôn Quyết Tâm

Nam tử nho nhã thực sự là bị doạ cho ngây người, còn cái tên lão trưởng thôn này lại gật đầu nặng nề.

“A nha…”

“A a?”

“A.”

Nhìn thấy thần sắc kiên quyết của lão trưởng thôn, nam tử nho nhã cuối cùng cũng đành phải đồng ý, ai biểu người ta đã cứu mạng mình chi, chỉ là…

Do dự hồi lâu, sau khi lão trưởng thôn rời đi, nam tử nho nhã vẫn phải dùng Truyền âm phù truyền tin cho Diệp Trường Thanh.

Truyền âm phù này là do Diệp Trường Thanh trước khi đi để lại, không ngờ nó lại có tác dụng nhanh như vậy.

Trên tinh hạm, Sơn Hổ mang bộ dạng tò mò chạy lung tung khắp nơi, đối với thứ gì cũng đều tràn đầy sự tò mò.

Nhìn cái tên Sơn Hổ không thể ngồi yên trong một phút, Mặc Vân xoa đầu, đau đầu nói.

“Ta nói này, ngươi có thể an tĩnh một chút không.”

Hắn vừa rồi mới bị làm cho giật mình, cho nên hiện tại chỉ muốn được an tĩnh.

Đúng lúc này, Diệp Trường Thanh nhận được một tin tức, một lát sau, Diệp Trường Thanh mang thần sắc kỳ quái nhìn về phía Mặc Vân.

Cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của Diệp Trường Thanh, trong lòng Mặc Vân theo bản năng nhảy dựng lên, yếu ớt hỏi.

“Trường Thanh tiểu tử, ngươi đừng có mà nói cho ta biết là cái lão bà kia đuổi tới rồi nha?”

Đây là bởi vì sợ mà tạo ra âm ảnh, nhưng sau khi nghĩ lại, hắn cảm thấy chuyện này không thể xảy ra được, vì vậy lắc đầu tự an ủi mình.

“Không có khả năng, không có khả năng, các nàng đều không có tu vi, làm sao có thể đuổi kịp tinh hạm được, chẳng lẽ bơi qua sao?”

Nghĩ đến đây, Mặc Vân mới bình tĩnh lại một chút, nhưng Diệp Trường Thanh nhìn thấy cảnh này lại đồng tình nói.

“Cái kia ,Mặc Vân phong chủ, vừa rồi gia gia của Sơn Hổ gửi cho ta một tin tức, ngươi nhất định phải chuẩn bị tâm lý cho thật tốt.”

Hả???

Lời này có gì đó sai sai? Chuẩn bị tâm lý để làm gì?

Mặc Vân thận trọng nhìn về phía Diệp Trường Thanh, những người khác cũng đưa ánh mắt nhìn qua, dưới ánh mắt soi mói của mọi người, Diệp Trường Thanh nói.

“Gia gia của Sơn Hổ nói, lão trưởng thôn đã quyết định….. “

“Quyết định cái gì?”

“Nàng ta sẽ xuất thế, muốn đuổi kịp cước bộ của ngươi, cho đến khi ngươi đồng ý đến bên nàng ta.”

Hả???

Lời này vừa nói ra, Mạc Vân như bị sét đánh, ngu ngơ đứng sững tại chỗ.

Sắp xuất thế? Muốn đuổi kịp mình? Cho đến khi mình đồng ý đến bên nàng ta?

Lời nói của Diệp Trường Thanh tràn ngập trong lòng, một lúc sau, Mặc Vân mới định thần lại, đột nhiên quát.

“Lão thái bà này sắp xuất thế? Mẹ nó, nàng ta muốn làm gì? Rốt cuộc là nàng ta muốn làm gì? Mẹ kiếp…”

Vốn tưởng chạy trốn là xong chuyện, hắn thực sự không nghĩ đến chuyện, lão thái bà này mẹ nó lại muốn xuất thế.

Điều đó có nghĩa là gì? Thạch cao da chó sao? Dính rồi là không thoát được sao?

Mặc Vân lòng như tro nguội, trong khi đám người Hồng Tôn, Tề Hùng thì lại phá lên cười.

“Ha ha, ta cảm thấy sư đệ ngươi vẫn nên đi theo lão trưởng thôn đi.”

“Đúng vậy, tình cảm mà người ta đối với ngươi thật sâu.”

“Cái này cũng khó trách, dù sao Mặc Vân sư đệ vốn là một người hào hoa phong nhã, có thể nhận được sự sủng ái của trưởng thôn cũng là một đoạn lương phối.”

“Cút đi, quay đầu lại cho ta, ta muốn đánh chết cái bà già đó, quay lại, ta phải giết chết bà già đó.”

Bị các sư huynh đệ đùa nghịch, Mạc Vân nghiến răng nghiến lợi nói.

Lão tử không thể thoát khỏi ngươi được đúng không? Được, ta liều mạng với ngươi.

Nhìn thấy Mặc Vân sắp đến bờ biên giới chuẩn bị sụp đổ, Diệp Trường Thanh cười nói.

“Ta còn chưa nói xong, gia gia của Sơn Hổ có nói lão trưởng thôn chưa từng đi ngoại giới, chính vì thế mà nàng ta không biết chuyện liên quan đến ngoại giới cho nên muốn để hắn dẫn đường, hắn đoán chúng ta có thể muốn đi Trung Châu. Đến lúc đó hắn sẽ mang theo lão trưởng thôn đi đến một nơi khác, địa điểm cụ thể sau này sẽ nói cho chúng ta biết, để các ngươi có thể dự tính mà tránh trước.”

Những lời này vừa nói ra, hai con mắt của Mạc Vân sáng lên, liên tục khen ngợi.

“Người tốt, đây mới là người tốt.”

Nhìn xem, đây là một nam tử tốt, hắn rất biết ơn đối với Gia gia của Sơn Hổ, ngay cả ánh mắt nhìn Sơn Hổ cũng dịu đi rất nhiều.

Tuy nhiên, điều mà Gia gia của Sơn Hổ nói có chỗ không đúng lắm, hắn dự định mang đám trưởng thôn các này đến Đông Châu.

Theo quan điểm của Gia gia Sơn Hổ, bởi vì đám người Mặc Vân sẽ đến Trung Châu, mà thực lực của bọn họ lại mạnh như vậy, chắc hẳn bọn họ sẽ trở thành nhân sĩ của Trung Châu.

Chính vì thế nếu như dẫn theo đám lão trưởng thôn đi Đông Châu, vậy bọn họ có lẽ không thể gặp được nhau.

Cũng không biết nếu Mặc Vân mà biết được chuyện lão trưởng thôn bị Gia gia của Sơn Hổ trực tiếp đưa về nhà, không biết sẽ có biểu tình gì.

Còn về phần Mặc Vân lúc này, hắn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, thế giới Hạo Đồ lớn như vậy, lại có gia gia của Sơn Hổ hắn hợp tác, hắn thật sự không tin nàng ta có thể tìm được chính mình ở chỗ này?

Liên tiếp mấy ngày, tinh hạm lênh đênh trên Giới Hải vô biên, Sơn Hổ sau sự phấn khích ban đầu cũng đã trở nên buồn chán.

Dù sao phong cảnh mỗi ngày đều giống nhau, hắn đối với thứ như tinh hạm cũng đã quen thuộc, đương nhiên không còn gì để tò mò nữa.

“Đại ca, còn bao lâu nữa thì tới nơi vậy?”

Trong bếp, Sơn Hổ giúp rửa rau, tiểu gia hỏa này nấu ăn vẫn rất giỏi, theo lời kể của hắn, từ khi còn nhỏ, hắn đã luôn nấu ăn cho Gia gia ăn.

Hơn nữa, có sự dạy bảo của Chu Vũ, Sơn Hổ cũng học rất nhanh, cũng coi hắn như là một người giúp việc trong bếp.

Cũng không biết hắn nghĩ cái gì nữa, Cầm Long, thậm chí cả Thiết Thủ phong chủ của Trấn Sơn phong, đều rất xem trọng hắn, nhưng tiểu tử này vẫn khăng khăng muốn ở lại Thực Đường.

“Hôm nay đã là lần thứ hai mươi, ngươi hỏi ta, có muốn ăn không?”

“Nghĩ mà xem, đồ ăn do đại ca nấu thật sự rất ngon, ta ăn mãi không chán.”

“Vậy thì nhanh tay lên, nếu không hôm nay không có cơm ăn.”

“Ồ.”

Nghe vậy, Sơn Hổ bắt đầu ngoan ngoãn giúp Diệp Trường Thanh và Chu Vũ rửa rau.

Về phần đảo hoang, sau nhiều ngày chuẩn bị, từng chiếc thuyền độc mộc đơn sơ đã cập bờ.

Chúng đều là do lão trưởng thôn sai người kiến tạo.

Về phần nam tử nho nhã, nhìn thấy rất nhiều thôn dân định dùng loại vật này xuyên qua Giới Hải, hắn chỉ cảm thấy cả người tê dại.

Mẹ nó đúng là điên, hơn nữa không chỉ có mỗi lão trưởng thôn điên, mà ngay cả những người khác cũng phát điên rồi.

Nghe nói lão trưởng thôn kiên trì muốn đi tìm cái tên nam nhân Mặc Vân phụ tình kia, những nữ nhân khác cũng biểu thị muốn đi cùng với nàng ta, đi tìm đám người Thẩm Tiên.

Mà những người khác muốn ở cùng với lão trưởng thôn.

Do đó, người dân trong toàn thôn có thể nói là đã di cư.

“A nha….”

Hắn có chút muốn từ bỏ, còn muốn thuyết phục nàng ta một chút, nhưng đối mặt với sự thuyết phục của nam tử nho nhã này, lão trưởng thôn vẫn kiên định như cũ, tỏ ý cho dù chết nàng ta cũng sẽ chết trên đường đi tìm Mạc Vân.

Thấy vậy, nam tử nho nhã cũng không biết nên nói gì, cái này không phải đang tìm đường chết sao?

Vào ngày này, trên đảo hoang bị ngăn cách này, những chiếc thuyền gỗ chèo về phía Đông Châu, đúng vậy, những chiếc thuyền gỗ này đều mịa nó dùng nhân lực mà trèo.

Ngồi trên một chiếc thuyền gỗ, nhìn lão trưởng thôn đang ra sức chèo thuyền, nam tử nho nhã chỉ cảm thấy tương lai thật u ám.

Hắn nghĩ hiện tại mình không cần phải đến Đông Châu nữa, đi được nửa đường coi như bị chơi xong rồi.

Trong lòng hắn thậm chí còn đang suy nghĩ, có nên để lại di thư cho Sơn Hổ hay không?

“Quên đi, một đời một kiếp, có lẽ đây cũng là ý trời.”

Nhìn thấy lão trưởng thôn đang miệt mài chèo thuyền không nghỉ, nam tử nho nhã cũng nghĩ đến, nàng ta dù sao cũng đã cứu mạng hắn, vậy cứ theo nàng ta phát điên đi.

Chẳng qua là lúc trước lão già này còn nói mình sắp chết mà? Hiện tại sức lực ở đâu ra thế, ngươi xem con thuyền đang chèo ngon lành chỉ thiếu chút nữa là bay lên luôn rồi.

Chẳng lẽ sức mạnh của tình yêu thực sự lớn đến vậy sao?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right