Chương 679: Sự Hiếu Khách Nhiệt Tình Của Đạo Nhất Tông

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 679: Sự Hiếu Khách Nhiệt Tình Của Đạo Nhất Tông

“Dùng thuốc gây mê chắc không sao đâu.”

Lời này của Từ Kiệt vừa nói ra, ánh mắt của nguyên một đám Vương Mãn, Nguyên Thương, Tề Hùng, Hồng Tôn, trong nháy mắt đều nhìn sang.

Cùng một lúc bị nhiều cặp mắt nhìn chằm chằm như vậy, Từ Kiệt cũng sửng sốt, có chút khó hiểu nói.

“Cái đó… Ta chỉ thuận miệng nói một chút thôi…”

Khai chiến với Bạch gia hiển nhiên không phải là một quyết định sáng suốt, Bạch gia truyền thừa nhiều năm như vậy, thực lực có thể nói là mạnh hơn Đạo Nhất tông rất nhiều, huống chi nơi đây còn là địa bàn của bọn họ.

Với số lượng người ít như vậy, bọn họ hoàn toàn không phải là đối thủ của đối phương.

Cũng không có cách nào có thể thoát thân, hơn nữa Dư Mạt cũng không nguyện ý ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, đến lúc đó nhất định sẽ phát sinh xung đột.

Mọi người vốn đang vì chuyện này mà đau đầu, nhưng những lời của Từ Kiệt dường như đã ngay lập tức giúp mọi người chỉ ra một hướng đi mới.

Đúng vậy, lấy cứng đối cứng làm gì, hơn nữa những mánh khóe nhỏ này không phải chính là tuyệt chiêu mà Đạo Nhất tông bọn họ tinh thông sao.

Về phần phải hạ dược như thế nào, có thể làm choáng váng mấy tên cường già cấp Đại Thánh của Bạch gia hay không, mọi người đều không cảm thấy lo lắng chút nào.

Trong lúc nhất thời, các thành viên của Đạo Nhất tông đều không có bất kỳ cách trao đổi nào lại đưa mắt nhìn về phía Diệp Trường Thanh.

Hả? ? ? Mấy người nhìn ta làm gì?

Đối mặt với ánh nhìn chăm chú của mọi người, lần này đến lượt Diệp Trường Thanh ngẩn ra, nói thì hay đấy, nhưng các ngươi nhìn ta làm gì?

“Trường Thanh tiểu tử, lần này phải trông cậy vào ngươi rồi.”

“Ta?”

Tề Hùng gật đầu với vẻ mặt tán thành, làm gì có ai có thể từ chối đồ ăn của Trường Thanh tiểu tử chứ, về phần cường giả cấp Đại Thánh có tu vi cao cường thì cũng không thành vấn đề, chỉ cần cho thêm chút liều lượng nữa là được, thiên hạ này còn có người mà Đạo Nhất tông bọn hắn không hạ mê choáng được sao?

Nghĩ tới đây, Tề Hùng nặng nề vỗ vỗ Diệp Trường Thanh bả vai, sau đó không gian linh chu chậm rãi đáp xuống.

Còn bên phía Dư Mạt vẫn đang đọ sức với gia chủ Bạch gia, sau khi nhìn thấy cảnh này thì lập tức tỏ ra cuống cuồng, đừng nói cái bọn cẩu vật này muốn bán đứng hắn đấy?

Về phần Bạch gia, bọn họ đối với chuyện này cũng không thèm quan tâm, bởi vì bọn họ chỉ cần có được Dư Mạt là được, còn những người khác không quan trọng.

Nhưng Đạo Nhất tông đương nhiên sẽ không bán đồng môn, đám người Tề Hùng chỉ đậu không gian linh chu cho tốt, sau đó lần lượt bước ra khỏi khoang thuyền, đến chỗ Dư Mạt.

Nhìn thấy mười một vị Đại Thánh đột nhiên xuất hiện, nhiều Thánh giả như vậy khiến cho ánh mắt của gia chủ Bạch gia trở nên có chút ngưng trọng.

Cùng một lúc xuất hiện nhiều cường giả như vậy, khiến cho hắn nhất thời cảm thấy áp lực như núi.

Nếu Dư Mạt không đồng ý và khăng khăng muốn sử dụng vũ lực, vậy điều đó sẽ rất khó làm.

Không phải Bạch gia không đối phó được mười một tôn Đại Thánh, mà là cái giá phải trả có chút quá cao, một khi thất bại, song phương đều chịu thiệt.

Bởi vậy, trong lúc nhất thời, gia chủ Bạch gia cũng có chút lỡ rồi thì phải theo.

Một mặt, Phượng Huyết Linh Tinh kia đối với Bạch gia thực sự là quá quan trọng, mặt khác, thực lực của cái bọn Đạo Nhất tông này cũng không yếu, ngay cả hắn cũng không dám tùy tiện kết thù, huống chi điều kiện tiên quyết là giữa hai bên không có ân oán gì cả.

Không chỉ có hắn, mà thậm chí sắc mặt lúc này của những cường giả Bạch gia khác cũng thay đổi, ngạo khí quanh thân ban đầu cũng theo bản năng tiêu tán đi rất nhiều.

Đây cũng là bình thường, dù sao trước đó người của Bạch gia có lẽ cũng không để Dư Mạt vào mắt.

Cho dù đối phương là một tôn cường giả cấp Đại Thánh, Bạch gia hắn cũng không sợ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right