Chương 660: Đại Uyên Tức Giậ
Cứ thế bị Thiên Tàm Thủ của Từ Kiệt khống chế hơn nửa canh giờ.
Mấy năm rời khỏi tông môn, tu vi của Lâm Lạc Trần đã kéo ra chênh lệch so với mấy người Từ Kiệt, huống hồ gì họ còn có mấy thứ như thuật pháp.
Ăn cơm xong, nhìn thấy Lâm Lạc Trần thoát khỏi trói buộc nổi giận đùng đùng, Từ Kiệt đứng một bên xỉa xỉa răng, một bên không quan tâm lắm nói.
“Sư muội, mấy năm nay tu vi của ngươi có chút lười biếng đó, nếu là Ngũ sư muội thì một chiêu Thiên Tàm Thủ này của sư huynh chỉ có thể vây khốn nàng tối đa trong thời gian trăm hơi thở, vậy hẳn là đủ để ăn cơm thừa.”
“Tam sư huynh, ngươi…”
Nghe thấy lời này, vốn là Lâm Lạc Trần đã thèm không chịu được càng tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Thế nhưng khi xem xét lại Lục Du Du cũng ăn đến sạch bóng không còn dính chút nước nào, lập tức nàng không tức giận nổi nữa.
Trước đây tu vi của Ngũ sư muội còn không có cao bằng mình, nhưng hiện tại thì sao, cũng đã là tu vi Thiên Nhân cảnh rồi.
Không chỉ có nàng, các sư huynh đệ của phong khác như Triệu Nhu, Chung Linh, Thẩm Thiên cũng đều là tu vi Thiên Nhân cảnh nhập môn cả.
Một đám đệ tử thân truyền của Đạo Nhất tông, hình như bây giờ trừ nàng ra đều đã không còn ai dừng lại ở tu vi Pháp Tướng cảnh nữa.
Cứ như vậy Lâm Lạc Trần giống như đã bị các sư huynh đệ bỏ lại phía sau một khoảng cách rất xa.
“Ta…”
Trong lòng nàng tràn đầy phiền muộn, vì sao lại như thế này, bản thân mới rời đi tông môn có mấy năm thôi mà.
Trước đó không có hơi sức để quan tâm đến những vấn đề này, nhưng mà hiện tại trong lòng Lâm Lạc Trần toàn là cảm giác gấp gáp, nàng cũng là đệ tử thân truyền của Đạo Nhất tông đó.
Mấy ngày sau đó Lâm Lạc Trần đã cảm giác đủ thế nào gọi là hậu quả của tu vi không bằng người.
Mỗi một lần lúc ăn cơm, vốn dĩ các sư huynh đệ đang dạt dào tình cảm đều dùng đủ các loại biện pháp không thể tưởng tượng nổi, làm cho nàng không có cách nào có thể ăn được một miếng cơm của mình.
Vì có thể để ăn nhiều thêm một chút, cái gì mà tình nghĩa đồng môn, lúc đó đều là chó chết cả.
Xem như nàng đã nhìn rõ, chuyện khác cái gì cũng dễ nói, nhưng chỉ có chuyện ăn cơm là không thể nào đồng cam cộng khổ.
Sau vô số lần bị Thiên Tàm Thủ khống chế lại, rốt cục Lâm Lạc Trần cũng không kiềm chế được nữa.
“Sư huynh, ta thật sự cũng chỉ muốn ăn được một miếng cơm thôi.”
“Được được được, lần sau nhất định sẽ để cho sư muội được ăn.”
Nghe vậy Triệu Chính Bình khẩy khẩy răng gật đầu nói.
Nhưng mà đến lần ăn cơm tiếp theo, Triệu Chính Bình.
“Sư muội.”
“Hửm?”
“Thiên Tàm Thủ.”
“Sư huynh, ngươi…”
Cũng không có tác dụng gì, Lâm Lạc Trần vẫn bị một chiêu Thiên Tàm Thủ khống chế ở đó như cũ, tức giận lớn tiếng mắng, nhưng mà cuối cùng vẫn như những lần trước chỉ có thể trơ mắt nhìn mấy người Triệu Chính Bình thoải mái chia phần đồ ăn của mình.
Mà những chuyện này, đám Hồng Tôn tất nhiên là không quản.
Dựa theo lời Hồng Tôn thì là, ngay cả đồ ăn bày trước mặt cũng không kịp ăn, còn không biết xấu hổ tới tìm ta?
Bản thân không đủ bản lĩnh, đó là vấn đề của ngươi.
Nàng bắt đầu điên cuồng tu luyện, từ nhỏ đến lớn Lầm Lạc Trần còn chưa từng trải qua việc tu luyện liều mạng như vậy.
Chỉ là cùng với sự tiến bộ của nàng, mấy người Từ Kiệt tất nhiên cũng không có khả năng dậm chân tại chỗ.
Cho nên muốn đuổi kịp được sự chênh lệch ở giữa cũng không phải là chuyện gì dễ dàng.
Nghe được mùi thơm, nhưng trước sau đều không ăn được một bữa cơm, cảm giác đó làm cho Lâm Lạc Trần phát điên.
Đồng thời trong khoảng thời gian này, Lâm Quân cũng bận loay hoay chân không chạm đất.
Có điều chung quy vẫn có chút thành quả, tứ đại gia tộc đã từng ảnh hướng tới Đại Võ, dưới thủ đoạn thiết huyết của Lâm Quân đang nhanh chóng chị thanh tẩy.
Từ một số phương diện mà nói, Lâm Quân quả thật vẫn còn được tính là một vị hoàng đế có năng lực.
Chí ít trong chuyện về tứ đại gia tộc này, hắn xử lý hầu như không tìm ra khuyết điểm nào cả.
Lúc cần phải hạ thủ trước sau đều không mềm lòng.
Qua mấy ngày ngắn ngủi, có thể nói là Đại Võ đế quốc máu chảy thành sông, không ít người bởi vì chuyện của tứ đại gia tộc mà đầu rơi máu chảy.
Bị khai đao trước tiên tất nhiên chính là quân binh, Lâm Quân hiểu rất rõ muốn thật sự chưởng khống được một quốc gia, nhất định phải nắm giữ được quân binh.
Chỉ có nắm được quân binh trong tay mới có thể bảo đảm được uy nghiêm của hoàng quyền.
Mà thời gian dần trôi qua, Đại Uyên đế quốc hiển nhiên cũng biết được chuyện phát sinh ở Đại Võ đế quốc.
Nghe nói sứ thần của mình bị giết, hơn nữa tứ đại gia tộc bị diệt, Lâm Lạc Trần cũng không đi đến Đại Uyên đế quốc nữa.
Nhất thời hoàng đến Đại Uyên đã nổi lên cơn lửa tức giận.
Quan hệ thông gia vốn dĩ chính là do Đại Võ đế quốc tự mình đề ra, là bọn họ hi vọng có thể liếm láp mặt Đại Uyên đế quốc muốn họ giơ cao đánh khẽ.
Thế mà cuối cùng lại làm Đại Uyên đế quốc một vố.
Đại Uyên đế quốc chưa bao giờ để Đại Võ đế quốc vào trong mắt, đối mặt với kết quả như vậy tất nhiên là không cách nào tiếp nhận.
Trong hoàng cung Đại Uyên, hoàng đế Đại Uyên khuôn mặt uy nghiêm, trong mắt tràn đầy lãnh ý.
“Tốt, tốt cho một cái Đại Võ đế quốc.”
“Bệ hạ, sự việc lần này chủ yếu là bởi vì có người ngoài nhúng tay vào, hơn nữa tứ đại gia tộc bị diệt, đoán chừng ngay cả bản thân bọn hắn cũng không nghĩ tới.”
Chuyện này xảy ra quá mức đột ngột, tất nhiên là không ai nghĩ tới được.
“Trẫm không quan tâm những chuyện đó, Đại Võ đế quốc dám to gan như thế, trẫm liền muốn để cho bọn họ phải trả giá đắt.”
Hoàng đế Đại Uyên cũng không phải là đồ ngu, tất nhiên biết đó là chuyện ngoài ý muốn, nhưng lúc này đích thực là cơ hội tuyệt hảo để tấn công Đại Võ đế quốc.
Tứ đại gia tộc bị diệt, hoàng thất Đại Võ lần nữa cầm quyền, nhưng trong thời gian này chắc chắn là Đại Võ đế quốc đã bị trọng thương.
Thật sự hoàng đế Đại Uyên vì thấy được điểm này cho nên mới khăng khăng như vậy.
Đối với chuyện này, một đám văn võ của Đại Uyên đế quốc cũng không có ai dám phản đối, thật sự đây chính là cơ hội tốt nhất.
Sau khi hoàng đế Đại Uyên ra lệnh một tiếng, mấy trăm ngàn quân đội Đại Uyên đế quốc bắt đầu xuất phát về biên cảnh của hai nước.
Đồng thời vì để phòng ngừa vạn nhất, Đại Uyên đế quốc còn đặc biệt xin sự giúp đỡ từ phía của Đan Sư liên minh, hi vọng đối phương có thể điều động một số luyện đan sư đến giúp đỡ, để cam đoan trong quá trình chiến đấu cung cấp đủ đan dược cho quân đội của Đại Uyên.
Xem xét từ phía của Đại Uyên đế quốc, trận chiến này tuyệt đối là tất thắng.
Coi như không có cách nào đánh một lần có thể hủy diệt được toàn bộ Đại Võ đế quốc, nhưng có thể xâm chiến được một số lãnh địa lại hoàn toàn không thành vấn đề.
Thực lực của hai bên căn bản cũng không ở cùng cấp bậc.
Huống hồ còn có Đan Sư liên minh giúp đỡ, như vậy càng không cần phải lo lắng.
Đại Uyên điều binh khiển tướng quy mô lớn như thế, tất nhiên không giấu được con mắt của Đại Võ đế quốc.
Lâm Quân nhanh chóng nhận được tin tức.
Tuy rằng sớm đã đoán ra được Đại Uyên chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, nhưng khi nghe thấy tin tức này hắn vẫn biểu lộ ra sắc mặt âm trầm.
Không nghĩ tới hoàng đế Đại Uyên quả quyết như thế, hơn nữa xuất thủ còn tàn nhẫn như vậy, mấy chục vạn đại quân, tất cả đều là quân đội tinh nhuệ của Đại Uyên.
Mà bây giờ Đại Võ hoàn toàn giống như Đại Uyên dự liệu, trong nước rung chuyển to lớn, chuyện của tứ đại gia tộc cũng chưa hoàn toàn lắng xuống.
Loạn trong giặc ngoài, lúc này muốn đối mặt với quân binh mấy trăm ngàn người của Đại Uyên, quả thật có chút lực bất tòng tâm.
“Có thể ngăn được sao?”
Trong lòng hoàn toàn không nắm chắc được, có thể ngăn cản được mấy chục vạn đại quân của Đại Uyên hay không, Lâm Quân không có một chút lòng tin nào, hiện tại quân đội hắn có thể cầm ra chẳng qua cũng chỉ có mấy trăm ngàn, những binh lính khác còn chưa hoàn toàn dọn dẹp sạch sẽ, quân tâm bất ổn, đưa lên chiến trường có thể làm được bao nhiêu tác dụng, ai cũng không dám đảm bảo.