Chương 631: Đến Trung Châu
Một nhóm nữ nhân cùng thôn trưởng các nàng nhảy lên thuyền gỗ, tiến lên Vô Tận Giới Hải phía trước, trong mắt tràn đầy tình yêu, trong lòng đều thề phải tìm được nam nhân kia.
Đối với chuyện này mấy người Mặc Vân hiển nhiên không biết chút nào.
Lại trải qua thêm mấy ngày nữa di chuyển, xuất phát từ Đông Châu đến bây giờ cũng đã hơn nửa tháng, cuối cùng mọi người cũng đã tới Trung Châu.
Lúc này có thể thấy được xung quanh đảo nhỏ ở khắp nơi, mà trên những đảo nhỏ này đều có tu sĩ nhân loại sinh sống.
Tuy rằng chưa chính thức đến lãnh thổ của Trung Châu, nhưng mấy quần đảo này cũng đã coi như là trong phạm vi của Trung Châu, khoảng cách tới vùng đất trung tâm cũng không xa.
Hai huynh đệ Diệp Trường Thanh, Sơn Hổ ghé vào trên lan can, nhìn xuống từng cụm từng cụm đảo nhỏ phía dưới.
Gương mặt của Sơn Hổ trở nên hưng phấn, miệng thì nói không ngừng.
“Đại ca, ngươi nói xem mấy chỗ này có những thiên kiêu mà gia gia nói tới không?”
“Đại ca, ngươi nói Hạo Thổ thế giới có năm đại châu, bây giờ chúng ta đang ở Trung Châu sao?”
“Đại ca, ngươi nói xem ta đánh cùng những thiên kiêu kia, có thể thắng hay không?”
“Đại ca..”
“Dừng một chút.”
Bị Sơn Hổ hỏi đến hoa mắt chóng mặt, tên nhóc này một khi hưng phấn lên liền nói mãi không hết chuyện.
“Quyền pháp hôm nay ngươi luyện qua rồi sao? Luyện công pháp chưa?”
“Còn chưa có luyện.”
“Đi luyện.”
“A.”
Hiển nhiên Diệp Trường Thanh truyền thụ cho Sơn Hổ quyền pháp cùng công pháp, công pháp là Cửu Tàng bí pháp của Long Tượng phong, quyền pháp thì là một môn quyền pháp Địa cấp đỉnh giai.
Thiên phú của tên nhóc này rất cao, mấy ngày ngắn ngủi đã nhập môn, chỉ là vừa đến Trung Châu hắn liền không chịu nổi sự an nhàn, luôn muốn luận bàn cùng mấy tên thiên kiêu gì đó.
Bị Diệp Trường Thanh bắt đi tu luyện, Sơn Hổ đối với đại ca vẫn rất nghe lời.
Hoặc có thể nói, tên nhóc ngang bướng này chỉ nghe lời mỗi Diệp Trường Thanh.
Có lẽ là do chưa từng tiếp xúc với bên ngoài, những thứ như lễ tiết Sơn Hổ đều dốt đặc cán mai, chọc tới hắn thì ngay cả Tề Hùng hắn cũng dám chống đối.
Có một lần trực tiếp làm cho Tề Hùng tức muốn chết, nhưng tên nhóc này hết lần này đến lần khác đều không biết sợ chút nào.
Đang nghĩ ngợi về chuyện của Sơn Hổ, đột nhiên phía trước truyền đến âm thanh một trận chiến đấu.
“Xảy ra chuyện gì?”
Mấy người Tề Hùng cũng nhanh chóng đi ra boong tàu.
Tình huống ở Trung Châu phức tạp, cho nên muốn tiến vào Trung Châu không phải thứ gì cũng có khả năng.
Trên cơ bản thì toàn bộ các đại chủng tộc ở Trung Châu đều có lãnh địa riêng của mình, có nhân tộc, có yêu tộc, có Tà Ma, tộc Bất Tử cũng có.
Mà nếu như ngươi tiến vào Trung Châu từ lãnh địa Yêu tộc, kết quả tất nhiên là bị yêu tộc truy sát.
Cho nên nhân tộc chỉ có thể theo một phương hướng của nhân tộc tiến vào Trung Châu.
Đối với những chuyện này, những người đã tới Trung Châu như Tề Hùng, Dư Mạt tất nhiên biết rất rõ, cho nên đã chuẩn bị kĩ càng từ sớm.
Hiện tại đây chính là lãnh địa của nhân tộc.
Thế nhưng phía trước lại đột nhiên bạo phát đánh nhau, điều này khiến mọi người cảm thấy kì quái, đồng thời còn có khí tức của Yêu tộc.
“Kỳ quái, nơi này sao lại có thể có Yêu tộc.”
“Đi qua xem một chút đi.”
Dưới mệnh lệnh của Tề Hùng, tinh hạm chậm rãi đi đến phương hướng có chiến đấu.
Mọi người nhanh chóng thấy một đội hơn mười tên tu sĩ đang bị hơn hai mươi con yêu thú vây lại tấn công.
Dẫn đầu đám tu sĩ là một thiếu nữ tu vi Nguyên Anh cảnh viên mãn.
“Kì lạ.”
Yêu tộc xuất hiện ở đây như vậy, chẳng lẽ tu sĩ Nhân tộc lại mặc kệ sao?
“Tông Chủ, chúng ta cần xuất thủ không?”
Nhìn tình hình, căn bản những người này không ngăn được bầy yêu thú này tấn công, Từ Kiệt liền mở miệng hỏi.
Nghe vậy Tề Hùng gật đầu, đã gặp phải cảnh yêu thú vậy giết nhân tộc, dĩ nhiên không thể ngồi yên không quản.
Đạt được đồng ý, mấy người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt ào ào ra tay.
Đối với đám yêu thú ngay cả Yêu Vương cũng không có này, tất nhiên không cần tự tay Tề Hùng động thủ, một đám đệ tử thân truyền là đủ rồi.
Vốn dĩ đoàn người bên thiếu nữ đang rơi vào thế hạ phong, sau khi có đám người Từ Kiệt thêm vào rất nhanh đã thay đổi lại thế cục, không lâu sau đám yêu thú này đã bị chém giết sạch sẽ.
Còn lại thi thể tất nhiên là bị mấy người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt thu vào không gian giới chỉ, mấy cái này đều là chiến lợi phẩm.
“Đa tạ các vị ra tay cứu giúp.’
Bọn họ cũng không để ý đến những thi thể này, sau khi được cứu, thiếu nữ nói lời cảm tạ với đám Triệu Chính Bình.
Nghe vậy Diệp Trường Thanh đánh giá thiếu nữ một phen, mà thiếu nữ cũng đánh giá lấy Diệp Trường Thanh đang đứng đầu.
Có chút kỳ lạ, rõ ràng tu vi của Diệp Trường Thanh là thấp nhất trong đám người, nhưng tại sao mấy người này lại để hắn cầm đầu chứ?
“Nơi đây hẳn là lãnh địa của nhân tộc, không biết vì sao lại có nhiều yêu thú xuất hiện như vậy?”
Diệp Trường Thanh hiếu kì hỏi, đây cũng là nghi ngờ trong lòng mọi người.
Nghe vậy thiếu nữ cũng không giấu giếm.
Thật ra đám yêu thú này là do thương gia bản địa tự nuôi dưỡng, chuyên dùng để buôn bán.
Chuyện như vậy cũng không hiếm lạ ở Trung Châu, yêu tộc cũng sẽ bắt nhân loại, sau khi buôn bán thì trở thành huyết thực.
Lần này là do các nàng bị mắc lừa, tên thương gia này căn bản không phong bế tu vi cùng đám yêu thú này, dẫn đến chuyện nửa đường đám yêu thú này tránh thoát khỏi trói buộc, kém chút nữa giết ngược lại các nàng.
Nghe vậy Diệp Trường Thanh khẽ gật đầu.
Cái này còn không phải tên thương gia kia muốn diệt các ngươi sao, đương nhiên là bèo nước gặp nhau, Diệp Trường Thanh cũng không hỏi thăm quá nhiều về ân oán giữa hai bên, dù sao cũng không liên quan gì đến Đạo Nhất tông bọn hắn.
Nói chuyện một hồi, Diệp Trường Thanh biết được thiếu nữ này tên là Đường Thanh Thanh, đều là con cháu của Đường gia.
“Đường cô nương, nếu đã không còn chuyện gì, vậy chúng ta cáo biệt tại đây.”
Tiện tay mà thôi, chiến đấu bây giờ đã kết thúc, Diệp Trường Thanh cũng không có ý định ở lại lâu.
Chỉ là sau khi nghe vậy Đường Thanh Thanh lại gọi Diệp Trường Thanh lại.
“Diệp công tử đợi chút.”
“Hả? Đường cô nương còn chuyện gì sao?”
“Cái đó… chúng ta…”
Nhìn thấy bộ dạng do do dự dự của nàng, Diệp Trường Thanh hiếu kì nói.
“Đường cô nương cứ nói thẳng là được.”
“Không dám giấu công tử, không gian linh chu của chúng ta trong chiến đấu trước đó đều đã bị phá hủy, bây giờ còn chưa tới lãnh địa phía trong của Trung Châu, không biết công tử có thể đem theo chúng ta hay không…”
Hiểu được ý của Đường Thanh Thanh, đưa một đoàn người các nàng đến Trung Châu là được.
Chuyện này cũng chẳng có gì to tát, dù sao cũng tiện đường, hơn nữa Đường Thanh Thanh cũng đưa cho chút chỗ tốt.
Có điều Diệp Trường Thanh cũng không tự ý làm chủ đưa ra quyết định, đi xin phép mấy người Tề Hùng trước tiên, sau khi có được sự đồng ý mới đưa đoàn người Đường Thanh Thanh đến phía trên boong thuyền.
Chỉ là vừa tới boong thuyền Đường Thanh Thanh đã lập tức trợn tròn mắt.
Ánh mắt nàng hoảng sợ nhìn vào mấy người Tề Hùng ở boong tàu, trong mắt tràn đầy không thể tin được.
Thánh giả, Đại Thánh…
Lọt vào trong tầm mắt nàng, tu vi thấp nhất cũng toàn là Thánh cảnh, hơn nữa còn có Đại Thánh.
Kỳ thực Đường Thanh Thanh cũng không xác định được tu vi chính xác của mấy người Tề Hùng, bởi vì từ trên thân của Tề Hùng nàng căn bản không cảm giác được chút khí tức nào lộ ra ngoài.
Chỉ là dựa vào phán đoán của nàng, có thể đoán ra mấy người Tề Hùng hẳn là vượt qua Thánh cảnh.
Bởi vì nàng đã tiếp xúc qua với Thánh cảnh, Đường gia bọn họ cũng có Thánh giả, tuy rằng chỉ có một vị, nhưng áp lực mà mấy người Tề Hùng ở trước mắt mang đến so với gia gia của nàng còn lớn hơn.
Nhất thời Đường Thanh Thanh cảm thấy hô hấp có chút khó khăn, rốt cuộc mấy người này là ai? Đến Trung Châu là cái gì?
Đối mặt với nhiều Thánh giả, Đại Thánh như vậy, Đường Thanh Thanh ngay cả thở mạnh cũng không dám, lập tức vội vàng cung kính hành lễ nói.
“Vãn bối Đường Thanh Thanh gặp qua các vị tiền bối.”
Thái độ rất cung kính, chỉ sợ có hành động nhỏ nào đó không đúng sẽ chọc giận một thuyền toàn đại lão này.