Chương 658: Cái Gì Bảo Khố Cơ?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 658: Cái Gì Bảo Khố Cơ?

Một đám quần thần của Đại Võ không cần Đạo Nhất tông tự mình ra tay, bọn họ đã xuất chiến đánh nhau trước rồi.

Dù sao chỉ cần mắt không mù, với cục diện hiện tại chỉ cần liếc qua một cái là hiểu.

Bây giờ họ chỉ dám hi vọng mình có thể biểu hiện tốt một chút, tránh ngày sau bị hoàng thất thanh lý.

Nhìn thấy đám quần thần của Đại Võ đột nhiên đánh nhau, khiến cho mấy người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt có chút sững sờ.

“Mẹ kiếp, bọn gia hoả này đều là nhân tài m2.”

“Làm quan ở Đại Võ quả thực không phải là người bình thường mà.”

Mong muốn sống sót mạnh mẽ đến mức khiến cho một số người thậm chí còn lao thẳng đến trước mặt Lâm Lạc Trần, làm ra bộ dạng thấy chết không sờn, giận dữ hết lên.

“Công chúa điện hạ đừng sợ, mạt tướng đến bảo hộ ngươi.”

Vừa dứt lời, liền bị Triệu Chính Bình một cước đá văng ra xa.

“Cút đi, sư muội của ta còn cần ngươi bảo hộ sao?”

Lúc này là lúc nào rồi mà còn cần ngươi bảo hộ chứ?

Tuy nhiên, cũng có những người liều đánh một trận tử chiến, chủ yếu là giữa những người đến từ tứ đại gia tộc.

Họ biết rất rõ, một khi các đại gia tộc này xong đời, số phận của họ chắc chắn sẽ không tốt.

Hoàng gia có thể để buông tha cho bất cứ ai, nhưng tuyệt đối không phải là bọn họ.

Vì vậy, sau khi nhìn thấy lão tổ của mình bị bao vây, các cường giả thuộc về tứ đại gia tộc ở Đế đô cũng lần lượt xuất thủ, muốn cứu lão tổ của mình.

Chỉ cần lão tổ không chết, là có thể giữ gia tộc không bị diệt vong.

Chỉ là bọn họ còn chưa kịp xông vào chiến trường đã bị ba người Mạc Vân, Thanh Thạch và Bách Hoa Tiên Tử chặn lại.

Trận chiến trực tiếp nổ ra trên không trung, nhưng nếu muốn nói người nào hiện tại cảm thấy kích động nhất, thì chắc chắn đó là Lâm Quân.

Hắn không ngờ thực lực của Đạo Nhất tông lại mạnh như vậy, bọn họ có đến tận mười một tên Đại Thánh.

“Rốt cuộc là muội muội đã bái nhập một cái tông môn gì vậy…”

Trong mắt của hắn tràn đầy sự kinh ngạc, thực lực mạnh như vậy, ngươi còn dám gọi cái này là tông môn ở Đông Châu sao? Quả thực khiến người ta không thể tin được.

Lâm Quân hắn rất nhanh cũng đã lấy lại được tinh thần, hắn biết đây là cơ hội ngàn năm có một để lật đổ tứ đại gia tộc, lập tức hạ lệnh cho lão thái giám bên cạnh.

“Triệu tập tất cả mọi người, vây quét tứ đại gia tộc, nhanh.”

“Vâng.”

Lão thái giám cũng biết đây là cơ hội tốt ngàn năm có một, cho nên không chút do dự mà lập tức gật đầu, sau đó biến mất tại chỗ.

Không lâu sau, chung quanh kinh thành, mấy vạn đại binh xông vào trong thành, sau đó chia làm bốn đạo đại binh mà xong thẳng đến tứ đại gia tộc.

Đây là những lực lượng mà Hoàng tộc Đại Ngô đã phát triển trong những năm qua, nhưng họ của trước kia chưa bao giờ dám sử dụng tới chúng, bởi vì sợ bị tứ đại gia tộc phát hiện.

Nhưng bây giờ, Lâm Quân đã bại lộ tất cả.

“Hoàng thất chết tiệt, ta biết ngay là bọn họ sẽ không thành thật như vậy mà.”

Theo chân những quân sĩ xông vào phủ đệ nhiều như vậy, những người còn ở lại phủ đệ của tứ đại gia tộc, mặc dù vẫn còn đang ngoan cố chống cự, nhưng cũng không tạo ra ý nghĩa gì nhiều.

Bởi vì cường giả của gia tộc đã ra ngoài tìm cách giải cứu lão tổ rồi, mà những người ở lại hoặc là người già yếu, phụ nữ và trẻ em, hoặc là rác rưởi có tu vi thấp.

Mà với những người này, làm sao có thể chống đỡ được đội quân mà hoàng thất đã giấu kín chứ.

“Một tên cũng không được để lọt, giết cho ta.”

Vị tướng đứng đầu không chút nương tay, bất kể già trẻ nam nữ, gặp người thì giết.

Thậm chí ngay cả một con chó được nuôi bởi tứ đại gia tộc, cũng bị một đao chém làm hai.

Trứng gà sắp lộn lòng cũng bị lắc cho đến khi bị úng mới thôi.

Người trong gia tộc bị tàn sát, mà chiến cục trên bầu trời, tứ đại gia tộc cũng hoàn toàn rơi vào hạ phong.

Không cần phải nói, chênh lệch nhân số về cấp bậc Đại Thánh quá lớn, cho nên lão tổ của tứ đại gia tộc căn bản không thể gây ra phiền toái gì.

Về phần Thánh giả một phương, tuy chênh lệch về nhân số không nhiều, nhưng cho dù có là như vậy thì bên phía tứ đại gia tộc cũng không chiếm chút ưu thế nào.

Nhưng sau trận chiến thực sự, Thánh giả của tứ đại gia tộc mới phát hiện, đám người này mẹ nó thực sự không biết xấu hổ.

Phù triện, pháp bảo, các loại thủ đoạn âm hiểm xuất hiện liên miên không ngừng.

Huống chi, ngay cả thuật pháp và thân pháp đều đạt đến hoá cảnh, cái này rõ ràng là không hợp thói thường mà.

Nhưng khiến người ta đau đầu nhất vẫn là Thanh Thạch và Tần Sơn Hải.

Một người vung vẩy lưỡi câu lớn, câu người nào là trúng người đó, một người hoàn toàn liều lĩnh, lấy một chọi năm và đã giết chết hai vị Thánh giả.

“Mẹ kiếp, Tần sư đệ, ngươi đừng liều mạng như vậy chứ.”

Nhìn thấy trên bụng của Tần Sơn Hải lại có một cái lỗ lớn, mí mắt của Mạc Vân giật giật.

Đứa ruột này đi theo Tần Sơn Hải cũng chịu tội cũ mà.

Mỗi khi lâm trận chiến đấu, nó đều sẽ được ra ngoài hóng gió một chút.

Có đôi khi cái con hàng ngốc này còn cảm thấy cản đường, hắn vậy mà còn tự mình dùng dao chặt đứt, mẹ nó, vừa nhìn thấy là đã khiến người ta sởn gai ốc.

“Tên điên, hắn thực sự là một tên điên mà.”

Đối mặt với Tần Sơn Hải, Thánh giả của tứ đại gia tộc vốn đã vô cùng khiếp sợ, chỉ một ánh mắt cũng đã khiến họ không tự chủ được mà sợ hãi lùi lại.

Nhưng giây tiếp theo, một cái móc câu lớn bay tới, hưu một tiếng, người này liền biến mất.

Sau đó, chỉ thấy bọn người Thanh Thạch, Mặc Vân đi lên, sau đó chính là một trận nhừ đòn.

Về cơ bản thì nó cũng thuộc dạng một bắn một chết.

Đánh không lại, thật sự là đánh không lại được, thực lực không tốt, thủ đoạn cũng không có nốt, các phương diện đều có lỗ hổng.

Lâm Lạc Trần nhìn tình hình chiến đấu trước mặt, cả đầu đều quay cuồng.

Nàng không hiểu, tại sao nàng chỉ mới xuất môn có mấy năm, vì sao tông môn lại thay đổi nhiều như vậy?

Tông môn của nàng từ khi nào trở nên lộng hành như vậy, bốn đại gia tộc này khi đứng trước tông môn đều không có lực chống trả.

Trận chiến nhanh chóng tiến hành đến khâu cuối cùng, mà vào lúc này, Từ Kiệt cũng bất ngờ nhận được linh lực truyền âm của Hồng Tôn.

“Nghịch đồ, người còn đứng ngây ngốc ở đó làm gì? Mau đi lấy bảo khố của tứ đại gia tộc đi.”

“A… Nha…”

Hậu tri hậu giác mới kịp phản ứng lại, sau đó Từ Kiệt dùng một kiếm kết liễu sứ thần Đại Uyên đang ở dưới chân mình.

“Chờ một chút, ngươi không được giết chết ta, Đại Uyên ta…”

Bỏ qua những gì hắn nói, một kiếm giết chết hắn, sau đó đưa đám người Triệu Chính Bình thẳng đến bảo khố của một trong đại gia tộc.

Còn đám người Chung Linh, Thẩm Tiên bọn họ cũng lao theo các hướng khác nhau.

Người này đương nhiên phải cứu, nhưng bảo khố đã ở trước mắt rồi cho nên ngu gì không lấy.

Hơn nữa, tứ đại gia tộc đều bị Đạo Nhất tông giết chết, cho nên bảo khố này đương nhiên thuộc về Đạo Nhất tông.

“Sư huynh, chúng ta đi đến chỗ nào vậy?”

Trên đường đi, chỉ có Lâm Lạc Trần là còn đang đần độn mà hỏi như thế, mà Từ Kiệt lại không quay đầu mà trả lời.

“Đi lấy bảo bối.”

“Bảo bối?”

Lâm Lạc Trần đã không nhận ra điều đó cho đến khi anh đến nhà kho báu, nhưng cô không nói nhiều.

So với Đại Võ đế quốc, thành thật mà nói, Lâm Lạc Trần thích ở trong Đạo Nhất tông hơn, mà đối với Đạo Nhất tông cũng có tình cảm sâu sắc hơn.

“Đừng lãng phí thời gian, lấy trước rồi nói.”

“Đã hiểu.”

Lúc các huynh đệ xông vào bảo khố giống như châu chấu vượt biên, làm gì có chuyện bọn họ tới nơi này chọn lựa chứ, cứ đem toàn bộ bỏ vào trong không gian giới chỉ trước, sau đó quay về chậm rãi lựa chọn sau.

Chỉ trong vài tách trà, toàn bộ bảo khố đều bị lấy sạch.

Mà khi mấy người bước ra khỏi bảo khố, vị tướng quân phụ trách công kích gia tộc này cũng dẫn người xông tới, sau khi nhìn thấy Lâm Lạc Trần, vị tướng quân này lập tức cung kính hành lễ.

“Tham kiến Đại công chúa điện hạ.”

Sau đó, hắn ra lệnh kêu người của mình tiến vào bảo khố, nhưng khi nhìn thấy nó trống rỗng, ngày này lập tức chết lặng sau đó vô thức nhìn về phía mấy người Từ Kiệt.

“Cái này… Bảo khố của Trương gia đâu?”

Đối mặt với câu hỏi của tướng quân, Từ Kiệt vô tội nói.

“Bảo khố gì cơ? Ta nghe không hiểu ngươi đang nói gì hết.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right