Chương 680: Tề Hùng, Ta Là Huynh Đệ Của Ngươi…
Nhưng hiện tại thì hoàn toàn khác, mười một tôn Đại Thánh cùng xuất hiện khiến cho tâm lý cao ngạo ban đầu trong lòng bọn họ, giờ phút này đã bị xóa bỏ nhanh chóng.
Ngay khi gia chủ Bạch gia đang suy nghĩ về cách đối phó với cục diện hiện tại, Tề Hùng đã chủ động nói chuyện.
“Vị này là gia chủ Bạch gia sao.”
“Hả? Dám hỏi bằng hữu là?”
“Tại là tông chủ của Đạo Nhất Tông, Tề Hùng.”
“Hoá ra là Tề huynh.”
“Nghe nói chuyện lần này là mối quan hệ tình cảm riêng tư giữa sư thúc ta và vị Nữ Đế kia, thực sự thì theo ta nghĩ, sư thúc vẫn nên nói chuyện đàng hoàng với vị Nữ Đế kia, dù sao người ta không phải thường nói, Tu trăm năm mới đi chung chuyến thuyền, tu ngàn năm mới nên kiếp phu thê sao.”
Tề Hùng vừa lên đã tỏ ra vô cùng nhiệt tình, nhưng sau khi nghe hắn nói những lời này, khuôn mặt của Dư Mạt đã trở nên xám xịt, sau đó dùng ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn về phía Tề Hùng.
Nghiệp chướng, ngươi quả nhiên là muốn bán lão phu đi, ngươi cho rằng bản thân ngươi có thể thành công sao? Nếu lão phu không tốt, ngươi cũng tuyệt đối sẽ không có kết quả tốt.
Lúc này hắn muốn giận mắng, cũng may là có Nguyên Thương và Vương Mãn ở bên cạnh kịp thời kéo hắn lại, ra hiệu cho hắn không nên vọng động.
Mặc dù cảm thấy có hơi khó hiểu nhưng Dư Mạt vẫn rất tín nhiệm hai tên sư đệ của mình, hơn nữa hắn cũng muốn xem thử cái tên nghiệp chướng này định làm cái quỷ gì.
Đừng nói là Dư Mạt, ngay cả gia chủ Bạch gia vào lúc này cũng cảm thấy có chút bối rối trước sự nhiệt tình của Tề Hùng.
Không phải Dư Mạt vừa rồi thề độc sống chết không theo sao? Tại sao bây giờ lại có thái độ này……
Sau khi trò chuyện được một lúc, Tề Hùng đã hoàn toàn khiến gia chủ Bạch gia cảm nhận được sự hiếu khách nhiệt tình của Đạo Nhất tông.
Không chỉ có mình hắn, mà ngay cả đám người Hồng Tôn, Thanh Thạch bọn họ, cũng là ào ào chủ động bắt chuyện với cường giả của Bạch gia, nguyên một đám nghiêm chỉnh bày ra dáng vẻ quen biết đã lâu.
Hơn nữa, còn bởi vì Bạch gia không muốn đắc tội với Đạo Nhất tông, cộng với việc này, bọn họ vốn là có chút đuối lý, cho nên đối mặt với việc Đạo Nhất tông chủ động lấy lòng cũng rất phối hợp.
Bầu không khí sắp lâm vào tình trạng đụng đầu nẩy lửa ban đầu, nhanh chóng tan thành mây khói dưới sự nhiệt tình của Đạo Nhất tông.
Mọi người trò chuyện với nhau rất vui vẻ, không bao lâu thì lần lượt lên tiếng một đạo hữu, một tiếng huynh đệ.
Lúc này, Tề Hùng rốt cuộc muốn lộ ra kế hoạch, nói với gia chủ Bạch gia.
“Bạch huynh, việc này ta cũng không muốn làm khó ngươi, hai người chúng ta mới quen đã thân cũng rất hiếm thấy, dù sao cũng không vội lên đường, cho nên hôm nay nhất định phải uống thật thống khoái mới được.”
“Nếu Tề huynh đã nói như vậy, Bạch mỗ đương nhiên cung kính không bằng tuân mệnh.”
“Ha ha, Bạch huynh thật sảng khoái.”
Đối mặt với lời mời của Tề Hùng, gia chủ Bạch gia cũng không nghĩ nhiều, lập tức đồng ý.
Sau đó một đám người đi xuống, Tề Hùng lấy Linh thành ra, Diệp Trường Thanh cũng bắt đầu chuẩn bị cơm nước.
Chỉ là ở bên trong phòng bếp, nhìn bọn người Từ Kiệt lấy ra dược phấn, Diệp Trường Thanh đầu đầy hắc tuyến nói.
“Ta nói này, số lượng đó có phải là quá nhiều rồi không?”
Chỉ thấy bọn người Từ Kiệt lấy ra mấy bát lớn đựng đầy dược phấn, các người lấy nhiều bột phấn như vậy là muốn làm gì?
“Dù sao đối phương cũng là Đại Thánh, cho nên cần phải phòng ngừa vạn nhất.”
Bọn người Từ Kiệt sợ dược liệu không đủ, cuối cùng lại trở mặt thành thù với mọi người trong Bạch gia, thì sẽ rất rắc rối.
Lo lắng thì lo lắng đó, nhưng ngươi lấy số lượng này…
“Cho vào nhiều dược phấn như vậy thì sao ta nấu ăn được? Chẳng lẽ đi xào dược sao?”
Người ta bỏ dược phấn thì bỏ một lượng thích hợp là đủ rồi, còn các ngươi bỏ nhiều dược phấn như vậy thì làm sao ta đây xào rau được cơ chứ?
“Chúng ta thực sự không biết, nhưng Trường Thanh sư đệ ngươi nhất định là có biện pháp giải quyết, cho nên tự mình suy nghĩ kỹ đi.”
Đám người Từ Kiệt chỉ chuẩn bị dược phấn, còn về phần còn lại thì mặc kệ.
Mà Diệp Trường Thanh lúc nhìn mấy cái bát lớn chứa đầy dược phấn này thì cũng cảm thấy đau đầu, cái này còn nghĩ cách gì nữa?
Cuối cùng, Diệp Trường Thanh sau khi trái lo phải nghĩ, hắn cũng chỉ có thể chọn nấu một số món ăn cần thêm bột vào canh.
Sau đó nhét những loại dược phấn này vào bên trong, để ít nhất nếu nhìn qua thì nó trông có vẻ bình thường.
Sau khi xác nhận xong món ăn, Diệp Trường Thanh nhanh chóng bắt tay vào làm, nhìn thấy bát món ăn bị thêm dược phấn vào trong, mi mắt Diệp Trường Thanh điên cuồng giật giật.
Ta mịa nó là một tên đầu bếp, không phải Độc Sư.
Mùi thơm nhanh chóng tản mát ra bên ngoài, khiến cho bọn người Từ Kiệt đưng ở bên cạnh chảy nước miếng, nhưng lần này, không ai dám tiến lên ăn vụng.
Sau khi tận mắt nhìn thấy Diệp Trường Thanh cho dược phấn nhiều như vậy vào bên trong rồi nấu, người nào ăn người nào không ăn cũng đều cảm thấy hoang mang.
Đây tuyệt đối là bữa ăn kỳ quặc nhất mà Diệp Trường Thanh từng làm.
Nói thì nói như vậy, nhưng nguyên một nửa thức ăn trong một bàn đều là mê dược, cách làm này có chút thái quá.
Mặc dù Diệp Trường Thanh đã cố gắng hết sức, nhưng sau khi nhìn vào thành phẩm cuối cùng, trong lòng hắn vẫn cảm thấy có chút không chắc chắn lắm.
“Cái này… Người của Bạch gia thật sự sẽ ăn sao?”
“Yên tâm đi, bọn họ nhất định sẽ ăn, nếu không ta ở bên cạnh nhìn thôi đã sớm không chịu nổi rồi.”
Ngược lại, bọn người Từ Kiệt tràn đầy tự tin, như thể họ không hề lo lắng chút nào.
Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, cho nên bọn người Từ Kiệt liền mang mấy món ăn này đến đại sảnh.
Lúc này, đám người Tề Hùng, Hồng Tôn đã ngồi vào bàn với cả đám người Bạch gia, cùng nhau ngồi tại chỗ thưởng thức đồ uống.
Đồ uống thì không có vấn đề gì, đều là rượu ngon mang từ Đông Châu tới.
Lúc này đã uống cạn mấy ly rượu ngon, cũng khiến cho bầu không khí càng thêm cuồng nhiệt.
“Tề huynh, việc này coi như Bạch gia ta xin lỗi ngươi, Đạo Nhất tông ngươi bây giờ đến Trung Châu lịch luyện, sau này cần gì cứ nói cho ta biết một tiếng, Bạch gia ta nhất định sẽ toàn lực giúp đỡ.”
“Vậy đa tạ Bạch huynh rồi.”
“Cần gì phải như thế, huynh đệ hai người chúng ta không cần như thế… A, mùi gì vậy?”
Đang lúc nói chuyện, gia chủ Bạch gia đột nhiên bị một cỗ mùi thơm nồng đậm hấp dẫn, không khỏi nhăn mũi một cái, Tề Hùng thấy thế, cười nói.
“Ha ha, đây là do linh trù của Đạo Nhất tông ta làm, ăn rất ngon, mời Bạch huynh nếm thử.”
“Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.”
Hắn cũng không nghĩ nhiều, hương vị quả nhiên rất thơm, sau khi đồ ăn được mang đến, gia chủ Bạch gia kẹp một đũa gắp thịt kho tàu bỏ vào trong miệng.
Sau khi nuốt xuống, hương thơm lưu lại trên môi kẽ răng, ánh mắt của gia chủ Bạch gia lập tức ngây dại, mùi vị này quả thực nghịch thiên mà.
“Ngon quá.”
Con mắt trừng đến căng tròn, giống hệt với bất kỳ ai lần đầu tiên ăn được, không chỉ có một mình hắn, mà những người khác trong Bạch gia cũng giống như vậy.
Còn về phần các thành viên của Đạo Nhất tông, càng là lúc này thì càng tỏ ra nhiệt tình mời bọn họ ăn thêm.
Trên thực tế, người của Bạch gia không cần Đạo Nhất tông phải nói, bởi vì bọn họ vào lúc này đã không còn có thể kiểm soát được bản thân.
Chỉ thấy nguyên một đám thậm chí không quan tâm đến việc uống rượu, mà là cắm đầu hung hăng dùng bữa.
Dư Mạt cũng muốn ăn một miếng, lại bị Vương Mãn bất động thanh sắc ngăn trở.
“Ngươi làm gì vậy?”
“Đợi tí.”
Ánh mắt của hắn trần đầy sự nghi ngờ mà liếc nhìn về phía Vương Mãn và Nguyên Thương, rốt cuộc bọn họ đang giở trò quỷ gì vậy.
Rất nhanh, món ăn trên bàn đều bị Bạch gia quét sạch sành sanh, cùng lúc đó, có người của Bạch gia cũng cảm thấy đầu óc choáng váng.
“A, tại sao ta lại cảm thấy chóng mặt như vậy chứ?”
“Uống nhiều quá sao?”
“Không thể nào, làm sao có thể do uống nhiều được, là do món ăn này…”
Bọn họ đều là tu sĩ, tu vi cũng không thấp, làm sao có thể mới uống có mấy chén rượu là đã say được chứ.
Có người của Bạch gia kịp thời phản ứng những món ăn này có vấn đề, nhưng còn chưa kịp nói đã hôn mê bất tỉnh.
Tình hình của gia chủ Bạch gia cùng với đám Đại Thánh cũng không khá hơn bao nhiêu.
Lúc này bọn họ mới điên cuồng dùng linh lực hoá giải mê dược ở trong cơ thể, nhưng với phân lượng nhiều như vậy, cộng thêm việc vì để đảm bảo không xảy ra vấn đề gì, thứ mà đám người Từ Kiệt đã dùng đều là loại mê dược cao giai.
Ý thức càng ngày càng mơ hồ, gia chủ Bạch gia mang theo ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và tức giận nhìn về phía Tề Hùng, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói.
“Tề huynh, ngươi…”
Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, hắn cũng trực tiếp ngủ thiếp đi.
Nguyên một đám người Bạch gia đều ngã xuống đất không đứng dậy nổi, Dư Mạt thấ vậy, cuối cùng cũng hiểu.
Mẹ kiếp, các ngươi thế mà dám hạ dược.”
“Cái đó là vì ai?”
Về việc này, Vương Mãn tức giận nói, nếu còn không phải tại ngươi, nếu không phải tại ngươi thì làm sao bọn họ lại bị người ta đuổi chạy khắp nơi chứ.
Nghe vậy, Dư Mạt cũng không lên tiếng phản bác, mà là yên lặng ngậm miệng.
“Được rồi, đi thôi.”
Kế hoạch thành công, cho nên mọi người cũng không ở lại bao lâu, sao khi thu hồi linh thành, bọn họ mang theo không gian linh chu bắt đầu chạy tiếp.
Mà ở chỗ cũ, chỉ còn lại mấy trăm người của Bạch gia đang mê man ở nơi đó.
Mà ở bên chỗ ở của Bạch gia, lão tổ Bạch gia vẫn đang ngồi chờ tin tức truyền về
Sau khi xác nhận tin tức của Dư Mạt, hắn để gia chủ Bạch gia tự mình dẫn người chạy tới đó, tính toán xong thì cũng gần đến lúc trở về rồi mới đúng.
Mà ở trước mặt hắn, còn có một tên nam tử trung niên đang mang sắc mặt âm trầm, nhưng từ thái độ của lão tổ Bạch gia đối với hắn mà nói, thân phận của người này có lẽ không đơn giản.
“Tại sao ngươi lại phải làm đến mức như vậy hả? Cho dù đối phương là Đại Thánh thì đã sao, ngươi cần gì phải phái nhiều người Bạch gia đi như vậy chứ.”
“Nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng ta luôn có một loại dự cảm xấu.”
“Ta nói ngươi cần gì phải khách sáo như vậy, chỉ cần trực tiếp đưa người này tới Thiên Vũ hoàng triều là xong rồi mà.”
Mạc dù nam tử mờ mịt này đang nói chuyện, nhưng trên người hắn luôn tạo cho người ta một loại cảm giác cao cao tại thượng, có điều bản thân hắn cũng có loại thực lực như vậy.
Bởi vì người này đến từ Thánh địa Kình Thiên, một trong tam đại thánh địa của Nhân tộc ở Trung Châu, đồng thời còn là trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên.
Lần này cũng là do tiện đường cho nên mới ghé qua bái kiến lão tổ Bạch gia, dù sao giữa hai người này cũng có chút giao tình.
Chỉ là lão tổ Bạch gia không đồng ý lời của hắn mà thôi.
Đầu tiên, vấn đề này vốn là do Bạch gia hắn có chút đuối lý trước, nếu như có thể hòa bình giải quyết, cần gì phải vô cớ đi khiêu khích để tạo cho mình thêm một địch nhân nữa.
Ngay lúc lão tổ Bạch gia không biết vì sao tâm tình của mình lại trở nên bất ổn như vậy, một tên Đại Thánh của Bạch gia đột nhiên chạy tới bẩm báo.
“Lão đại, bọn họ xảy ra chuyện rồi.”
“Làm sao vậy? Vẫn là phải động thủ sao?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của cái tên lão tổ Bạch gia này liền tối sầm lại, thứ mà hắn lo lắng nhất chính là song phương sẽ trực tiếp nổ ra đại chiến, chẳng lẽ lúc này đã phát triển đến bước đường này rồi sao?
Đối mặt với sự lo lắng của lão tổ, cái tên Đại Thánh của Bạch gia này lại lắc đầu nói.
“Bọn họ vẫn chưa động thủ với nhau, nhưng đám người lão đại bọn họ đều, đều…”
“Đều bị cái gì?”
“Bọn họ đều bị mê dược đánh ngất.”
Nghe vậy, lão tổ Bạch gia cảm thấy sửng sốt, cái tên nam tử mờ mịt kia cũng tỏ ra sững sờ, bị mê dược đánh ngất? Chuyện này rốt cuộc là làm sao?
Hắn hoàn toàn không ngờ tới kết quả sẽ thành ra như vậy, nhưng sau khi biết Dư Mạt lại bỏ chạy, lão tổ Bạch gia cũng không nghĩ nhiều, lập tức dẫn người đuổi theo.
Dù nói gì đi nữa thì cũng không thể để Dư Mạt chạy thoát, bởi vì chuyện này có liên quan đến Phượng Huyết Linh Tinh.
Thấy vậy, nam tử mơ hồ vì cảm thấy tò mò cho nên đã đi theo hắn, mà đối với cái này, lão tổ Bạch gia cũng không ngăn cản.
Chẳng mấy chốc, càng có nhiều Đại Thánh của Bạch gia đã được phái đi, thậm chí ngay cả lão tổ cũng tự mình xuất thủ.
Gia chủ Bạch gia sau khi thấy ngay cả cha của mình cũng tự mình chạy đến, trong lúc nhất thời khiến hắn cảm thấy xấu hổ, bởi vì hắn thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện, người của Đạo Nhất tông lại chơi bẩn như vậy, mẹ nó thế mà dám hạ dược bọn họ.
Đông đảo cường giả của Bạch gia một đường phi nước đại, đuổi sát theo hướng Đạo Nhất tông rời đi.
Đối mặt với thực lực cường đại của Bạch gia, người của Đạo Nhất tông cuối cùng lại một lần bị vây chặt ở biên giới Phong Châu.
Nhìn số lượng cường giả của Bạch gia càng ngày tới trước mặt bọn họ càng nhiều, sắc mặt của tất cả mọi người trong Đạo Nhất tông đều tỏ ra vô cùng khó coi.
“Đám người này vẫn chưa xong sao?”
Bọn họ giống như một miếng dán cao da chó, bỏ cũng bỏ không được, đặc biệt là Dư Mạt, trong mắt hắn đã hiện lên một tia giận dữ.
Nhưng người còn tức giận hơn bọn họ chính là gia chủ Bạch gia, khi hắn nhìn thấy Tề Hùng từ bên trong khoang thuyền đi ra, trong mắt hắn cũng tràn đầy tức giận, gầm lên một tiếng.
“Tề Hùng, ta là huynh đệ của ngươi, tại sao ngươi lại đối với ta như vậy?”
Trong một khoảnh khắc, bản thân hắn thực sự cảm thấy hắn và Tề Hùng rất thân thiết, hắn còn hận vì sao lại gặp nhau muộn như vậy, nhưng mẹ nó tên chó chết này thế mà dám hạ dược hắn, từ đầu đến cuối đều là tính kế, điều này cũng khiến gia chủ Bạch gia cảm thấy mình bị phản bội, trong lòng tràn đầy phẫn hận, huynh đệ cái gì, đạo hữu cái gì, đều mịa nó là giả.