Chương 677: Dùng Phượng Huyết Linh Tinh Đổi Một Người Nam Nhân?
Nhìn bức họa trong tay, trong mắt Mộc Phi Vũ chậm rãi hiện lên một chút bệnh trạng si mê.
Ai cũng biết Nữ Đế Mộc Phi Vũ chấp chưởng Thiên Vũ hoàng triều nhiều năm, không chỉ làm cho Thiên Vũ hoàng triều trở thành thế lực cường đại gần với thánh địa, cho dù là bản thân nàng cũng đã là tu vi Đại Thánh viên mãn.
Nhưng mà cho đến bây giờ, Mộc Phi Vũ cũng chưa từng có đạo lữ, bên trong hoàng cung của Thiên Vũ, nhiều năm trôi qua như vậy cũng chưa từng xuất hiện một người đàn ông nào.
Cũng đã từng có đại thần của Thiên Vũ hoàng triều thuyết phục Mộc Phi Vũ chọn lựa đế phu.
Nhưng mà những người khuyên can đó đều bị Mộc Phi Vũ chém chết tại chỗ, không lưu tình chút nào.
Dần dà, thế nhân tựa như đều nhận định Mộc Phi Vũ căn bản không thể có tình yêu nam nữ.
Nhưng mà nào có ai biết trong hậu cung còn có một căn phòng như thế này tồn tại.
Chỉ cần lúc không có chuyện gì làm, Mộc Phi Vũ đều sẽ đi tới chỗ này, vừa tưởng tượng lấy dáng vẻ của Dư Mạt, vừa đem tưởng tượng đó vẽ lên giấy, sau đó tự mình chậm rãi thưởng thức.
“Lần này ngươi trốn không thoát đâu.”
Nhìn bức họa trong tay, Mộc Phi Vũ chậm rãi nói ra, cho rằng đi tới Phong Châu ta liền không có cách nào bắt ngươi sao?
Thận trọng đem bức họa thả xuống, ánh mắt của Mộc Phi Vũ trở nên kiên định bước ra khỏi phòng, sau đó lập tức lấy ra Hiển Ảnh trận bàn.
“Nữ Đế trăm công ngàn việc, sao lại có nhã hứng liên hệ với lão phu rồi?”
Trận pháp nhanh chóng kết nối, phía bên kia một lão già tiên phong đạo cốt xuất hiện phía trên màn sáng trận pháp, nở nụ cười nói.
Nghe vậy Mộc Phi Vũ cũng không nói nhảm, không kiêng kỵ nói thẳng.
“Ngươi giúp ta mang một người trở về, ta cho ngươi Phượng Huyết Linh Tinh ngươi muốn.”
Hả ???
Nghe vậy lão đầu đối diện sững sờ, tựa hồ không hề nghĩ tới Mộc Phi Vũ sẽ nói vậy.
Phải biết rằng hắn đối với Phượng Huyết Linh Tinh chính là thèm nhỏ dãi rất lâu rồi.
Hơn nữa, vì vậy đó mà cam nguyện bỏ ra một cái giá khổng lồ, chỉ muốn cầm được một chút từ chỗ Mộc Phi Vũ.
Có điều cho đến nay Mộc Phi Vũ cũng chưa bao giờ đáp ứng.
Dù sao Phượng Huyết Linh Tinh cũng là chí bảo trân quý, toàn bộ Trung Châu cũng chỉ có Thiên Vũ hoàng triều nắm giữ, hơn nữa chỉ có 3 khối.
Nhưng mà hôm nay có chuyện gì xảy ra? Trước kia nỗ lực bỏ ra một cái giá rất lớn Mộc Phi Vũ cũng không chịu đáp ứng, thế mà hôm nay lại chủ động mở miệng, mà yêu cầu lại chỉ vẻn vẹn là một người?
Một người đổi được một khối Phượng Huyết Linh Tinh? Người kia là ai?
Ngốc trệ vài giây, lão giả liền mở miệng nói.
“Hạng người gì có thể làm cho Nữ Đế cam tâm tình nguyện dùng một khối Phượng Huyết Linh Tinh đến đổi?”
“Ta không muốn nói nhảm, ngươi có đáp ứng hay không?”
“Chuyện này vì sao Nữ Đế không tự mình xuất thủ?”
“Người này ở Phong Châu.”
“Thì ra là thế, thành giao.”
Loại chuyện tốt này lão giả tất nhiên sẽ không từ chối, hơn nữa, người đang ở Phong Châu, vậy thì càng đơn giản.
Thấy lão giả gật đầu đồng ý, Mộc Phi Vũ nhàn nhạt gật đầu.
“Nhất định không được làm hắn bị thương, tìm tới chỗ hắn, dẫn hắn về đến Thiên Vũ hoàng triều, đến lúc đó ta đưa cho ngươi Phượng Huyết Linh Tinh.”
Nói xong cũng không đợi lão giả đáp lời, Mộc Phi Vũ lập tức dập tắt trận pháp.
Đây chính là bá khí của Nữ Đế, cho dù đối diện là lão tổ Bạch gia, cường giả Đại Thánh vẫn lãnh đạm như cũ.
Ở vị trí trung tâm của Phong Châu, một tòa Vân Tiêu sơn phong giống như một thanh kiếm đâm thẳng lên trời.
Toàn bộ sơn phong đều là vách núi cheo leo, căn bản không cung cấp chỗ cho người ta leo lên.
Nhưng ở vị trí trên cùng của sườn núi, một tòa kiến trúc được điêu luyện sắc sảo cứ như vậy lại được kiến tạo ở trên vách núi cheo leo.
Ngọn núi này được vinh dự trở thành đệ nhất phong ở Phong Châu, mà ở chỗ đó cũng chính là chỗ ở của Bạch gia, bá chủ của Phong Châu.
Trải qua vô số năm truyền thừa, có thể nói Bạch gia cứ như vậy chưa từng xuống dốc.
Xứng đáng là bá chủ của toàn bộ Phong Châu.
Lúc này ở một tòa đình viện vắng vẻ trên đỉnh núi, lão tổ Bạch gia vừa mới kết thúc cuộc trò chuyện với Mộc Phi Vũ để Hiển Ảnh trận bàn xuống, một người đàn ông tuổi trung niên ở bên cạnh liền không nhịn được mở miệng nói.
“Cha, người nói xem vị Nữ Đế này muốn làm cái gì? Lúc trước người tự mình đi đến Thiên Vũ hoàng triều nàng cũng không chịu đáp ứng, bây giờ vậy mà chỉ cần một người.”
Nam tử trung niên là con trai của lão tổ Bạch gia, hiện tại là gia chủ Bạch gia, cũng là tu vi Đại Thánh cảnh.
Nghe vậy lão tổ Bạch gia cười nói.
“Bất luận là lý do gì, chuyện này đối với Bạch gia chúng ta mà nói đều không lỗ, được rồi, an bài xong xuôi đi, trước tiên tìm ra chủ nhân trong bức tranh này.”
Lúc liên hệ trên Hiển Ảnh trận bàn Nữ Đế đã đưa bức họa của Dư Mạt cho lão tổ Bạch gia xem.
Hơn nữa vì phòng ngừa vạn nhất, bức họa lúc thanh niên, trung niên, người già đều có đủ, có thể nói là cực kỳ đầy đủ.
Nghe vậy Bạch gia gia chủ gật đầu nói.
“Được rồi, cha.”
Gia chủ Bạch gia đi xuống an bài, Dư Mạt vẫn còn chưa biết, nguyên lại nghĩ rằng chạy đến Phong Châu là không sao, nhưng bây giờ còn chưa kịp ngồi nóng đít thì Mộc Phi Vũ đã trực tiếp liên đến bá chủ Bạch gia.
Hơn nữa còn không tiếc xuất ra bậc chí bảo như Phượng Huyết Linh Tinh để làm điều kiện, làm cho Bạch gia căn bản không có cách nào từ chối.
Lúc này một đoàn người đang không nhanh không chậm đi vào một thành nhỏ.
Diện tích không lớn lắm, cũng rất bình thường, dạng thành trì này ở Trung Châu không biết có bao nhiêu cái.
Trong lúc rảnh rỗi dạo bước ở trên phố, so sánh cùng thủ đô cấp bậc như Đại Uyên Đế Đô, tòa thành trì này quả thật không có chút khả năng nào sánh bằng.
“Vẫn là Đại Uyên Đế Đô phồn hoa hơn.”
“Đó là tất nhiên, hơn nữa nếu như ngươi đi tới được đại thành số một số hai như Thiên Vũ Đế Đô liền biết, Đại Uyên Đế Đô cũng chẳng tính là gì.”
“Thiên Vũ hoàng triều à, có khả năng là cũng ta không có cơ hội rồi.”
Các sư huynh đệ cùng nói chuyện phiếm, rất có thể là mọi người không có duyên với Thiên Vũ hoàng triều.
Mà đối mặt với một đống ánh nhìn chăm chú của đệ tử, Dư Mạt tỏ vẻ mặt khó chịu nói.
“Nhìn ta làm gì? Thiên Vũ hoàng triều có gì tốt, đừng quên mục đích chúng ta đi đến đây, mỗi ngày chỉ biết du sơn ngoạn thủy, chúng ta đến để rèn luyện, là xông phong vì tông môn, cả ngày chỉ biết nghĩ đến mấy thứ vớ vẩn.”
Dư Mạt quát lớn một phen, chúng đệ tử tất nhiên là khịt mũi coi thường.
Ngươi như vậy là vì chính sự sao?
Nhưng khi mọi người đang nói chuyện ở đây, phía trước có một đội tu sĩ đâm đầu đi tới, mỗi người còn cầm trên tay một bức họa.
Xa xa tiến thẳng đến chỗ Dư Mạt.
Thấy thế Dư Mạt nhíu mày, bản thân không biết những người này nha.
Đoàn người này rất nhanh đã đến đứng trước mặt Dư Mạt, quả nhiên là tới tìm hắn, hơn nữa nhìn bức họa trong tay hình như còn đang so sánh cái gì.
Mọi người hiếu kỳ, ào ào đưa đầu nhìn sang, phát hiện người trên bức tranh mà mấy người này đang cầm chính là Dư Mạt.
“A, tranh vẽ sư thúc?”
“Chuyện gì vậy?”
Vừa tới Phong Châu liền có người cầm lấy tranh đi tới cửa, chuyện này kỳ quái, chẳng lẽ…
Trong lúc nhất thời ánh mắt của mọi người đều trở nên kỳ quái, Vương Mãn cùng Nguyên Thương càng hiếu kỳ nói.
“Lão già kia, ở Phong Châu ngươi cũng có nghiệt duyên sao?”
“Ta có cái rắm.”
Nghe vậy Dư Mạt tức giận mắng, ở Phong Châu hắn không làm qua cái gì cả, hơn nữa xem xét toàn bộ Trung Châu cũng chỉ có một đoạn nghiệt duyên là Mộc Phi Vũ đó thôi.
Chỉ là bản thân Dư Mạt cũng tò mò, đám người này làm sao lại có chân dung của mình?
Đang lúc hắn muốn mở miệng hỏi thăm, chỉ nghe thấy đối phương mở miệng trước.
“Chính là hắn, bẩm báo lên trên đi.”
“Vâng.”
Hả ???