Chương 664: Hẹn Gặp Lại Trong Cung
Dù sao hiện tại Lâm Lạc Trần chỉ là cảm thấy cả người không tốt lắm, tông môn hiện tại đã hoàn toàn khác so với trước kia.
Ánh mắt không tự chủ được mà nhìn về phía Diệp Trường Thanh đang nhàn nhã nằm trên ghế, trong ánh mắt của nàng cũng hiện lên vẻ quái dị.
Tất cả mọi thứ đều là vì cái tên Diệp trưởng lão này, cho nên tông môn mới trở nên như thế.
Dù nghĩ như thế nào thì đến tận bây giờ nàng vẫn chưa thể ăn nổi một miếng cơm, rõ ràng cơm nước hàng ngày đều được chuẩn bị theo số lượng người.
Nhưng mỗi một lần như thế, sư huynh bọn họ đều sẽ tìm đủ loại lý do để xuất thủ, mà bản thân Lâm Lạc Trần hoàn toàn không thể đánh bại bọn hắn.
Nếu sau đó lại đi chất vấn, các vị sư huynh sẽ sử dụng thù lao cho việc cứu người làm cái cớ, khiến nàng á khẩu không nói nên lời.
Lâm Lạc Trần chỉ có thể ngửi mà không thể ăn, mà điều đó lại xảy ra hàng ngày khiến nàng gần như muốn phát điên luôn rồi.
âm thầm xiết chặt nắm đấm, trong lòng thầm thề.
“Không được, ta nhất định phải ăn cơm cho bằng được.”
Nàng thực sự không thể tiếp tục một cuộc sống như vậy được.
“Tối nay sẽ ở đâu?”
“Vẫn ở Thái Thủ Phủ sao?”
“Đến lúc đó rồi tính chứ sao nữa.”
Lâm Lạc Trần bên này đang suy nghĩ liên hồi, trong khi đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt bên kia đang tự hỏi tối nay sẽ ở đâu.
Chỉ là những nơi bọn hắn chọn lựa thực sự có chút kỳ lạ.
Ở biên cảnh, trận chiến giữa hai bên vẫn đang diễn ra sôi nổi.
Đại Uyên đế quốc phát khởi mấy lần công kích, nhưng tất cả đều bị Đại Võ đế quốc ngoan cố chặn lại.
Sau khi lần nữa lại đánh lui được sự công kích của Đại Uyên đế quốc thêm, một đám tướng lĩnh Đại Võ đế quốc đang đứng ở trên tường thành cau mày nói.
“Xem ra Đại Uyên này thật đúng là không tiếc bất cứ giá nào.”
“Cái này là chuyện đương nhiên, chúng ta đều biết rất rõ tầm quan trọng của biên thành, mà đương nhiên bọn hắn cũng hiểu, chỉ cần Biên thành bị hạ, đại quân kia có thể thần tốc tiến vào mà không bị bất kỳ ai ngăn cản.”
“Này, có tin tức gì từ chỗ thượng tông không?”
Hiện tại, các tướng lĩnh của Đại Võ đế quốc không tìm được cách nào tốt để dùng cả, mà bên phía Bệ hạ thực sự không thể gửi thêm quân tiếp viện.
Ngay lúc này, bọn hắn đột nhiên nghĩ tới người của Đạo Nhất tông trước đó đã từng tiến vào Đại Uyên đế quốc, nếu như bọn họ thực sự có thể thu phục được cái tên Hoàng đế của Đại Uyên kia, vậy đây nhất định là một tin tức tốt.
Chỉ là đã trôi qua nhiều ngày như vậy rồi, bên trong nội thành của Đại Uyên đế quốc cũng không có động tĩnh gì.
Thám tử cũng không hồi báo bất cứ thông tin gì.
“Tướng quân, bọn hắn thật sự là đã tiến vào bên trong nội thành Đại Uyên rồi sao?”
“Ý của ngươi là gì?”
“Mạt tướng chỉ cảm thấy, nếu bọn họ thực sự đã tiến vào bên trong nội thành Đại Uyên, vậy thì không thể không có động tĩnh gì được.”
Thật kỳ quái, cái này giống như đẩy trâu xuống biển, một chút bọt nước cũng không thấy.
Nghe vậy, thống lĩnh tướng quân cũng nhíu mày, điều này cũng làm cho hắn cảm thấy kỳ quái.
Hắn nghĩ đến chuyện nếu đã đi tới đế đô của Đại Uyên đế quốc, cho dù ngươi giấu kỹ thế nào cũng sẽ để lại chút dấu vết, nhưng hiện tại thì lại năm lần bảy lượt không có động tĩnh gì.
Một đám tướng lĩnh của Đại Võ đế quốc đều cảm thấy cực kỳ rối bời.
Nhưng có một chuyện mà mọi người không biết, các thành viên của Đạo Nhất tông từ đầu đến cuối chưa bao giờ nghĩ đến việc giấu giếm điều gì, mà vẫn luôn công khai đi lại trên đường đi.
Không phải sao, đêm qua bọn họ đã ngủ lại bên trong nhà của một đại gia tộc, sau khi cơm nước no nê xong, một đoàn người Đạo Nhất tông lại lần nữa không nhanh không chậm tiến về đế đô của Đại Uyên.
Thậm chí trước khi đi, gia chủ còn đích thân dẫn một đám người cung kính tiễn đưa.
“Tướng quân đi thong thả.”
“Ừm, bản tướng sẽ nhớ kỹ chuyện của Lý gia các ngươi, nếu gặp được bệ hạ, ta sẽ vì Lý gia các ngươi mà nói tốt vài câu.”
“Cám ơn tướng quân, cám ơn tướng quân.”
Nhìn thấy Tề Hùng nghiêm túc gật đầu đáp lại, mí mắt của Lâm Lạc Trần ở trong đám người giật giật, tâm cảnh của hắn rốt cuộc đã thành ra cái gì rồi, mới có thể làm cho người này bất động thanh sắc như thế.
Hơn nữa, mỗi một lần đều như vậy.
Thời gian dần trôi qua, mọi người trong Đạo Nhất tông cũng càng ngày càng đến gần Đế đô Đại Uyên.
Vào buổi trưa, mọi người đã có thể nhìn thấy một tòa đại thành xuất hiện trong tầm mắt ở phía không xa.
Thành trì rất lớn, rất dài, từ xa nhìn lại giống như một con quái thú khổng lồ đang bò trên mặt đất.
“Cũng chỉ có Trung Châu mới có dạng đại thành như vậy.”
Ngoại trừ Trung Châu, phần còn lại của bốn châu lục không thể có quy mô một tòa thành trì lớn như vậy.
Cuối cùng là đuổi tới bên ngoài đế đô, lần này, Tề Hùng không có trực tiếp dẫn mọi người đi vào.
Thay vào đó chính là tìm một nơi vắng vẻ, chậm rãi hạ cánh.
Mặc Lâm Lạc Trần thấy vậy không biết lý do là vì cái gì, mà cuối cùng lại thở phào nhẹ nhõm, đây mới là thao tác chính xác, không biết vì sao những lần trước lại làm như vậy.
Nếu bọn họ vẫn cứ nghênh ngang tiến vào trong thành giống như lần trước, vậy thì đoán chừng sẽ khiến Lâm Lạc Trần thực sự muốn phát điên mất.
Chuyện này quả thật cũng không khó hiểu, dù sao chỗ này cũng là toạ lạc của hoàng thành đế đô, lực lượng phòng ngự đương nhiên nghiêm ngặt hơn nhiều.
Nếu tiếp tục làm theo phương pháp trước đó thì chắc chắn không thể thực hiện được.
Cho nên Tề Hùng cũng không nghĩ quá nhiều, cứ hạ xuống đây trước rồi tính.
Sau khi mọi người từ trên không gian linh chu xuống hết, Lâm Lạc Trần vốn cho rằng Tề Hùng sẽ nói về bước tiếp theo của kế hoạch, thế nhưng con hàng này vừa nói xong đã khiến nàng nghe không hiểu.
“Chúng ta hành động riêng, đến hoàng cung thì gặp lại nhau.”
“Vâng, tông chủ.”
“Vâng.”
“Hả???”
Kế hoạch này không giống như trong tưởng tượng của nàng, mẹ nó chỉ nói đúng một câu, hành động riêng lẻ, vào hoàng cung thì gặp lại nhau, sau đó thì hết rồi?
Càng kỳ quái hơn chính là, đông đảo sư huynh đệ xung quanh đối với chuyện này tựa hồ không cảm thấy kỳ lạ chút nào, nguyên một đám không chút do dự bình tĩnh gật đầu nói.
“Cái kia, tông chủ……”
“Có việc gì?”
“Chúng ta không có kế hoạch gì sao?”
Không còn cách nào khác, Lâm Lạc Trần chỉ cảm thấy đầu ong ong, cho nên mới dũng cảm lên tiếng hỏi chuyện.
Mà đối với cái này, Tề Hùng lại dùng vẻ mặt kỳ quái nói.
“Ta không phải đã nói cho ngươi biết rồi sao, chia nhau hành động, gặp lại trong cung.”
Cái này mẹ nó là kế hoạch sao? Ngươi mịa nó nói cho ta biết lý do vì sao lại muốn tiến vào hoàng cung vậy.
Nhưng Tề Hùng hiển nhiên không ý thức được chuyện này, bởi vì ý nghĩ trong lòng hắn thực sự rất đơn giản.
Không phải chỉ là lẻn vào hoàng thành thôi sao, còn cần tính kế gì nữa? Chuyện này đơn giản lắm, mỗi người tự mình nghĩ cách tiến vào, chờ đến khi vào được trong hoàng cung rồi trực tiếp động thủ là xong chuyện.
Thân là đệ tử thân truyền của Đạo Nhất tông, chỉ là một cái hoàng cung thôi mà còn không thể vào được, ngươi không cảm thấy mất mặt sao?
Cho nên hắn cũng không thèm nói gì về kế hoạch, tự mình nghĩ cách đi.
Mà đối với cái này, nhóm những sư huynh đệ khác cũng không có phản đối, bởi vì bọn họ đã sớm tạo thành thói quen.
Dù sao trước đây khi còn ở Đông Châu, bất kể là đối mặt với Hổ lĩnh hay Thuỷ tộc, bọn họ cũng đã gặp phải rất nhiều tình huống tự mình đưa ra quyết định.
Tóm lại, yêu cầu của tông môn vẫn luôn rất đơn giản, ta mặc kệ ngươi dùng phương pháp gì, hay quá trình thực hiện như thế nào, cho ta thấy kế quả cuối cùng là được.
Về phần ngươi làm thế nào thì đó là chuyện của ngươi.
“Quyết định vậy đi cứ thế mà làm.”
Nói xong, bọn người Tề Hùng nhìn nhau một cái, rồi lắc mình rồi biến mất trong nháy mắt, những sư huynh khác thấy vậy cũng lên tiếng chào hỏi, sau đó ai đi đường nấy.
Nếu như tụ tập quá nhiều người thì rất dễ thu hút sự chú ý, cho nên phân tán ra sẽ dễ hoạt động hơn.
“Sư muội, trong cung gặp lại.”
“Sư tỷ, ngươi cẩn thận một chút, sư muội ở trong cung chờ ngươi.”
“Phu quân, chúng ta cũng đi thôi.”
“Ừm.”
Bọn người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, Lục Du Du, Diệp Trường Thanh sau khi chào hỏi Lâm Lạc Trần xong cũng lần lượt rời đi.
Bọn họ cũng không ý thức được vấn đề, cuối cùng chỉ còn lại một mình Lâm Lạc Trần và Đường gia vẫn đang bất động đứng yên tại chỗ.
Sau khi nhìn thấy vẻ mặt cảm thán của Đường Nghiêu, Lâm Lạc Trần chỉ cảm thấy đầu ong ong, ta là ai? Ta ở đâu? Mẹ nó người đâu?
“Ai, Đạo Nhất tông không hổ danh là bá chủ Đông Châu, làm việc gì cũng đơn giản mà linh hoạt như vậy.”
Đường Nghiêu cảm thán.