Chương 642: Bình Tĩnh Vậy Sao?
Hai bên cẩn thận ước định tiền đặt cược xong liền lập tức bắt đầu chuẩn bị.
Giao đấu giữa Linh trù cũng không có quy tắc gì phức tạp lắm, đơn giản chính là so sánh hương vị của món ăn.
Lần này Lý Trưởng Lão làm giám khảo, tất nhiên là để cho hắn tới nhấp nháp thưởng thức món ăn hai bên nấu ra.
Bách Hoa tiên tử và Tuyệt Ảnh đi cùng Diệp Trường Thanh tiến lên.
Nhìn thấy Đường gia thế mà phái ra một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch, vẻ mặt Nhiếp Viễn khinh thường nói.
“Sao thế, Đường gia ngươi không còn người sao?”
“Chuyện này không cần ngươi phải quan tâm đến.”
Hắn vốn cho rằng Đường Nghiêu sẽ tự mình xuất thủ, thật không nghĩ đến lại là Diệp Trường Thanh.
Chỉ là đối với việc này Đường Nghiêu cũng lười phải giải thích, lời nói vừa xong liền tỏ vẻ cung kính đi tới trước mặt Diệp Trường Thanh, hỏi thăm về nguyên liệu nấu ăn cần có.
Nhìn thấy thái độ của Đường Nghiêu một mực cung kính như vậy, Nhiếp Viễn nhíu mày.
Lão già này sao lại tôn kính đối tới một tên nhóc vắt mũi chưa sạch như thế?
Nhìn tuổi với tu vi của hắn, hoàn toàn không đủ để Đường Nghiêu đối đãi như vậy.
Nghĩ mãi mà không hiểu, có điều dưới cái nhìn của Nhiếp Viễn, hôm nay bất luận là Đường gia phái ai đến đều không thể thay đổi được kết quả.
Lần này hắn chắc chắn thắng, linh trù cấp chín, hắn không tin Đường gia có ai có thể thắng được hắn.
Hai bên tự chuẩn bị tốt các nguyên liệu.
Phía Nhiếp Viễn lấy ra rất nhiều nguyên liệu nấu ăn trân quý, vừa nhìn là biết đã tỉ mỉ chuẩn bị ra.
Còn phía Diệp Trường Thanh thì lại đơn giản hơn rất nhiều.
Một tảng thịt heo Hỏa Linh, sau đó thì là hành gừng tiêu các thứ gia vị đơn giản.
So sánh cùng với Nhiếp Viễn thì có vẻ hiện ra rất keo kiệt.
“A, tiểu tử, ngươi định dùng một tảng thịt heo Hỏa Linh liền muốn thắng ta sao?”
Nhiếp Viễn khinh thường nói, nghe vậy Diệp Trường Thanh quay đầu nhìn hắn một cái.
Nguyên liệu nấu ăn quả thật là không tệ, nhưng mà chỉ có nguyên liệu nấu ăn thì chưa đủ.
“Diệp công tử có vấn đề sao, chỉ dùng nguyên liệu nấu ăn đơn giản như vậy?”
Ngay cả tâm lý của Đường Nghiêu cũng có chút lung lay, trước đó lúc Diệp Trường Thanh nói ra nguyên liệu nấu ăn, Đường Nghiêu cũng sững sờ.
Chỉ đơn giản như vậy đã đủ?
Lần này hắn đã đem trọn Đường gia đều đặt cược, nếu bị thua, hậu quả đó…
Đối mặt với lo lắng của Đường Nghiêu, đám Từ Kiệt ngược lại là tràn đầy tự tin.
“Yên tâm, Trường Thanh sư đệ không thể thua.”
Bọn họ căn bản cũng không lo lắng về vấn đề thắng bại.
Lúc mọi người đang nói chuyện, Diệp Trường Thanh cùng Nhiếp Viễn cũng lần lượt thao tác.
Đầu tiên là băm thịt heo Hỏa Linh, băm thành thịt nhuyễn.
Hoàn toàn dùng cách thủ công băm thịt heo Hỏa Linh sẽ càng tăng nhiều sức mạnh hơn.
Sau đó Diệp Trường Thanh lấy ra một cái bát lớn, để thịt heo nhuyễn vào trong đó, đồng thời ướp với hành gừng băm, muối, kê tinh cùng các thứ gia vị khác.
Cuối cùng còn có tinh bột ngô, thêm hai trái trứng gà.
“Tên nhóc này…”
Nhiếp Viễn liếc qua, hoàn toàn xem không hiểu cách làm của Diệp Trường Thanh, trong lòng đầy nghi hoặc, đây là làm món ăn gì.
Không thèm để ý đến Nhiếp Viễn, sau khi cho các loại gia vị vào xong, Diệp Trường Thanh liền bắt đầu đập.
Đập là để cho thịt xay càng thêm kết dính chặt chẽ.
Sau cùng là bóp thành một đống thịt viên.
“Đây là Trường Thanh sư đệ dự định nấu ra món ăn mới?”
Mấy người Từ Kiệt nhìn đến đây đã đón được món ăn mà Diệp Trường Thanh nấu là món ăn mới, từ trước tới nay chưa từng thấy qua.
Kỳ thật món ăn Diệp Trường Thanh nấu này đơn giản chính là thịt viên kho tộ.
Không thể nói là phức tạp, ít nhất là so với phật nhảy tường hay cải thảo luộc là hoàn toàn không cùng một cấp bậc.
Chỉ có điều, muốn làm món thịt viên kho tộ cho ngon cũng không dễ chút nào.
Sau khi làm xong các bước chuẩn bị, Diệp Trường Thanh liền bắt đầu chiên lên.
Làm như vậy chủ yếu là vì đảm bảo được chất thịt tươi non.
Thời gian chiên cũng không cần quá lâu, chỉ cần làm cho thịt viên định hình được là xong.
Chỉ có một điều bắt buộc phải chú ý là nhiệt độ của dầu nhất định phải vừa đủ, nhiệt độ quá thấp thịt viên rất dễ nứt ra.
Sau khi chiên xong thì đến điều chế nước sốt.
Để vào tám góc, hoa tiêu, lá sen,… sau đó lại cho vào một ít nước tương đen.
Sau đó để thịt viên kho tộ đã chiên xong bỏ vào trong nước đó, bật lửa lớn đun, sau đó lại đắp một tầng lá cảnh trắng lên trên.
Tác dụng chủ yếu của lá cải trắng là để hấp thu dầu mỡ, làm cho lúc ăn thịt viên kho tộ sẽ không bị quá dầu.
Làm xong hết thảy, Diệp Trường Thanh đã hoàn thành nhiệm vụ, tiếp đến chỉ cần chờ thời gian thích hợp là được.
Sau đó đến ngồi nhàn nhã trước bếp lò.
“Sư đệ, cái này ngươi làm xong rồi?”
“Ừm, chờ đủ thời gian là được.”
Mấy người Từ Kiệt hiếu kỳ tiến lên, Diệp Trường Thanh cười gật đầu đáp.
Nhanh như vậy đã xong? Mấy người Từ Kiệt hồ nghi nhìn cái nồi lớn trước mắt.
Bên Nhiếp Viễn người ta còn đang bận bịu quên cả trời đất, nhìn qua một chút hình như là đang khoe khoang trù nghệ.
So sánh với Diệp Trường Thanh bên này nhẹ nhàng thoải mái, tạo ra hai thái cực hoàn toàn trái ngược.
“Ha, tên phế vật.”
Nhìn thấy Diệp Trường Thanh đã đặt mông ngồi xuống, Nhiếp Viễn hừ lạnh một tiếng, như vậy mà cũng muốn thắng mình?
Xem ra là cam chịu nhận thua rồi.
Diệp Trường Thanh cũng không để ý đến suy nghĩ của những người khác, ở một bên nói chuyện phiếm với Từ Kiệt, vừa chờ đợi thịt viên kho tộ hoàn thành.
Kỳ thực mấy chuyện nấu ăn này cũng không phải ngươi nhìn qua thấy cầu kỳ hoa mỹ là có thể làm ngon.
Nhiều khi làm cho lòe loẹt ra cũng chẳng có tác dụng gì, dù sao quan trọng nhất vẫn là hương vị.
Giống như kiểu của Nhiếp Viễn, nhiều nguyên liệu nấu ăn như vậy, lại là đặc sản miền núi miền biển lẫn lộn.
Thoạt nhìn qua thì xa hoa vô cùng, nhưng mà cuối cùng thì thật sự có thể có đủ năng lực để hòa hợp lại nhiều nguyên liệu nấu ăn tốt như vậy cùng nhau hay không?
Phải biết rằng nguyên liệu nấu ăn khác biệt hương vị cũng khác biệt như ngày và đêm đó.
Dùng càng nhiều nguyên liệu nấu ăn, muốn hòa hợp lại, thể hiện được chân chính hương vị của từng nguyên liệu lại càng khó khăn, càng là khảo nghiệm bản lĩnh.
Cho nên cũng không phải dùng nhiều nguyên liệu nấu ăn thì tốt đâu.
Đơn giản một chút, có khi sẽ có thu hoạch không tưởng tượng nổi.
“Diệp công tử, không có vấn đề gì chứ?”
Muốn nói ai căng thẳng nhất lúc này, vậy chính là nói Đường Nghiêu, cũng không thể trách, tương lai của Đường gia đều trông cậy vào Diệp Trường Thanh.
Thấy hắn nhẹ nhàng như vậy trong lòng Đường Nghiêu càng bất an.
Bây giờ mới qua được thời gian bao lâu chứ, vậy mà đã ngồi xuống nghỉ ngơi, người ta Nhiếp Viễn là từ đầu tới bây giờ cũng chưa ngừng lại đó.
“Yên tâm, Đường lão gia chủ.”
Diệp Trường Thanh lại cực kỳ bình tĩnh nhẹ gật đầu, khi nói chuyện còn liếc qua nhìn Nhiếp Viễn một chút, hăng hóa quá dở.
Lúc này cuối cùng Nhiếp Viễn cũng xử lý xong hết số nguyên liệu nấu ăn, tiếp theo chính là nấu nướng.
Mà từ động tác của Nhiếp Viễn, sắc mặt của Đường Nghiêu cùng càng ngày càng khó coi.
“Cái này cái này cái này… tên này đột phá linh trù cấp chín rồi?”
Cho đến bây giờ Đường Nghiêu mới phát hiện, lão già Nhiếp Viễn này thế mà đột phá rồi, lúc này đã đạt đến linh trù cấp chín.
Bị lão già này chơi xỏ một tay, thật là đáng chết.
Vốn dĩ đang căng thẳng, hiện tại tâm lý Đường Nghiêu càng không vững chắc.
Linh trù cấp chín, toàn bộ Trung Châu cũng chỉ có ba vị.
Ngay cả Lý Trưởng Lão vẫn luôn giữ im lặng lúc này ánh mắt nhìn về Nhiếp Viễn cũng thêm một chút chấn kinh.
Lần này chỉ sợ Đường gia bị thiệt nặng đây, tiền đặt cược lớn như vậy, về sau sợ là Đường gia thật sự sẽ xuống dốc.
Có chút thương cảm nhìn thoáng qua phía Diệp Trường Thanh, Đường Nghiêu, trong lòng âm thầm nghĩ vậy.