Chương 678: Ngươi Có Phượng Huyết Linh Tinh Sao?
Báo cáo lên, nghe được đoạn đối thoại khó hiểu của đoàn người trước mặt này, tất cả mọi người trong Đạo Nhất Tông đều cảm thấy có chút nghi hoặc, đây là chuyện gì vậy?
“Cái kia, các ngươi là…”
Tề Hùng nhìn cái tên cầm đầu này với vẻ mặt khó hiểu, tu vi của hắn không cao, chỉ mới tới cấp Pháp Tướng cảnh.
Thấy vậy, người này cũng tỏ ra khách khí, dù sao bọn họ cũng đã nhận lệnh đi tìm người trên bức họa, không được phép đắc tội, càng không được làm tổn thương người này dù chỉ một chút.
Vì vậy đối mặt với câu hỏi của Tề Hùng, người này cũng tỏ ra cung kính thi lễ một cái, sau đó lập tức nói lời xin lỗi.
“Chư vị xin lỗi, tại hạ Lý Lâm, bởi vì thành chủ của thành này đã nhận được mệnh lệnh của Bạch gia, đi tìm người trên bức họa này, vừa rồi nếu có mạo phạm, mong chư vị thông cảm.”
Bạch gia?
Đối với chuyện này, mọi người càng thêm hoang mang, đương nhiên bọn họ cũng đã từng nghe nói qua Bạch gia, dù sao cũng là một thế lực tiếng tăm lừng lẫy ở Trung Châu.
Nhưng trước đó, giữa bọn họ còn chưa từng có bất kỳ liên hệ nào với nhau, tại sao Bạch gia lại tìm Dư Mạt?
Chỉ là Lý Lâm cũng không biết về chuyện này, Bạch gia chỉ ra lệnh mà không giải thích nguyên nhân.
Ngược lại là Dư Mạt lúc này, hắn cảm thấy có gì đó không đúng.
Tại sao cái bọn Bạch gia này lại có thể mạc danh kỳ diệu có được bức họa của chính mình chứ? Chẳng lẽ là…
“Chết tiệt, đi mau.”
Trái tim thắt lại, Dư Mạt lập tức tìm cách chạy trốn, chuyện này chắc chắn có đến tám phần là do bà nương điên kia giở trò quỷ, nếu không phải do nàng, Bạch gia không oán không cừu với Đạo Nhất tông hắn, làm gì có chuyện có được bức họa của hắn chứ, làm gì có chuyện gióng trống khua chiêng tìm chính mình như thế.
Nói xong, Dư Mạt đang định lập tức rời đi, Lý Lâm thấy thế vội vàng tiến lên ngăn cản.
“Tiền bối, òn mời chờ Bạch gia…”
“Cút.”
Lúc này Dư Mạt không có tâm trạng nói nhảm với hắn, lập tức duỗi chân ra đá bay hắn ra ngoài, còn đám người đi theo Lý Lâm thấy vậy, cũng lần lượt tiến lên muốn cản hắn lại.
Tuy nhiên, với thực lực của bọn hắn, làm sao có thể là đối thủ của mọi người trong Đạo Nhất tông chứ.
Bọn họ cũng không làm tổn hại đến tính mạng của người ta, chỉ tạm thời ra tay khống chế những người đó lại, sau đó cả đám kéo nhau vội vàng rời đi.
“Ta nói này sư thúc, tốc độ của vị Nữ Đế kia có phải là quá nhanh rồi không?”
Sau khi vội vàng rời khỏi thành, Hồng Tôn tỏ ra bất lực nói.
Bọn họ mới đến Phong Châu chưa được bao lâu, còn không kịp lấy lại được một ngụm hơi thở, đã bị người ta nhắm tới luôn rồi?
Nghe vậy, Dư Mạt cũng lộ vẻ bất đắc dĩ, bản thân hắn còn cách nào khác sao?
“Hiện tại phải xử lý thế nào đây? Nếu thực sự giống với những gì ngươi nghĩ, Phong châu chẳng lẽ còn có thể ở lại sao?”
“Ta không nghĩ chỉ có mỗi Phong Châu đâu, mà toàn bộ Trung Châu đều gặp khó khăn.”
Vương Mãn và Nguyên Thương cũng bất đắc dĩ nói.
Đối với thao tác ra tay lần này của Nữ Đế mà nói, có lẽ chu dù bọn họ có trốn đi đâu cũng vô dụng.
Nói đến đây, hai người đồng thời nhìn về phía Dư Mạt, trong mắt lộ ra vẻ kỳ quái.
“Các ngươi muốn làm gì?”
Đối mặt với ánh mắt nhìn chăm chú đến kỳ lạ của hai người, trái tim Dư Mạt như thắt lại, ngượng ngùng hỏi.
“Không bằng ngươi đi theo người ta luôn đi, cứ tiếp tục như vậy cũng không phải chuyện tốt gì.”
“Đúng vậy, chúng ta đi Thiên Vũ hoàng triều trước đi, sau đó mọi người cùng nhau ngồi xuống nói chuyện.”
“Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, giao tình mấy ngàn năm của chúng ta, hiện tại chỉ vì chuyện này mà các ngươi mịa nó muốn bán đứng ta sao?”
Nghe hai người nói như vậy, Dư Mạt không chút do dự trực tiếp từ chối, hắn tuyệt đối không thể khuất phục nữ nhân điên cuồng kia.
Về phần nói chuyện, nghĩ cũng đừng nghĩ đến, chỉ dựa trên sự hiểu biết của hắn đối với Mộc Phi Vũ mà nói, nữ nhân điên này chính là nói mãi không thông.
“Vậy ngươi nói xem, chuyện này làm sao xử lý?”
“Đi Thánh Địa Vân Lạc đi, ta không tin nàng có thể đến Thánh Địa đoạt người.”
Dư Mạt nghiến răng nói, hiện tại xem ra cách duy nhất có thể áp chế cái bà nương điên cuồng kia, cũng chỉ có Tam Đại Thánh địa.
Nhìn thấy dáng vẻ kiên quyết của Dư Mạt, Vương Mãn và Nguyên Thương không nói gì nữa, nhưng mà, ai, không phải người ta không xứng với ngươi.
Ngoại hình đó, thân phận đó, địa vị đó, tất cả đều là một sự kết hợp hoàn hảo.
Cũng là bởi vì Dư Mạt không biết trong lòng hai người bọn họ đang suy nghĩ cái gì, nếu không, hắn thật sự muốn liều mạng đánh nhau với bọn họ một trận.
Đến Phong châu cũng không được ổn định, sau khi đoán được mục đích của Bạch gia, Dư Mạt vẫn luôn không ngừng thúc giục mọi người mau chóng rời đi.
Hơn nữa trên đường đi, mọi người quả nhiên nhìn thấy vô số thông báo tìm người, tất cả đều là tìm Dư Mạt.
Điều này khiến Dư Mạt càng thêm tức giận.
Thậm chí vì chuyện này mà suốt cả dọc đường đi, bọn họ còn không dám tiến vào bất cứ tòa thành nào.
Nhưng dù cho có làm như vậy, mọi người vẫn bị Bạch gia phát hiện, sau đó là bị vây chặt.
Không còn cách nào khác, lấy thực lực của Bạch gia ở Phong Châu, muốn tìm được người không quá dễ, nhưng tuyệt đối cũng không quá khó.
Mà lần này còn là vì Phượng Huyết Linh Tinh, cho nên Bạch gia mới dốc toàn lực, có kết quả như vậy cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Trước không gian linh chu của Đạo Nhất tông, bọn họ bị một đám cường giả Bạch gia chặn đường, riêng tu vi Đại Thánh cảnh đã có tới tám người, thậm chí ngay cả lão tổ nhà họ Bạch cũng đích thân xuất hiện .
Trừ cái đó ra, còn có đến trăm vị cấp Thánh giả, Thiên Nhân cảnh, Pháp Tướng cảnh.
Với đội hình như vậy, có thể thấy Bạch gia rất coi trọng Đạo Nhất tông.
“Dám hỏi Dư Mạt đạo hữu có ở đây không.”
Cũng không có củ động thất thường nào, lão tổ Bạch gia tỏ ra rất có thiện ý hướng về phía không gian linh chu hô lên.
Mộc Phi Vũ cũng đã phân phó, không được phép làm tổn thương Dư Mạt dù chỉ một chút.
Bên trong khoang thuyền, sau khi nghe thấy gia chủ Bạch gia nói như vậy, khóe miệng Dư Mạt điên cuồng giật giật, còn về phần những người khác thì lần lượt nhìn về phía hắn.
“Hiện tại nên làm sao đây?”
“Ta mịa nó làm sao biết được.”
“Có muốn nói chuyện không?”
Cửa đã bị người khác chặn lại, còn muốn thoát thân hiển nhiên là chuyện không dễ dàng, Dư Mạt bất đắc dĩ thở dài một hơi, chỉ có thể ra khỏi khoang thuyền.
Nhìn thấy Dư Mạt ngoài đời trông giống hệt như trong bức họa, trong mắt của gia chủ Bạch gia lúc này hiện ra một tia vui mừng.
Ha ha, Phượng Huyết Linh Tinh tới tay rồi.
Trong mắt lão tổ Bạch gia, Dư Mạt cũng chính là Phượng Huyết Linh Tinh thể.
Nhìn thấy vẻ mặt không khỏi hưng phấn của gia chủ Bạch gia, sắc mặt của Dư Mạt lập tức trở nên khó coi nói.
“Bạch gia ngươi có loại giao dịch gì với Mộc Phi Vũ, ta đều có thể thoả mãn, chỉ cần các ngươi đừng đừng xen vào nữa, được không?”
Hắn cũng không vòng vo mà nói thẳng luôn, gia chủ Bạch gia nghe vậy thì sửng sốt một chút, sau đó liền nở nụ cười hiền lành nói.
“Bạch gia ta quả thật không có cừu oán gì với Dư Mạt huynh, nếu trong tay Dư Mạt huynh có một khối Phượng Huyết Linh Tinh thì Bạch gia ta sẵn sàng trả bất cứ giá nào, đương nhiên cũng sẽ không nhúng tay vào chuyện này.”
Đối với Bạch gia mà nói, chỉ cần có Phượng Huyết Linh Tinh trong tay là thành giao, ai sở hữu không quan trọng.
Nếu Dư Mạt có một cái, Bạch gia cũng có thể hợp tác với hắn, thậm chí trả một cái giá rất lớn để mua nó.
Chỉ là Dư Mạt căn bản không có thứ đồ chơi như vậy trong tay.
Hắn đã từng nghe nói tới Phượng Huyết Linh Tinh, nhưng bản thân hắn làm gì có cái nào?
“Ta…”
Nhìn thấy vẻ mặt táo bón của Dư Mạt, gia chủ Bạch gia cũng tỏ ra bất đắc dĩ cười cười.
“Dư Mạt huynh, thực không dám giấu giếm, Bạch gia ta cũng không có ác ý gì đối với các ngươi, giao dịch giữa bọn ta và Nữ Đế chẳng qua là muốn mang ngươi bình an vô sự trở về Thiên Vũ hoàng triều, mặc dù có thể gây ra một số rắc rối cho Dư Mạt huynh, nhưng Phượng Huyết Linh Tinh đối với Bạch gia ta quá mức quan trọng, cho nên cũng chỉ có thể đắc tội rồi.”
Ngược lại, gia chủ Bạch gia cũng không giấu giếm điều gì, thậm chí còn chủ động mở miệng giải thích.
Nhưng đối với Dư Mạt mà nói, kêu hắn đi tới Thiên Vũ hoàng triều đó là chuyện hoàn toàn không thể xảy ra.
Không muốn hòa giải, trong đầu Dư Mạt điên cuồng nghĩ cách trốn thoát, mà bên trong khoang thuyền, đám người Tề Hùng cũng đang thảo luận, nhưng không có cách nào hay để dùng, mãi cho đến khi Từ Kiệt lẩm bẩm một câu.
“Dùng thuốc mê gây choáng được không?”
Hả? ? ?