Chương 666: Dễ Dàng Xâm Nhập Vào Hoàng Cung

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 666: Dễ Dàng Xâm Nhập Vào Hoàng Cung

“Nha, khách quan, xin mời vào trong.”

Ngay khi hắn vừa đi đến cửa, thì đã có mấy vị thiếu nữ thanh xuân phơi phới bước tới và vây quanh Từ Kiệt.

Đối mặt với tình huống như vậy, Từ Kiệt cũng rất quen thuộc, mỗi tay một người, cười to nói.

“Ha ha, các người mau sắp xếp một nhã tọa cho công tử ta nào.”

“Được, đảm bảo sẽ khiến công tử hài lòng.”

Nhìn khí chất này của Từ Kiệt là biết hắn không thiếu tiền, những nữ nhân này đương nhiên càng thêm nhiệt tình hơn so với lúc bình thường.

Chỉ là khi Từ Kiệt vừa bước vào cửa lớn, hắn vừa liếc mắt một cái là thấy Thẩm Tiên cũng đang bị một nhóm nữ nhân vây quanh.

Thẩm Tiên vốn đang vui vẻ uống rượu, nhưng vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Từ Kiệt vừa mới đi vào.

Ánh mắt của hai sư huynh đệ ở trên không trung giao nhau, thần sắc nhất thời có chút xấu hổ.

Nhưng may mắn thay, cả hai người đều không phải là người tốt lành gì, vì vậy nhanh chóng ngoảnh mặt đi và giả vờ như không quen biết nhau.

Từ Kiệt được dẫn đến một nhã toạ khác, hắn cũng được bao quanh bởi một đám mỹ nữ chen chúc nhau giống như bên phía Thẩm Tiên, uống rượu vui vẻ đến cùng cực.

Hai người thân là lão thủ trong trận trêu hoa ghẹo bướm, cho nên đương nhiên không tồn tại thuyết pháp không thể buông tay.

Chỉ là vừa uống chưa được bao lâu, một giọng nói quen thuộc lại truyền đến.

“Sắp xếp một nhã tọa cho ta.”

Phù một tiếng… Từ Kiệt không kìm được mà phun ra một ngụm rượu.

Quay đầu lại nhìn, mẹ nó đại sư huynh…

Tại sao con hàng này lại không ở cùng một chỗ với Triệu Nhu sư tỷ chứ? Mà lại một thân một mình như vậy hả?

Từ Kiệt nghĩ mãi không ra, hai người bọn họ rõ ràng đã cùng nhau đi vào thành, đồng thời Triệu Chính Bình cũng nhìn thấy hai người Từ Kiệt và Thẩm Tiên.

Hắn cũng bị làm cho sửng sốt trong giây lát, nhưng nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, cho nên sau khi hắn bị các cô nương chen chúc vây quanh, rồi được sắp xếp ngồi ở một nhã toạ khác, hắn cũng giả vờ không quen biết rồi phối hợp uống rượu với đám mỹ nữ kia.

Không ai phát hiện ra sự khác thường của ba người, lại còn có mỹ nữ nằm trong ngực khiến ba người nhanh chóng ném những thứ này ra sau lưng.

Bọn họ tới đây là để hỏi thăm tin tức, sao có thể bị những chuyện vặt vãnh này làm cho phân tâm.

Nhưng, dần dần, khi thời gian trôi qua, mọi thứ dường như có chút không đúng lắm.

Các đệ tử của Vạn Tượng phong và Đạo Nhất tông, từng người một cũng lần lượt đến chỗ này.

“Chậc chậc, ta còn chưa từng đi thử qua cái câu lan ở Trung Châu này, chúng ta vào trong tìm thêm một chút tin tức đi.”

Ý tưởng nhất quán đến kinh ngạc, cũng không biết bắt đầu từ khi nào, tầng một của Câu lan này cơ hồ đều bị các sư huynh đệ của Đạo Nhất tông ngồi đến tràn đầy.

Phải biết, quy mô của Câu lan này không nhỏ, mà diện tích đại sảnh ở tầng một thậm chí còn lớn hơn.

Lúc này, ngay cả lão tú bà ở Cẩu Lan cũng có chút nghi hoặc nhìn về phía đại sảnh, hỏi.

“Kỳ lạ, hôm nay xảy ra chuyện gì vậy, tại sao lại đến từng người một chứ?”

Trước đây, một thân mình mình đến câu lan cũng không có gì lạ, nhưng nhiều nhất vẫn là ba lượng hảo hữu hẹn nhau mà đến

Nhưng trong ngày hôm nay, lại mịa nó đến từng người một, điều này khiến lão tứ bà cảm thấy rất kỳ lạ.

Phóng tầm mắt nhìn tới, hầu như bàn nào cũng có một tên nam tử ngồi, mà còn là nam tử trẻ tuổi, theo sau là nữ nhân.

Làm việc ở Câu lan nhiều năm như vậy, rồi đây cũng là lần đầu tiên lão tú bà nhìn thấy một màn như vậy.

Mà nhiều sư huynh đệ tụ tập cùng nhau như vậy, ngay cả Từ Kiệt cũng biểu lộ ra khuôn mặt không được tự nhiên, hắn vừa uống rượu vừa mắng thầm trong lòng.

“Phi, một đám bị sắc mê hoặc các ngươi, Từ Tam ta khinh thường việc làm đồng bọn với các ngươi.”

“Quả nhiên, bọn người sư huynh quả nhiên ở chỗ này.”

“Đường đường là người đứng đầu của Đạo Nhất tông chính đạo chúng ta, hoá ra các ngươi cũng chỉ là những tên sắc đảm ngập trời mà thôi.”

“Đại sự ở trước mặt, thế mà các ngươi còn mặt mũi đi dạo câu lan sao.”

Không chỉ có mình Từ Kiệt mà trong lòng những người khác cũng thầm chửi mắng, nhưng ngoài mặt thì lại không ai biểu lộ cảm xúc này ra ngoài, vẫn chơi theo cách của mình.

Nhưng đang chơi đùa giữa chừng, một đám quân sĩ xông vào, nói chuyện với lão tú bà nói vài câu, lại lục soát một hồi rồi mới vội vàng rời đi.

Thấy vậy, Từ Kiệt tò mò hỏi.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Công tử không cần lo lắng, chỉ là do có một tên tiểu tặc xông vào thành, Quân chính của hộ thành đang truy bắt hắn.”

Hả???

Tiểu tặc? Là ai? Đừng nói là người của Đạo Nhất tông ta đấy? Không thể nào, với thủ đoạn hiện tại của mọi người, muốn tiến vào thành không phải là chuyện rất dễ dàng sao, tại sao lại phải xông vào chứ?

Từ Kiệt cảm thấy chuyện đó không thể xảy ra được, nhưng nghĩ đến chuyện có một tên tiểu tặc xông vào thành, còn gây ra động tĩnh lớn như vậy, nếu thứ thì sẽ có lợi cho hành động của bọn hắn.

Càng hỗn loạn, càng dễ dàng đục nước béo cò.

Các sư huynh khác cũng nhận được tin tức này, bọn hắn cũng nghĩ giống như Từ Kiệt.

Đám người Từ Kiệt tửu sắc chó ngựa ở đây, nhưng bên phía Lâm Lạc Trần thì thảm rồi, sau khi vào được thành, nàng còn chưa kịp lấy lại hơi, thì lại phát hiện mình đã bị toàn thành đuổi bắt.

Hơn nữa, tất cả các cửa thành đều đặt trong giới nghiêm, bất cứ ai ra ngoài đều phải bị điều tra và xác minh thân phận nghiêm ngặt.

Ở khắp mọi nơi trên đường phố đều có thể thấy được từng đội Hộ Thành quân đang lùng bắt nàng.

Bản thân nàng còn chưa đi được hai con đường đã bị Hộ Thành quân chặn lại, cho nên dưới tình thế cấp bách, Lâm Lạc Trần chỉ có thể tiếp tục động thủ.

Nhưng lần động thủ này lại thu hút sự truy kích của Hộ Thành quân, khiến nàng chỉ có thể tiếp tục chạy trốn.

Trong khi chạy trốn, Lâm Lạc Trần vẫn lo lắng cho nhóm sư huynh đệ khác.

Bản thân nàng đang lâm vào tình thế khó khăn, không biết bên phía bọn họ như thế nào rồi, có phải cũng giống tình cảnh của nàng hay không, nếu cứ như vậy thì làm sao lẻn vào được hoàng cung chứ, chẳng lẽ cứ thế xông vào sao?

Chính mình thì đang bị người ta đuổi chạy khắp thành, trong khi các sư huynh đệ mà trong nội tâm nàng đang lo lắng thì đã ôm giai nhân đi ngủ từ lâu rồi.

“Thật kỳ quái, đến nơi này nhiều người như vậy, tại sao người nào người nấy chỉ muốn một gian phòng riêng chứ?”

Tú bà nhìn gian phòng nào cũng có khách nhân, chuyện này cũng khiến bản thân nàng ta bắt đầu hoài nghi nhân sinh, có chuyện gì đó rất kỳ lạ, khách nhân hôm nay thật sự rất kỳ lạ.

Chơi thì từng người đến chơi, chơi xong thì mướn phòng, còn mỗi người một phòng nữa chứ, cái này mẹ nó là có ý gì?

Khác với bọn người Từ Kiệt, Diệp Trường Thanh lúc này đang ở trong một toà đình viện không tồi, bên cạnh là Bách Hoa Tiên Tử và Chu Vũ, còn về phần Tuyệt Ảnh, nàng ấy sau khi vào thành thì đã lẻn vào bên trong hoàng cung từ trước.

Thân là phong chủ của Ảnh phong, Tuyệt Ảnh muốn vào hoàng cung hay không, thì đối với nàng mà nói cũng là chuyện hết sức dễ dàng.

Còn Diệp Trường Thanh thì trực tiếp đi tìm quản sự của Ngự Thiện phòng.

Chuyện này cũng không phải chuyện khó khăn gì, chỉ cần tùy tiện hỏi thăm một chút là biết.

Mà ý tưởng của Diệp Trường Thanh cũng rất đơn giản, nếu hắn muốn tiến vào hoàng cung, không có chỗ nào thích hợp hơn thân phận ngự trù cả.

Hơn nữa, quản sự của Ngự Thiện phòng này cũng là một trong số các thành viên của Liên minh Linh trù.

Sau khi Diệp Trường Thanh liên hệ với ba vị minh chủ, vị quản này lập tức đồng ý tìm cách đưa Diệp Trường Thanh vào cung.

Có quan hệ thì dễ làm ra chuyện, nhưng sau khi ba vị minh chủ của Liên minh Linh Trù biết được chuyện Diệp Trường Thanh thế mà lại ở đế đô của Đại Uyên, người nào người nấy đều lập tức ngây ngẩn cả người.

Chúng ta mịa nó đang vội chạy đến Biên thành muốn chết, còn ngươi nói bản thân mình đang ở đế đô của Đại Uyên?

Đây là tự chui đầu vào lưới, tự mình đưa tới cửa sao?

Về phương diện này, Diệp Trường Thanh chỉ là nhờ bọn họ hỗ trợ Đại Võ đế quốc ở Biên thành nghênh địch, còn những chuyện khác thì không cần bọn họ lo lắng.

Nghe vậy, mặc dù ba vị minh chủ cảm thấy rất bất đắc dĩ, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Biết được thân phận của Diệp Trường Thanh, vị quản sự này cũng tỏ ra rất cung kính, dù sao đây cũng là Linh trù cấp thánh, bảo vật của toàn bộ Liên minh Linh trù, ba vị minh chủ khách sáo với hắn đối như vậy, cho nên một tiểu quản sự như hắn sao dám lơ là.

Cho nên không cần Diệp Trường Thanh mở miệng, cái tên quản sự này đã tự giác sắp xếp xong xuôi tất cả mọi thứ.

“Diệp công tử, mặc dù ta có thể đưa ngươi vào cung, nhưng dù sao bản thân ta cũng chỉ là một tên quản sự, có rất nhiều chuyện ngay cả ta cũng hữu tâm vô lực.”

Cái tên quản sự này nhìn Diệp Trường Thanh trước mặt, hắn cũng nói ra sự thật, hắn sợ đến lúc đó bản thân hắn không giúp được Diệp Trường Thanh thì sẽ làm hỏng đại sự của đối phương.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right