Chương 665: Lâm Lạc Trần Mạnh Mẽ Xông Tới Đế Đô
Nghe được lời này của Đường Nghiêu, Lâm Lạc Trần cảm thấy cả người càng ngày càng kém, ngươi gọi cái này là gọn gàng mà linh hoạt sao?
Mẹ nó, rốt cuộc là làm sao lẻn được vào trong hoàng cung chứ?
Ý của Đường Nghiêu thực ra cũng rất đơn giản, ngươi cứ xem hành động vừa rồi của Đạo Nhất tông, coi việc tiến vào hoàng cung Đại Uyên người ta giống như tiến vào hậu hoa viên của mình là được, điều này chẳng phải phản ánh thực lực cường đại của người ta sao?
Thậm chí ngay cả kế hoạch cũng không cần, có thể thấy Tề Hùng có niềm tin tuyệt đối vào các đệ tử môn hạ của mình.
Sau khi cảm thán xong, hắn quay đầu lại nhìn, phát hiện chuyện tại sao vẫn còn một đệ tử của Đạo Nhất Tông chưa rời đi?
Nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, thậm chí còn chủ động khách khí mà cười nói.
“Lâm tiểu hữu, đi đường cẩn thận.”
“Lâm tỷ tỷ, ngươi đi đường cẩn thận một chút.”
Đường gia sẽ dựa theo kế hoạch ở ngoại vi tiếp ứng, nhưng con hàng Sát Hổ này lại quá lảng tránh, tạm thời bọn họ cũng không định đưa hắn vào trong hoàng cung cho nên mới để nó ở lại.
Nghe thấy lời này của Đường Nghiêu và Sơn Hổ, Lâm Lạc Trần cũng nở một nụ cười cực kỳ mất tự nhiên, sau đó mang theo bộ não đang ong ong rời đi.
Trên đường đi, nàng đang suy nghĩ đến chuyện dùng cách nào để lẻn được vào trong hoàng cung, nếu là đám người sư huynh thì bọn họ sẽ dùng cách gì đây?
Nghĩ đến đây, Lâm Lạc Trần đã đến bên ngoài cổng thành.
Nhìn những cửa thành xếp thành một hàng dài, Lâm Lạc Trần mới phát hiện ra, hiện tại còn quá sớm để nói bất cứ điều gì về hoàng cung, nghĩ biện pháp tiến vào được đế đô trước đã rồi mới tính tiếp được.
Sau khi Lâm Lạc Trần nhìn thấy nguyên một đám mấy tên thủ thành quân kia đang kiểm tra bùa cá của từng người một, nàng cũng lập tức cau mày.
Nàng nhìn ngó khắp nơi, thế mà lại không nhìn thấy bóng dáng của sư huynh.
Không phải bọn họ vừa khởi hành sớm hơn nàng một chút sao? Người đâu? Chẳng lẽ bọn họ còn chưa tới đây sao?
Trên thực tế, bọn người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, bao gồm cả Diệp Trường Thanh cũng đã vào thành từ lâu.
Về phần phương pháp cũng rất đơn giản, ngươi cho rằng Thám Vân Thủ cấp hoá cảnh chỉ là lời nói đùa thôi sao?
Trong trận chiến với Phật môn ngày đó, chúng đệ tử có thể thâu thiên trộm địa, ngay cả cái quần cộc cũng không tha.
(Thâu thiên trộm địa: giữa ban ngày ban mặt có thể ăn trộm mà không ai biết)
Hiện tại, bọn họ muốn làm một cái cá phù nho nhỏ để chứng minh thân phận, chuyện này còn không phải dễ như trở bàn tay sao.
Cho nên các sư huynh đệ có thể tiến vào trong thành rất thuận lợi.
Chỉ là khi Lâm Lạc Trần đến đây, phong cách cải tranh có chút không đúng.
Suy nghĩ một chút, phản ứng đầu tiên của nàng đương nhiên là vụng trộm làm một khối, dù sao đây cũng là cách dễ dàng nhất.
Nhưng nàng chưa từng học qua Thám Vân Thủ, trước kia cũng chưa từng làm qua những chuyện tương tự như vậy.
Cùng với thao tác của các đệ tử Đạo Nhất tông trước đó, khiến cho cá phù của nhiều người đã biến mất mà không rõ lý do.
Đó là lý do tại sao ở cửa thành lại vây tụ nhiều người như vậy.
Vì vậy, thời điểm Lâm Lạc Trần ra tay, những người vốn đã đề cao cảnh giác lập tức nhận ra.
Vốn là nàng định ra tay với nam tử trung niên kia, nhưng người này từ đầu tới cuối vẫn luôn đề cao cảnh giác, hắn đột nhiên cảm giác cá phù bên hông có động tĩnh, cho nên vừa dùng tay nắm chặt lấy, vừa đột ngột quay đầu, dẫn tới chuyện bốn mắt nhìn nhau với Lâm Lạc Trần.
Lâm Lạc Trần cũng không ngờ rằng phản ứng của nam tử trung niên này lại nhanh như vậy.
Bầu không khí lập tức trở nên lúng túng trong chốc lát, nhưng một giây sau, sau khi nam tử trung niên này giận dữ gầm lên, cũng khiến Lâm Lạc Trần lập tức sững sờ.
“Tiểu tặc ở đây, ta bắt được hắn rồi, mau đi gọi Quân gia tới đây.”
Hả??? Tiểu tặc nào cơ?
Lâm Lạc Trần hoàn toàn sững sờ, hoàn toàn không hiểu nam tử trung niên kia đang nói gì.
Nhưng chẳng mấy chốc, cùng với âm thanh la ó kia, mấy tên quân sĩ ở cổng thành đã sải bước chạy tới.
Khi họ lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Lạc Trần, sắc mặt của mấy người trở nên không tốt, thậm chí có người còn rút bội đao từ thắt lưng ra.
“Tiểu tặc to gan, trộm đồ xong còn dám không đi.”
Hả? ? ?
Ta mịa nó trộm cái gì cơ? Nàng đây còn chưa kịp động thủ nữa mà.
Bởi vì có nhiều người bị mất cá phù như vậy, cho nên quân sĩ thủ thành tự nhiên đổ hết thảy mọi thứ đều tính ở trên đầu của Lâm Lạc Trần.
Hơn nữa, cho dù không phải một mình nàng ra tay, thì nhất định là do một băng nhóm gây ra, tuy rằng không biết nhóm người này cướp cá phù để làm cái gì, nhưng nhất định là có ác ý, cho nên hạ gục trước rồi hãy nói tiếp.
“Bắt lấy nàng ta.”
Quân sĩ dẫn đầu vung tay lên, lập tức làm ra động tác xuất thủ.
Thấy vậy, Lâm Lạc Trần cũng không nói nên lời, chuyện này mẹ nó rốt cuộc là sao đây.
Nhưng đối mặt với việc mấy tên quân sĩ này từng bước tới gần, nàng đương nhiên không có khả năng thúc thủ chịu trói.
Nàng còn nhớ rõ, tông chủ đã nói sẽ gặp lại ở hoàng cung, chuyện này nếu như bị bắt vào ngục giam, chính là gặp cái rắm.
Thấy không còn cách nào khác, Lâm Lạc Trần cắn răng một cái, trực tiếp xuất thủ.
Với tu vi hiện tại của nàng, đối phó mấy tên quân sĩ thủ thành này, đương nhiên là dễ như trở bàn tay.
Nhưng tiếng đánh nhau khẳng định cũng thu hút sự chú ý của những tên thủ thành quân khác.
Chẳng mấy chốc, ở cửa thành đã vang lên tiếng trống trận cầu viện, cửa thành có người gây rối.
“Chết tiệt.”
Trong lòng thầm mắng một tiếng, Lâm Lạc Trần không quan tâm những thứ khác, sự tình đã đến hồi kết, chỉ có thể nhân cơ hội này xông vào thành trước rồi nói.
Sau khi vào thành, lại nghĩ biện pháp trà trộn vào hoàng cung.
Thân thể hóa thành một đạo tàn ảnh, cấp tốc lao về phía trong thành, mà quân sĩ thủ thành ở công thành còn đang lớn tiếng hô to.
“Bao vây tên trộm này, đừng để nàng ta trốn thoát.”
“Đội trưởng, có chuyện rồi.”
“Chuyện gì vậy?”
“Có tiểu tặc đang tiến về phía chúng ta.”
“Hả???”
Nghe vậy, đội trưởng quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Lâm Lạc Trần không lui mà còn tiến tới, thế mà còn chủ động hướng về phía trong thành chạy tới, đây là muốn làm gì? Trong lúc nhất thời khiến cho tên đội trưởng này không biết làm sao.
Theo lý mà nói, mọi chuyện đã đến nước này, không phải cần phải chạy đi trước sao? Tại sao lại còn tự mình chui đầu vào lưới chứ?
Phải biết, một khi tiến vào đế đô, chẳng khác nào bắt rùa vào hũ, người này ngu ngốc đến mức đó luôn sao sao?
“Nàng lớn lên quốc sắc thiên hương như vậy, nhưng đầu óc lại có bệnh sao?”
Đội trưởng cũng nhịn không được mà cảm thán, có điều rất nhanh cũng khôi phục tinh thần, sau đó thấp giọng quát.
“Cho nàng ta vào.”
Hắn không ngốc, bởi vì hắn biết thực lực của Lâm Lạc Trần là không tầm thường, hoàn toàn vượt xa những gì mà những quân sĩ tầm thường như bọn họ có thể ứng phó.
Nhưng nàng đã muốn tự mình tìm đến cái chết, vậy thì theo mong muốn của nàng ta vậy, cho vào thành trước rồi nói.
Một đường vọt đến cửa thành, nàng vốn còn tưởng rằng sẽ có đánh nhau, không ngờ quân sĩ ở cửa thành vừa nhìn thấy nàng đã chủ động tránh sang một bên.
Trên khuôn mặt của nguyên một đám này còn nở nụ cười.
“Hả? Cái bọn gia hỏa này bị làm sao vậy?”
Hai bên lướt qua nhau, trong mắt của Lâm Lạc Trần tràn đầy nghi hoặc, mà trong mắt của tên quân sĩ thủ thành thì lại tràn đầy giễu cợt.
Dưới ánh mắt đối ánh mắt như vậy, Lâm Lạc Trần thành công xông vào đế đô, mà đồng thời, thanh âm của quân sĩ thủ thành cũng trở nên lạnh lùng.
“Tướng quân có lệnh, phái người đi lùng bắt nàng, nhất định không thể bỏ qua tên tặc này.”
“Vâng.”
Lâm Lạc Trần một đường đi lên không dám dừng lại, sau khi nàng đi tới một con hẻm nhỏ thì mới dừng lại được.
Hiện tại đã thành công tiến vào đế đô, vậy bước tiếp theo nên làm gì?
“Cũng không biết bên phía các vị sư huynh thế nào rồi?”
Tâm lý của nàng vẫn còn đang lo lắng cho đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt bọn họ, nhưng nàng thật tình không biết, các sư huynh đã ở trong thành từ lâu, lúc này cũng bắt đầu đi dạo một cách thoải mái và tự do.
“Chậc chậc, không hổ danh là đại thành ở Trung Châu, bản thân đã muốn lẻn vào hoàng cung thì hiện tại không cần phải vội, tìm hiểu tin tức trước đã, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng được, ai nha, câu lan nhà này cũng không tệ.”
Dọc đường Từ Kiệt vừa đi vừa nghỉ, rồi lại tự nói với mình, lập tức giống như tình cờ đi ngang qua một toà câu lan trang hoàng lộng lẫy, ngoài miệng nói nhảm mấy câu hỏi thăm tin tức, sau đó rẽ ngoặt đi vào, trên mặt mang theo nụ cười.