Chương 641: Sư Đệ, Lên Đi

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 641: Sư Đệ, Lên Đi

Hắn không hiểu gì nhìn vào Nhiếp Viễn, Đường Nghiêu cũng không còn gì để nói rồi, để ngươi thắng cũng không được sao?

Cách đó không xa, mấy người Diệp Trường Thanh, Bách Hoa tiên tử, Tuyệt Ảnh, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt có chút hăng hái nhìn xem trò hay.

“Chậc chậc, giao đấu mỹ thực, chuyện này là không thể thấy được ở Đông Châu.”

Cũng chỉ có ở Trung Châu mới có thể thấy được những trận tỷ thí giữa các linh trù, ở Đông Châu làm gì có những thứ này, đều là xách tay lên liền đánh.

Diệp Trường Thanh cũng lần đầu được thấy giao đấu giữa linh trù, trên mặt lộ ra vẻ hiếu kì.

Đương nhiên Đường Nghiêu không nguyện ý, Diệp Trường Thanh cũng sẽ không can thiệp gì cả.

“Ta nói này ngươi có thể đừng phiền như vậy hay không, ta nhận thua còn muốn sao nữa? mang theo người của ngươi đi nhanh đi, ta thật sự có chuyện.”

“Ta mặc kệ, hôm nay nhất định phải so.”

Lần này Nhiếp Viễn hạ quyết tâm, nhất định phải so, đối với chuyện này Đường Nghiêu cũng câm nín.

Quay đầu lại tùy tiện chỉ vào một tên con cháu Đường gia, chỉ có tu vi Trùng Mạch cảnh, tuổi tác còn rất nhỏ.

“Ngươi, đến so tài cùng Nhiếp gia.”

Nói xong lại quay lại nói với Nhiếp Viễn.

“Thế này được chưa?”

Chỉ là sau khi nghe thấy lời này, Nhiếp Viễn càng tức giận đỏ bừng mặt, lão già này khinh người quá đáng, thật là khinh người quá đáng.

Mẹ nó ngươi để cho một tên tiểu tử Trùng Mạch cảnh đến giao đấu? thế này là coi thường Nhiếp gia chúng ta đến mức nào?

Một tên có tuổi tác nhỏ như thế, chỉ có tu vi như thế? So cái rắm.

“Đường Nghiêu, ngươi đừng quá đáng.”

“Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào? Ta cũng cho người khác cùng ngươi tỉ thí rồi.”

“Mẹ nó cái đó là tỉ thí sao?”

“Ta tăng giá cả, đánh cược đùi Yếu Đế mà Nhiếp gia ta trân tàng, như thế nào, cái này có thể tỉ thí chưa?”

Hả ???

Nhiếp Viễn cũng thật sự bị bức ép đến điên rồi, thậm chí ngay cả bảo bối Nhiếp gia trân tàng cũng có thể lấy ra.

Phải biết là, trước kia mặc dù hai nhà cũng thường xuyên giao đấu, nhưng mà tiền đặt cược có thể lấy ra cũng đều là thiên tài chí bảo bình thường, hoặc là một số nguyên liệu nấu ăn không tệ.

Còn nói đến đùi Yêu Đế mà Nhiếp gia trân tàng kia, Đường Nghiêu là có biết đến, thứ đó nói đơn giản chính là bảo bối quan trọng nhất của trên dưới nhà họ Nhiếp.

Nghe nói lúc trước vì để có thể lấy được cái đùi Yêu Đế này, Nhiếp gia phải bỏ ra cái giá cực lớn, thiếu chút nữa đã móc rỗng hết vốn liếng.

Từ đó về sau, cái đùi Yêu Đế kia quả thực được Nhiếp gia xem như Thần vật cung phụng nó, chỉ hận không thể ngày ngày dâng hương mà thôi.

Có điều cùng nhờ cái đùi Yêu Đế này đã làm cho thanh danh của Nhiếp gia lan truyền rộng rãi.

Đã từng có không ít cường giả đến Nhiếp Gia chỉ vì nhấm nháp một chút cái đùi Yêu Đế kia, trong đó có không ít Đại Thánh cường giả.

Nhưng Nhiếp gia chưa bao giờ đồng ý.

Nhưng mà bây giờ Nhiếp Viễn thế mà nguyện ý lấy ra cái đùi Yêu Đế này để làm tiền đặt cược.

Ngay cả Đường Nghiêu cũng có chút không dám tin, lão già này điên rồi sao?

Còn đám người Diệp Trường Thanh đứng cách đó không xa nghe thấy lời này, trong nháy mắt hai mắt Từ Kiệt sáng lên.

“Mẹ kiếp, nguyên liệu nấu ăn Yêu Đế.”

Tròng mắt đảo qua một cái, lập tức quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Thanh, con mắt phát sáng cả lên.

“Sư đệ, tỉ thí với hắn một trận?”

Tỷ thí linh trù, dưới cái nhìn của Từ Kiệt, dựa vào tay nghề của Diệp Trường Thanh thì đơn giản chính là một kích tất thắng, đừng nói là Nhiếp Viễn, cho dù để ba tên cấp chính linh trù đến cũng khó có khả năng là đối thủ của Trường Thanh sư đệ.

Cái đùi Yêu Đế này, quả thực là tặng không rồi.

Yêu Vương Từ tam hắn đã nếm qua, Yêu Hoàng cũng đã nếm qua, chỉ có Yêu Đế là Từ lão tam hắn thật sự chưa từng ăn qua.

Đừng nói là hắn, đoán chừng đám người sư tôn, Tông Chủ, lão tổ cũng chưa từng nếm qua, thế này không phải là để bọn hắn tới nếm thử sao?

Đối mặt với ánh mắt chăm chú của Từ Kiệt, trong lòng Diệp Trường Thanh cũng có chút động đậy, chỉ là…

“Người ta tỉ thí cùng Đường gia, chúng ta đi có phải không thích hợp hay không?”

“Chuyện này có là gì, sư đệ ngươi cứ chuẩn bị tốt đi, cái khác giao cho ta là được.”

Nói rồi Từ Kiệt cất bước đi về phía trước, dáng đi chữ bát phải gọi là khí thế bức người.

“Lão thất phu, thế nào, Nhiếp gia ta tình nguyện lấy ra cái đùi Yêu Đế kia, thế này có thể tỉ thí chưa?”

“Chờ một chút.”

Hả ???

Đang nói chuyện đột nhiên một âm thanh bá khí truyền đến, Nhiếp Viễn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Từ Kiệt nện bước chân hình chữa bát đi tới.

Nhìn thấy là một thanh niên, Nhiếp Viễn nhướng mày.

“Ngươi là ai? Nơi này có phần của ngươi nói sao?”

“Cuộc tỉ thí này chúng ta tiếp.”

“Tiếp? ngươi có thể làm chủ sao?”

“Chuyện đó là tất nhiên, không tin ngươi thử hỏi Đường lão gia chủ đi.”

Nói rồi Từ Kiệt liếc mắt qua ra hiệu cho Đường Nghiêu một cái, thấy thế, mặc dù Đường Nghiêu có chút ngơ ngác, nhưng mà trong lòng hắn nghĩ rất đơn giản, chính là Đạo Nhất tông nói cái gì thì chính là cái đó.

“Từ công tử tất nhiên có thể đại diện cho Đường gia ta.”

Hả ???

Nghe thấy lời này của Đường Nghiêu, Nhiếp Viễn hiếu kỳ đánh giá Từ Kiệt một phen.

Tiểu tử này có thể làm cho Đường Nghiêu nói ra lời này, thân phận cũng không đơn giản, hơn nữa, thiếu niên mới chừng ấy tuổi tu vi lại đạt đến Thiên Nhân cảnh, đặt vào trong thánh địa cũng được xem như là hạng thiên kiêu.

Có điều Nhiếp Viễn không quan tâm đến những thứ này, hắn cũng không phải là muốn kịch đấu sinh tử cùng với Từ Kiệt, chẳng qua chỉ là một trận tỉ thí giữa linh trù.

“Được, vậy Đường gia ngươi xuất ra cái gì?”

Nhiếp gia đã lấy ra đùi Yêu Đế, nếu như Đường gia không bỏ ra nổi tiền đặt cược tương ứng, vậy hiển nhiên là không công bằng.

Nghe vậy nhất thời Đường Nghiêu có chút do dự, có điều lúc này Từ Kiệt đi lên trước, dùng linh lực truyền âm nói.

“Yên tâm, trận chiến này Trường Thanh sư đệ sẽ tự mình ra tay, cái đùi Yêu Đế kia, lúc lấy được sẽ có một phần cho Đường gia ngươi.”

Nghe thấy Diệp Trường Thanh tự mình ra tay, lo lắng trong lòng Đường Nghiêu nháy mắt biến mất, cái này ổn nha.

Đường Nghiêu biết rõ tay nghề của Diệp Trường Thanh, giống như Từ Kiệt, hắn căn bản không cho rằng Diệp Trường Thanh có khả năng bại trận.

Chút trù nghề của Nhiếp Viễn căn bản không so được với người ta.

Lúc này Đường Nghiêu tràn đầy tự tin nói.

“Đường gia ta nguyện ý xuất ra tửu lâu, linh điền, nguyên liệu nấu ăn của chúng ta, cái này được chưa?”

Lời này vừa nói xong, Nhiếp Viễn cũng sững sờ, thế này là Đường Nghiêu đem trọn vẹn Đường gia đều đặt cược.

Lão già này tự tin như vậy ư? Nhất thời làm cho Nhiếp Viễn cảm giác có chút không còn tự tin nữa.

Có điều nghĩ tới lần này bản thân đã có chuẩn bị trước, Nhiếp Viễn lại yên lòng.

Hắn đã dám chủ động đến cửa khiêu khích Đường gia, vậy tất nhiên là phải có chuẩn bị.

Đoạn thời gian trước hắn cuối cùng đã đột phá thành công đến linh trù cấp chín, mà Đường gia mạnh nhất chẳng qua chỉ có Đường Nghiêu, nhưng mà cũng chỉ có cấp tám.

Cho nên trận chiến này Nhiếp Viễn tuyệt đối có lòng tin.

Hơn nữa hắn đột phá đến linh trù cấp chín cũng chỉ mới đây, ngoại trừ người của Nhiếp gia, người ngoài vẫn còn chưa biết.

Dưới con mắt của người ngoài, Nhiếp Viễn hắn bây giờ chỉ là một linh trù cấp tám, cho nên trận chiến này hắn chắc chắn không có bất kỳ khả năng nào thua cuộc.

Nghĩ tới đây, Nhiếp Viễn lại khôi phục lòng tin lần nữa, khuôn mặt lạnh nhạt nói.

“Được, chuyện này quyết định như vậy đi, còn mời Lý Trưởng Lão làm chứng.”

“Chuyện này… được.”

Lý Trưởng Lão ở bên cạnh cũng có chút ngơ người, đang yên đang lành, hai bên tại sao đột nhiên làm ra lớn như vậy.

Một bên trực tiếp lấy ra đùi Yêu Đế, một bên ác hơn, ngay cả tính mệnh thân gia cũng đánh cược.

Không cần phải nghĩ, lần này nếu như Đường gia thua, như vậy chỉ sợ toàn gia tộc không thể gượng dậy nổi.

Chơi lớn như vậy, trong lòng Lý Trưởng Lão cũng có áp lực rất lớn, mẹ nó cái này là liều mạng rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right