Chương 682: Trưởng Lão Thánh Địa Khiến Người Ta Chán Ghét

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 682: Trưởng Lão Thánh Địa Khiến Người Ta Chán Ghét

Tâm tình của Dư Mạt cực kỳ khó chịu, lão tổ Bạch gia thấy vậy cũng không ngừng nhìn theo hắn mỉm cười.

“Đương nhiên có thể, trước đó đã đắc tội, mong Dư huynh rộng lòng tha thứ.”

Bên phía Mộc Phi Vũ cũng đã đồng ý, cho nên bên phía Bạch gia đương nhiên không thể lại đi khiêu khích Đạo Nhất tông.

Đối mặt với thái độ hiền lành của lão tổ Bạch gia, lửa giận trong lòng Dư Mạt cũng tiêu tán không ít, sắc mặt cũng tốt hơn một chút, mà lão tổ Bạch gia thấy vậy cũng vội vàng đáp lời.

“Thật ra nếu chư vị không có việc gấp phải làm, có thể đến Bạch gia ta tụ họp một chút, cũng coi như biểu thị lời xin lỗi của ta.”

Hắn chủ động mời, nhưng sau khi Dư Mạt nghe vậy thì không đáp lại, mà hai con mắt của gia chủ Bạch gia ở phía sau, cũng như các cường giả của Bạch gia trước đó, đều lập tức sáng lên.

“Gia chủ, được đó, nếu bọn họ ở lại Bạch gia thì có phải…”

Quả thực trước đây, bọn họ đã bị Đạo Nhất tông hạ dược lật ngửa, nhưng ngoài những thứ này ra, đồ ăn của Đạo Nhất tông kia thực sự rất ngon.

Cho đến nay, thứ này vẫn luôn làm đám người gia chủ Bạch gia lưu luyến khó quên.

Mà hiện tại, chuyện giữa hai bên đã được giải quyết ổn thỏa, Đạo Nhất tông nhất định sẽ không làm chuyện như vậy nữa, mà bên phía bọn họ có thể thoải mái nhấm nháp một bữa thịnh soạn.

Nghĩ đến đây, một đám cường giả Bạch gia, cầm đầu là gia chủ Bạch gia, lần lượt tiến lên, nhiệt tình lên tiếng mời mọc.

“Tề huynh, dù sao mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, ngươi cũng không cần phải chạy trốn khắp nơi nữa, chi bằng đến Bạch gia ta tụ tập đi.”

“Đúng vậy, đúng vậy, dù sao cũng do địa chủ Bạch gia ta tận tình mở lời mời mà.”

Lần này đến lượt Bạch gia tỏ ra cực kỳ nhiệt tình, mà sau khi đám người Tề Hùng nhìn về phía đông đảo cường giả của Bạch gia, thì sắc mặt của nguyên một đám lộ ra vẻ kỳ quái.

“Bạch huynh, lời này của ngươi có chút thái quá rồi.”

Dù sao cũng đều là hồ ly ngàn năm, ngươi chơi Liêu Trai ở chỗ này làm gì, ngươi cho rằng chút ranh mãnh cỏn con trong lòng này có thể giấu được chúng ta sao?

Mặc dù gia chủ Bạch gia trực tiếp bị đối phương vạch trần, nhưng hắn không thèm để ý, theo suy nghĩ của hắn thì chuyện này chẳng là gì cả, bởi vì làm gì có ai từ chối một bữa ăn ngon như vậy?

Sau khi Bạch gia nhiệt tình thuyết phục họ ở lại, đám người Tề Hùng cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Dù sao trái phải không có chuyện gì phải làm, tuy nói dựa theo sự hiểu biết của Dư Mạt, Mộ Phi Vũ nhất định còn muốn phát điên, nhưng hiện tại có muốn thì cũng không thể làm được gì.

Kể từ khi bước vào Phong châu đến nay, mọi người đã chạy trốn không ngừng nghỉ, cuối cùng lúc này cũng có một chút thời gian nghỉ ngơi, chỉnh đốn lại cũng là lựa chọn tốt.

Cứ như vậy, theo lời mời mọc của đám người Bạch gia, Đạo Nhất tông đi đến Bạch gia làm khách.

Tuy nhiên trong đám người này, chỉ có sắc mặt của Tần Trấn là không được tốt lắm.

Theo góc độ của hắn, Đạo Nhất tông chỉ là một nhóm người man rợ, cho nên làm sao có thể xứng với sự nhiệt tình của Bạch gia như vậy được.

“Bạch huynh, ngươi làm vậy có chút mất thể diện Trung Châu ta.”

Vì lẽ này, mà Tần Trấn còn tỏ ra khó chịu nói với lão tổ Bạch gia, nhưng lão tổ Bạch gia cũng không đáp lại, chỉ cười ha hả cho qua chuyện.

Tần Trấn cảm thấy Đạo Nhất tông không phải là một thế lực ở Trung Châu, mà chỉ là một đám man rợ, nhưng hắn chưa từng nghĩ đến chuyện, thực lực của Đạo Nhất tông cũng không hề yếu.

Kết giao với bọn họ không phải chuyện tốt nhưng cũng không phải là chuyện xấu, cho nên không nhất thiết phải biến đối phương thành kẻ thù.

Nhưng những lời này có nói thì Tần Trấn đương nhiên nghe không hiểu, bởi vì Thánh địa Kình Thiên đã quen với việc bá đạo, cho tới bây giờ đều dùng lỗ mũi để đánh giá người khác.

Đối với các thành viên của Đạo Nhất tông, bọn họ cũng không chú ý đến suy nghĩ của Tần Trấn, thậm chí cũng không thèm nhìn thẳng vào hắn.

Nhưng Đạo Nhất tông càng làm như vậy, Tần Trấn càng cảm thấy khó chịu.

Theo quan điểm của hắn, những kẻ man rợ này nên khúm núm khi đứng ở trước mặt hắn mới đúng.

Một đám người một đường đi tới Bạch gia, mà Bạch gia cũng lấy tiêu chuẩn cao nhất để tiếp đãi người của Đạo Nhất tông.

Lựa chọn chỗ ở cũng là nơi tốt nhất trên đỉnh núi của Bạch gia.

Ngay cả người của Bạch gia cũng hiếm có được tư cách sống ở vị trí này, chỉ có những người đột phá đến Đại Thánh mới có tư cách.

Sau khi thu xếp xong mọi thứ, cùng ngày hôm đó, Bạch gia lần đầu tiên tổ chức yến tiệc, bưng ra rất nhiều rượu ngon.

Điều này cũng khiến đám người Hồng Tôn thật sự uống đến sướng mồm, so với rượu ngon của Đông Châu, rượu ngon của Trung Châu quả thực tốt hơn nhiều.

Đồng thời, vì bày tỏ lời xin lỗi trước đó, lão tổ Bạch gia còn tặng rất nhiều linh quả và đan dược cao giai.

Những linh quả và đan dược này đều là thứ tốt, cực kỳ hữu dụng đối với việc tu luyện của Đại Thánh và Thánh giả.

Bởi vậy cũng thể hiện sự thành tâm của Bạch gia.

Trước thái độ nhiệt tình của Bạch gia, khoảng cách giữa hai bên cũng dần dần biến mất.

Duy chỉ một một mình Tần Trấn luôn dùng những lời lẽ không hay để chế nhạo đám người Đạo Nhất tông.

Ngay cả khi đối mặt với đám người Dư Mạt, Vương Mãn và Nguyên Thương, Tần Trấn cũng không hề nể mặt.

Mà Bạch gia bị kẹt ở giữa, có đôi khi cũng cảm thất rất khó xử.

Tượng đất còn có ba phần khí, huống chi đối phương còn là cường giả cấp Đại Thánh.

Cho nên Bạch gia chỉ có thể mở lời khuyên giải hai bên.

“Tề huynh, không cần để ý đến hắn.”

Bởi vì đã biết thân phận trưởng lão Thánh địa Kình Thiên của Tần Trấn, cho nên Tề Hùng cũng chỉ lạnh lùng liếc hắn một cái, mà dưới sự thuyết phục của lão tổ Bạch gia, hắn cũng không nói thêm gì nữa.

Khiêu khích Thánh địa quả thực không phải là lựa chọn sáng suốt, ít nhất là ở giai đoạn này, Đạo Nhất tông không có ý nghĩ khiêu khích Thánh địa.

Dù sao lần này bọn họ đến Trung Châu là có hai mục đích chính.

Một là chuẩn bị cho Đạo Nhất tông tiến vào Trung Châu, hai là tạo cơ hội cho đám người Dư Mạt đột phá cấp Đại Đế.

Chỉ là cơ hội đột phá Đại Đế này, không phải nói có là có liền.

Thực lực của Bạch gia mạnh như vậy, vô số năm qua sinh ra bao nhiêu sự tồn tại của Đại Thánh, nhưng cho tới bây giờ, Bạch gia chưa từng xuất hiện một vị Đại Đế.

Có thể thấy được, muốn đột phá cấp Đại Đế là một chuyện rất khó khăn, cho nên đám người Dư Mạt khi nào sẽ có thể đột phá Đại Đế, tất cả mọi người đều không chắc chắn được.

Tin tốt duy nhất là có Diệp Trường Thanh ở bên, cho nên đám người Dư Mạt không cần phải lo lắng về tuổi thọ của mình, hơn nữa họ cũng đang chăm sóc tốt cho cơ thể của mình, điều này làm tăng cao hy vọng có thể việc trùng kích cấp Đại Đế.

“Tề Hùng, ngươi xem thử ngày mai có thể kêu Diệp tiểu hữu làm cho chúng ta một bàn không?”

Sau khi uống rượu xong, lão tổ Bạch gia đã lợi dụng tửu kình để nháy mắt ra hiệu với Tề Hùng.

Rượu ngon và thức ăn ngon mà Bạch gia trong ngày hôm nay mang ra đều không keo kiệt chút nào, cho nên ngày mai Đạo Nhất tông ngươi không phải cũng nên bày tỏ một chút lòng thành sao?

Gia chủ Bạch gia vốn đang nghĩ đến miếng ăn kia, Tề Hùng nghe vậy cười nói.

“Không thành vấn đề.”

Làm mỗi bữa cơm thôi thì cần gì phải phiền toái như vậy, có thể lợi dụng chuyện này để bán một cái nhân tình, ngu gì không làm.

Nghe vậy, lão tổ Bạch gia lập tức vui vẻ, nhưng vào lúc này, sau lưng đột nhiên truyền đến một đạo thanh âm không thích hợp.

“Một đám man rợ thì làm sao hiểu được mỹ vị là gì? Các ngươi từng nếm thử đồ ăn của Linh trù cửu phẩm rồi sao?”

Tần Trấn không biết đi tới từ lúc nào, quả nhiên bản thân hắn cũng nghe được đoạn đối thoại vừa rồi của hai người.

Nghe vậy, sắc mặt của Tề Hùng lập tức tối sầm lại, hắn còn chưa kịp mở miệng thì đã bị gia chủ Bạch gia đi trước kéo lại, sau đó quay đầu nói với Tần Trấn.

“Tần trưởng lão, trời đã khuya, cho nên sớm đi nghỉ ngơi đi.”

Nói xong, không đợi Tần Trấn trả lời, hắn lập tức mạnh mẽ lôi kéo Tề Hùng rời đi, sau khi bọn họ đi rất xa rồi thì gia chủ Bạch gia mới nghiêm túc nói.

“Tề huynh, ta biết lửa giận trong lòng ngươi, cũng biết ngươi không sợ cái tên Tần Trấn kia, nhưng ngươi cũng biết tầm quan trọng của Thánh địa ở Trung Châu, đặc biệt là cái Thánh địa Kình Thiên này, nơi này có tiếng là không nói đạo lý, mà các ngươi tới đây là để tu luyện, cho nên đừng có làm loạn, chờ qua hai ngày nữa hắn sẽ tự mình rời đi. “

Gia chủ Bạch gia lo lắng Tề Hùng không nhịn được mà đi đụng độ với Tần Trấn, như vậy thì đối với Đạo Nhất Tông mà nói, hiển nhiên không phải chuyện tốt lành gì.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right