Chương 659: Đồng Môn Tình Thâm, Duy Chỉ Có Cơm Là Không Chia Được
Từ Kiệt dùng gương mặt vô tội nhìn bọn họ, giống như thật sự cái gì cũng không biết.
Nhưng vị tướng quân này hiển nhiên không tin, cả đường đi bọn họ chỉ nhìn thấy đám người Từ Kiệt, nếu không phải do bọn họ, bảo vật trong bảo khố này đã đi đâu?
Phải biết là một trong những nhiệm vụ lần này của họ chính là tịch thu bảo vật.
Sau khi khống chế Đại Võ đế quốc nhiều năm như vậy, bảo vật mà tứ đại gia tộc vơ vét chắc chắn là con số trên trời.
Còn cái gọi là quốc khố thì như con chuột nhắt ra đi trong nước mắt.
Trên thực tế, bảo khố của tứ đại gia tộc thực sự không tồi, đám người Từ Kiệt vừa rồi khi nhìn sơ qua cũng không khỏi gật đầu hài lòng, tông môn của bọn họ lại có thêm tiền rồi.
Nhìn Từ Kiệt giống như heo chết không sợ nước sôi, tướng quân cũng là bất đắc dĩ, ánh mắt trở nên cổ quái.
Còn Từ Kiệt thân là đệ tử kiêu hãnh của Đạo Nhất tông, vậy đương nhiên là đã nhận được sự chân truyền của Đạo Nhất tông rồi, cho nên hắn lập tức cau mày, tỏ ra không hài lòng.
“Ngươi dùng ánh mắt gì đấy? Đừng nói là ngươi hoài nghi chúng ta lấy bảo khố đấy?”
“Bản tướng không có, chỉ là ta vừa rồi dọc đường đi qua, xác thực chỉ thấy đoàn người các ngươi thôi……”
“Nói bậy, ta cảm thấy tám phần là do ngươi biển thủ, ngươi đã đi tới bảo khố trước, hiện tại lại muốn giáng họa cho chúng ta và cả sư muội.”
“Làm sao, sư muội ta thân là trưởng công chúa Đại Võ, ngươi lại có ý đồ giá hoạ cho nàng, không phải là muốn khi quân phạm thượng sao? Ngươi muốn tạo phản sao?”
“Ta… ta…”
Hoàn toàn không nghĩ tới, chỉ trong vài từ, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.
Bọn họ không phải là đang nói chuyện về bảo khố sao, tạo sao lại biến thành muốn tạo phản rồi?
Hắn trợn mắt há mồm mà nhìn về phía Từ Kiệt, không chỉ có vị tướng quân này, mà còn có cả Lâm Lạc Trần, tam sư huynh này … thật lợi hại.
“Làm sao? Không có gì để nói nữa sao?”
“Ta, ta chưa từng đi tới bảo khố.”
“Vậy tại sao ngươi lại nhận định ta là người lấy trộm bảo khố chứ?”
“Cái này… Ta…”
Xét về tài ăn nói, ước chừng đem tất cả quân sĩ có mặt buộc vào một chỗ cũng đều không phải là đối thủ của Từ Kiệt.
Trực tiếp bị làm cho á khẩu không nói lên lời, nhưng vào lúc này, Lâm Lạc Trần cũng lên tiếng.
“Bảo khố quả thật không phải do chúng ta lấy đi, có lẽ đã bị Trương gia mang đi từ lâu rồi.”
Hả? ? ?
Lời này vừa nói ra, khiến cho ánh mắt của các tướng quân, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt đều đổ dồn về phía Lâm Lạc Trần.
Thậm chí Từ Kiệt còn lặng lẽ giơ ngón tay cái lên, mà ý đố giống như muốn nói, không hổ danh là tam sư muội của Từ Kiệt hắn.
Mà Lâm Lạc Trần lại dí dỏm cười một tiếng.
Có lẽ chỉ có trong tông môn, Lâm Lạc Trần mới có một mặt quái dị như vậy, bởi vì nơi đó có sư huynh và sư tôn che chở.
Còn về phần vị tướng quân kia thì lại cả người tê dại.
Các ngươi mẹ nó vừa liếc mắt nhìn nhau, còn dựng thẳng đầu ngón tay, cái này có thể làm sau lưng ta được không.
Nhưng biết rồi thì có thể làm gì? Hắn cũng chỉ có thể báo cáo sự thật với Bệ hạ, sau đó để Bệ hạ đưa ra quyết định.
Sau khi hành lễ xong, vị tướng quân này nhanh chóng dẫn người của mình rời đi, đám người Từ Kiệt cũng thu được không ít, sau đó còn nhau nhập bọn với Hồng Tôn.
“Ha ha, tứ đại gia tộc này quả đúng là phúc chảy mỡ.”
“Không sai, vừa rồi ta với đi kiểm tra cái bảo khố kia, chỉ sợ so với Lạc Hà tông cũng không kém bao nhiêu.”
“Mà dạng bảo khố này có tận bốn cái, phát tài rồi.”
“Lời này của sư muội, sao có thể gọi là phát tài được? Đại Võ đế quốc người ta là mời chúng ta đến hỗ trợ, trả thù lao cũng là chuyện đương nhiên.”
“Sư huynh nói đúng.”
Dọc đường có mấy người nói cười cười nói, trên mặt Lâm Lạc Trần cũng mang theo nụ cười, hoàn toàn khác với mấy ngày trước.
Bảo khố của tứ đại gia tộc, không có cái nào ngoại lệ đều bị Đạo Nhất tông cho hết vào túi.
Đối với những thứ như vậy, trên dưới Đạo Nhất tông đã sớm quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn, cho nên ra tay cực kỳ thành thục.
Từ khi bắt đầu lập tông, ngươi có thể thấy Đạo Nhất tông bọn họ chưa từng làm chuyện gì lỗ vốn cả.
Về phần Lâm Quân trong cung, sau khi nghe nói bảo khố của tứ đại gia tộc đều trống rỗng, khóe miệng cũng giật giật.
Dùng đầu ngón tay cũng tính ra được, chắc chắn là đã bị Đạo Nhất tông lấy đi.
“Cái tông môn mà muội muội bái nhập, thực sự là……”
Hắn lắc đầu cười khổ, nhưng Lâm Quân cũng biết, nếu như không có Đạo Nhất tông, đừng nói đến bảo khố gì đó, ngay cả bản thân hắn có lẽ sẽ phải tiếp tục sống sót dưới sự uy áp tham sống sợ chết của tứ đại gia tộc.
“Quên đi, chuyện này không cần nhắc lại.”
Coi như là đã chấp nhận mọi chuyện, nhưng cho dù Lâm Quân không can tâm thì hắn còn có thể làm gì? Muốn ép Đạo Nhất tông phun ra những thứ đã nuốt vào bụng sao, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra.
Trong khi nói chuyện, dưới sự dẫn dắt của Lâm Lạc Trần, các thành viên của Đạo Nhất tông chậm rãi rơi xuống hoàng cung.
Khi biết tin, Lâm Quân đã tự mình nghênh đón.
Đối mặt với vị hoàng đế nhỏ này, thái độ của tất cả mọi người trong Đạo Nhất tông đều không mấy nhiệt tình, dù sao con hàng này cũng dám hy sinh muội muội của mình, cho dù có nỗi khổ tâm đi chăng nữa, thì trên thực thế cũng không thể khiến mọi người sinh ra hảo cảm được.
Vì vậy, sau khi tán gẫu mấy câu, một đoàn người đã được sắp xếp vào bên trong tẩm cung của Lâm Lạc Trần.
Về phần Lâm Quân, mặc dù tứ đại gia tộc đã bị tiêu diệt, nhưng họ đã ăn sâu vào Đại Võ nhiều năm như vậy, cho nên vẫn còn rất nhiều việc cần phải giải quyết.
Một đoạn thời gian nữa, có lẽ hắn sẽ rất bận rộn.
Ở trong tẩm cung của Lâm Lạc Trần, tất cả các sư huynh muội đều trò chuyện vui vẻ, đương nhiên là sau khi Lâm Lạc Trần nàng nhìn thấy Diệp Trường Thanh, cũng bị làm cho sửng sốt.
Còn trẻ như vậy mà đã là trưởng lão chủ toạ rồi sao? Hơn nữa, còn từ Thần Kiếm Phong đi ra ngoài? Mấy năm nay rốt cuộc là bên trong tông môn đã xảy ra chuyện gì vậy?
Đối với điều này, mấy người Từ Kiệt chỉ mỉm cười bí ẩn.
“Lát nữa sư muội sẽ biết.”
Đến giờ cơm tối, Diệp Trường Thanh bắt đầu nấu ăn, mọi người vừa nói chuyện vừa chờ cơm.
Mặc dù mấy năm không gặp, nhưng mối quan hệ giữa sư huynh muội Triệu Chính Bình, Từ Kiệt và Lâm Lạc Trần lại không hề xa cách.
Ngay cả Triệu Nhu, Chung Linh, Thẩm Tiên bọn họ cũng rất thân thiết với Lâm Lạc Trần.
Mọi người tập hợp lại với nhau, nhưng khi họ đang nói chuyện, Lâm Lạc Trần đột nhiên ngửi thấy một cỗ mùi thơm, con sâu tham ăn trong bụng ngay lập tức bị câu lên.
“Mùi gì vậy? Thơm quá……”
Hít một hơi, mùi vị kia thật là thơm, không biết đã qua bao lâu rồi mới cảm nhận được tư vị của cơn đói.
Nhưng vào lúc này, Lâm Lạc Trần thế mà lại cảm nhận được cơn đói bụng.
Không thể không nuốt nước bọt, nhưng mấy người Từ Kiệt thấy vậy thì lại nhìn nhau mỉm cười.
Khi thức ăn được dọn lên bàn, Lâm Lạc Trần cuối cùng cũng hiểu ra mọi chuyện.
Nhưng đáng tiếc, nàng còn chưa kịp cắn một miếng, đã nhìn thấy Từ Kiệt ở bên cạnh, đột nhiên đánh một phát Thiên Tằm ra, trực tiếp khống chế Lâm Lạc Trần.
“Tam sư huynh, ngươi…”
“Sư muội, sư huynh hôm nay tiêu hao không ít, ngươi không ngại để bát cơm này cho sư huynh bồi bỏ được không?”
Nói xong, chỉ thấy mấy người Từ Kiệt nhanh chóng chia sẻ phần cơm của Lâm Lạc Trần.
Mặc dù mối quan hệ giữa sư huynh đệ là tình thâm nghĩa trọng, nhưng lại không bao gồm việc ăn cơm.
Nhìn thấy bộ dạng ăn bóng loáng không dính nước, một mặt hạnh phúc của các sư huynh đệ, Lâm Lạc Trần bị làm cho ngây ngốc ngồi yên tại chỗ.
Không phải, tình nghĩa đồng môn đâu? Còn sự quan tâm lẫn nhau giữa các sư huynh đệ đâu? Còn những lời ấm áp vừa rồi thì sao? Sao các ngươi mịa nó lại dám đối xử với ta như vậy chứ.
Đặc biệt là khi mùi thơm xông vào lỗ mũi, Lâm Lạc Trần tham lam không ngừng nuốt nước bọt.
“Sư huynh, ngươi… Ngươi thả ta ra.”
“Ngô, ngô, ngô… Đợi sư huynh ăn xong đã.”
Từ Kiệt lắp bắp, trong miệng mơ hồ nói không rõ.