Chương 667: Ngươi Được Sinh Ra Theo Cách Này
Nghe quản sự nói như vậy, Diệp Trường Thanh mỉm cười nói lời cảm ơn.
“Không sao, chỉ cần quản sự mang ta vào cung là được.”
“Cái đó thì không thành vấn đề, Diệp công tử đi theo ta đăng ký, nói là giúp việc trong bếp là được.”
Việc một vị chủ quản phụ trách của Ngự Thiện phòng, đang tìm một tên giúp việc trong bếp đương nhiên là chuyện hợp tình hợp lý.
Hơn nữa, liên quan đến thân phận của Diệp Trường Thanh, quản sự cũng đã sớm có sắp xếp, cho dù trong cung có đi điều tra cũng không tra ra được gì.
Sau khi trò chuyện thêm vài câu, quản sự cáo từ rời đi, Diệp Trường Thanh và Bách Hoa Tiên Tử cũng trở về phòng nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Trường Thanh đi theo cái tên quản sự này cũng thuận lợi tiến vào hoàng cung.
Những việc cần lo liệu đã được lo liệu từ trước nên dọc đường sẽ không gặp trở ngại gì.
Chỉ là sau khi đến Ngự Thiện phòng, quản sự tỏ ra có chút bất đắc dĩ nói.
“Thật ra, Ngự Thiện phòng này thường xuyên bị bỏ trống, bởi vì bệ hạ rất ít dùng bữa, trừ một số ngày đặc biệt mới dùng. Hơn nữa, thân phận hiện tại của Diệp công tử là người giúp việc trong bếp của Ngự Thiện phòng, vì vậy khi ở trong cung không thể tùy ý đi lại.”
Hoàng đế của Đại Uyên cũng là một tu sĩ, hơn nữa tu vi của hắn cũng không thấp, mặc dù chưa đến Thánh cảnh, nhưng hắn cũng đã đạt đến Thiên Nhân cảnh viên mãn.
Cho nên ngày bình thường hiếm khi dùng thiện, dẫn đến việc Ngự Thiện phòng quanh năm vắng vẻ.
“Không sao đâu, ta ở đây là được rồi.”
Diệp Trường Thanh không nghĩ tới tự mình ra tay, dù sao tông chủ đã nói là sẽ gặp nhau ở trong hoàng cung này, chờ đến khi hạ gục cái tên hoàng đế Đại Uyên này xong, hắn tự mình xuất hiện là được.
Sau khi tính toán một chút, hắn cảm thấy bản thân mình là người đầu tiên vò được trong cung, cũng không biết những người khác thế nào rồi.
Nhưng hắn cũng không quá lo lắng, lấy bản lĩnh của từng người bọn họ, tiến cung cũng là chuyện hết sức dễ dàng.
Diệp Trường Thanh có niềm tin tuyệt đối vào người của Đạo Nhất tông.
Trên thực tế cũng đúng là như vậy, ngoại trừ Lâm Lạc Trần vẫn đang bị truy lùng ráo riết ở khắp mọi nơi, thì những người khác cũng đã bắt tay vào việc lẻn vào hoàng cung.
Khi Triệu Chính Bình ra khỏi Câu lan, vừa hay gặp được Từ Kiệt phong lưu một đêm.
Sư huynh đệ hai người không nói một lời liếc nhau một cái, rồi cũng đường ai nấy đi.
Một đường đi đến bên ngoài một tòa trạch viện, nghe nói nơi này cũng là chỗ ở của Nội Vụ Phủ, đây cũng là chuyện mà ngày hôm qua Triệu Chính Bình nghe được từ trong miệng của những cô nương kia.
Nội Vụ Phủ này phụ trách thông báo tuyển dụng những người mà hoàng cung yêu cầu.
Nói là đi tìm hiểu tình báo, vậy dĩ nhiên là đi tìm hiểu tình báo rồi, về phần những chuyện khác thì chỉ là thuận tay chơi đùa cho vui mà thôi.
“Hả? Thái giám?”
Vừa vào cửa đã thấy thông tin tuyển thái giám, điều này cũng làm cho Triệu Chính Bình sửng sốt, hắn vốn định kiếm chút thân phận làm công, nhưng không ngờ, hiện tại trong cung chỉ tuyển thái giám, bộ dáng này giống như là đang rất gấp, rất thiếu người.
Cái này cũng khó có gì lạ, dù sao đối với một nam nhân bình thường, chỉ khi người đó bị dồn vào đường cùng mới đồng ý đi làm một tên thái giám.
“Ngươi tới xin làm thái giám sao?”
Nhìn Triệu Chính Bình đang đứng ở cửa, một lão thái giám nhẹ giọng chủ động tiến lên hỏi thăm.
Bản thân hắn cũng không còn lựa chọn nào khác, trong cung rất thiếu người, cấp trên thúc giục hắn mấy lần, nhưng người tới ứng tuyển vẫn rất ít.
Cho dù đãi ngộ đã được đẩy lên rất cao, nhưng nguyên một ngày cũng không có mấy người đến.
Lúc này nhìn thấy Triệu Chính Bình đang đứng sững sờ tại chỗ, lão thái giám lập tức tiến lên bắt chuyện.
“Tiểu tử, đừng xem thường thái giám chúng ta, tuy nói đi làm thái giám cần phải từ bỏ một thứ gì đó, nhưng cũng có thể đổi được vinh hoa phú quý cả đời, so với việc ngươi phải lưu lạc ở bên ngoài còn tốt hơn nhiều. Bởi vì dù nói thế nào thì chúng ta cũng được coi là gia nô của hoàng thất…”
Lão thái giám liên tục giới thiệu những lợi ích của việc làm thái giám cho Triệu Chính Bình nghe.
Lúc này, trong đầu Triệu Chính Bình đột nhiên cũng nảy ra một ý tưởng.
Xem ra việc đi làm thái giám cũng không tệ, đương nhiên Triệu Chính Bình hắn cũng không có khả năng từ bỏ cái thứ kia.
Nhưng không sao, hắn có thuật Toả Dương Công hoá cảnh, có thể trực tiếp một tay “súc dương nhập phúc*”, vậy không phải là đã giấu cái này thành công rồi sao?
(Súc dương nhập phúc: giấu dương vật vào trong bụng)
Ý kiến hay, nghĩ đến đây, hai mắt của Triệu Chính Bình sáng lên, lúc này hắn cũng giả bộ nói với lão thái giám.
“Công công nói cũng có lý, gia cảnh thuở nhỏ của tiểu nhân nghèo khó, thực ra đối với thứ mà lão công công vừa nói… khi tiểu nhân còn bé đã tự tịnh thân* mình từ lâu.”
(Tịnh thân: Cắt bộ phận sinh dục của nam)
“Hả? Ngươi đã tịnh thân rồi sao?”
Nghe vậy, lần này lại đến lượt lão thái giám sửng sốt, nhưng sau đó thì tỏ ra ngây ngẩn cả người, tịnh thân rồi càng tốt.
Nếu như hiện tại chưa tịnh thân, vậy thì đối phương sẽ còn cần tu dưỡng thêm một đoạn thời gian nữa mới có thể làm việc, còn trong trường hợp đã tịnh thân trước đó, vậy đối phương có thể trực tiếp tiến cung.
“Được, được, rất tốt, ngươi đi theo ta.”
Trong ánh mắt của hắn tràn đầy sự vui vẻ mà nhìn về phía Triệu Chính Bình, giọng điệu của hắn cũng trở nên dịu đi rất nhiều.
Bị một lão thái giám nhìn chằm chằm như vậy, nói thật, trong lòng của Triệu Chính Bình cũng có chút khó chịu, nhưng để có thể tiến cung, tạm thời chịu đựng hắn một chút vậy.
Sau khi đưa Triệu Chính Bình đến một gian phòng, lão thái giám cười nói.
“Nào, cởi quần ra cho ta xem thử.”
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên, Triệu Chính Bình vẫn không thể xuống tay được, nhìn thấy vẻ mặt đỏ bừng của hắn, lão thái giám cũng đoán được cái gì đó, cho nên liền mỉm cười an ủi hắn.
“Không sao, ta và ngươi đều đã không phải nam nhân nữa rồi, thẹn thùng làm gì nữa.”
“Ngươi mịa nó mới không phải là nam nhân, cả nhà ngươi đều không phải là nam nhân, mỗi một buổi sáng tiểu gia ta mẹ nó đều là nhất trụ kình thiên.”
Đối với điều này, trong lòng Triệu Chính Bình tức giận chửi bới, nhưng ngoài mặt thì vẫn tỏ ra bình tĩnh, hắn im lặng thi triển Tỏa Dương công, rồi từ từ kéo quần xuống.
Hắn kéo quần đến vị trí đầu gối, mà lão thái giám lúc này cũng lộ ra vẻ kinh ngạc tiến lên phía trước, suýt chút nữa dán mặt vào trong đũng quần Triệu Chính Bình cẩn thận quan sát.
Vừa nhìn nó còn vừa chậc chậc tán thưởng.
“Chậc chậc, cái này là tự mình động thủ sao?”
“Hừm… có vấn đề gì sao, công công?”
Nghe vậy, trái tim trong lòng của Triệu Chính Bình thắt lại, đừng nói là cái lão già này nhìn ra cái gì rồi đấy, cho nên hắn cũng âm thầm làm ra động tác chuẩn bị xuất thủ.
Một khi bị bại lộ, lập tức giết chết lão già này.
Nhưng giây tiếp theo, lời nói của lão thái giám này lại khiến Triệu Chính Bình tê dại.
Chỉ thấy lão thái giám tỏ ra kinh ngạc nói.
“Tiểu gia hỏa, ngươi chính là trời sinh làm thái giám, tự mình ra tay mà lại có thể làm đến mức hoàn mỹ như vậy, ngươi xem, một chút mệnh căn cũng không còn, cái này có thể gọi là không tỳ vết.”
Trong lúc nhất thời, Triệu Chính Bình rất muốn dùng một chưởng đánh chết lão già này, ngươi con mẹ nó mới là trời sinh làm thái giám.
Triệu Chính Bình ta, đại sư huynh của Thần Kiếm phong ở Đạo Nhất tông thuộc thế hệ thiên kiêu chi tử, ngươi cho rằng chuyện này là chuyện đùa sao?
Hắn cố gắng cắn răng chịu đựng, một lúc sau, lão thái giám mới chậm rãi đứng dậy lui về phía sau, hài lòng nở nụ cười.
“Được rồi, mặc quần vào đi, lát nữa đích thân ta sẽ mang ngươi tiến cung.”
Răng hàm của Triệu Chính Bình bị cắn đến mức muốn bị bóp nát, sau đó vội vàng kéo quần lên rồi chắp tay nói lời cảm ơn.
“Cám ơn, công công.”
“Không sao, nhưng trong cung có rất nhiều quy củ, vào cung phải cẩn thận một chút, nếu như ngươi đụng phải quý nhân thì bất cứ lúc nào cũng sẽ mất mạng, xem nhiều học nhiều, nghe ít nói ít, có biết chưa?”
“Tiểu nhân hiểu.”
“Ừm.”
Đang nói chuyện, ngoài cửa có người tới bẩm báo, lại có người tới xin làm thái giám, mà lão thái giám thấy thế thì cũng tỏ ra mừng rỡ khôn xiết, tại sao hôm nay lại may mắn như vậy chứ? Trong thời gian ngắn như vậy, vậy mà lại có hai người đến ứng tuyển?
“Đưa hắn đi Tịnh Thân phòng.”
“Cái đó…Hắn nói lúc hắn còn nhỏ đã tự mình tịnh thân.”
Nghe vậy, người tới bẩm báo lại nói thêm, lão thái giám nghe vậy thì lại cảm thấy có chút kỳ quái, tại sao lại có thêm một tên đã tự mình tịnh thân rồi?