Chương 683: Người Này Muốn Tìm Chết, Ngươi Ngăn Cũng Không Được

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 683: Người Này Muốn Tìm Chết, Ngươi Ngăn Cũng Không Được

Gia chủ Bạch gia cũng có ý tốt, nhưng Tề Hùng nghe vậy thì cũng không thèm để ý.

“Bạch huynh ngươi quá coi thường ta rồi, nếu ngay cả điểm độ lượng ấy cũng không có, thì làm sao có thể chấp chưởng cả một tông? Chẳng lẽ chó cắn ta một cái, ta còn phải cắn ngược lại nó một cái sao?”

Tần Trấn quả thật khiến người khác cảm thấy chán ghét, nhưng Tề Hùng sẽ không chỉ vì một vài lời chế giễu mà mất bình tĩnh.

Nếu ngay cả chút tâm cảnh này cũng không có, hắn làm gì còn mặt mũi đi làm tông chủ của Đạo Nhất tông.

Nhìn bộ dạng tựa hồ không có nói dối, cũng như thật sự không có một tia tức giận của Tề Hùng, gia chủ Bạch gia rốt cuộc cũng cảm thấy yên lòng.

“Ha ha, xem ra là ta nghĩ nhiều rồi.”

Chỉ vì vài câu chế giễu mà đi Đắc tội với Thánh địa Kình Thiên, Tề Hùng đương nhiên sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy.

Đừng nói là hắn, cho dù là đám đệ tử trẻ tuổi như Triệu Chính Bình, Từ Kiệt cũng sẽ không làm ra loại chuyện như thế.

Dù đã trở lại chỗ ở nhưng mọi người cũng không nhịn được mà than thở.

“Cái tên cẩu thí trưởng lão Thánh địa Kình Thiên đó, thật sự là mồm chó nhả không ra ngà voi*.”

(Trong mồm chó nhả không ra ngà voi: Nghĩa là không có lời tốt nào được mong đợi từ một kẻ vô lại.)

“Đừng để ý đến hắn, coi hắn là cái rắm được người ta thả ra đi.”

“Sau này nếu có cơ hội, sớm muộn gì cũng làm thịt cái bọn Thánh địa Kình Thiên đó.”

Bây giờ không phải là lúc đắc tội Thánh Địa, nhịn được thì cứ nhịn, huống chi Đạo Nhất tông chỉ bị giễu cợt vài câu, cho nên coi như cũng không có tổn thất gì lớn.

Có thể nói, trên dưới Đạo Nhất tông đều không coi Tần Trấn ra gì, chỉ coi hắn như một con chó điên xổng chuồng.

Sáng sớm hôm sau, bởi vì hôm nay phải mở tiệc tiếp đãi Bạch gia, cho nên Diệp Trường Thanh đã bận rộn từ sớm.

Tuy nói là bận rộn, nhưng mọi chuyện đều có Chu Vũ và Sơn Hổ trợ giúp, còn bản thân Diệp Trường Thanh chỉ cần làm bước cuối cùng là được.

Thời gian rất nhanh đã đến giữa trưa, đám người gia chủ Bạch gia cũng hưng phấn mà tới nơi này, hơn nữa còn dành nguyên một đêm chỉ để chờ đến giờ phút này.

Vừa nghĩ đến đồ ăn mỹ vị kia, ai cũng tâm loạn như ma, hoàn toàn không thể bình tĩnh được.

“Nhìn lại bộ dạng không có tiền đồ của các ngươi xem, chỉ là một bữa cơm thôi, có cần phải làm đến mức đó không?”

Cũng chỉ có lão tổ Bạch gia và những người chưa từng ăn là có thể giữ được bình tĩnh.

“Cha, ngươi ăn thử đi rồi sẽ biết, món ăn này của Đạo Nhất tông, có thể nói là ngoài sức tưởng tượng.”

“Khoác lác.”

Lão tổ Bạch gia không tin, cho dù đồ ăn có ngon đến mức đó thì sao chứ? Bản thân hắn đã từng nếm thử tay nghề của tam đại cửu phẩm Linh trù ở Trung Châu, nhưng không khoa trương như nhi tử của mình nói.

Mắt thấy không thuyết phục được cha của mình, gia chủ Bạch gia cũng không cố chấp nữa, dù sao đến lúc đó cha của hắn sẽ rõ thôi.

Một đường đến nơi ở của Đạo Nhất tông, nhìn thấy cả đám Bạch gia vội vã chạy tới, khóe miệng của đám người Tề Hùng co giật.

Cái này rốt cuộc là ai chiêu đãi ai đây?

“Bạch huynh, chỗ này đều là Bạch gia của ngươi sao? Sao giống như là ở Đạo Nhất tông ta vậy?”

“Ha ha, không sao không sao, cũng giống như vậy thôi, đúng rồi, khi nào thì khai tiệc vậy?”

“Còn chưa tới lúc, đi, đi uống rượu trước đã.”

“Hừ, dã nhân thì làm gì có món ngon chứ, một đám ếch ngồi đáy giếng thôi mà.”

Lúc này, Tần Trấn lại cười lạnh một tiếng, người này thực sự giống như bị điên rồi.

Một mặt là bởi vì hắn không thích Đạo Nhất tông, mặt khác là bởi vì bất cứ nơi nào hắn cũng phải mặt dày mày dạn đi theo, cho nên hết lần này tới lần khác đều khiến Bạch gia khó có thể nói lời nào.

Không phải sao, vốn hôm nay chẳng có ai đến gọi hắn, nhưng ai biết hắn lại chập mặt mà phát điên, xong còn tự mình đi tới.

Nghe vậy, Tề Hùng không thèm liếc nhìn hắn một cái, hắn chỉ mời một đoàn người Bạch gia ngồi xuống, về phần Tần Trấn thì bị bỏ lại một mình.

Đối với điều này, Tần Trấn bất mãn hừ lạnh một tiếng, nhưng không có rời đi, mà là tự mình tìm một chỗ ngồi ngồi xuống.

Mọi người vừa uống rượu vừa trò chuyện trong khi chờ đến giờ ăn cơm.

Không lâu sau, từng đợt mùi thơm nồng nặc tung bay tiến vào.

Ngửi được mùi thơm này, gia chủ Bạch gia nhất thời lộ ra vẻ hưởng thụ, chính là mùi này, chính xác là cái mùi này rồi.

Còn về phần đám người gia chủ Bạch gia, trên mặt tràn đầy sự kinh ngạc, mùi thơm như vậy, chẳng lẽ cái tên tiểu tử này nói là thật sao?

Quay đầu tò mò nhìn về phía gia chủ Bạch gia, nhưng chỉ dựa vào mùi thơm này thì vị đạo của món ăn đó chắc chắn không thể kém được.

Chẳng mấy chốc, từng món mỹ thực tinh mỹ được dọn lên bàn.

Đám người gia chủ Bạch gia đã từng trải qua một lần, cho nên lúc này ngay cả rượu cũng không thèm uống, mà lộ ra vẻ khách khí dối trá nói với Tề Hùng.

“Tề huynh, vậy chúng ta bắt đầu chứ?”

“Bạch huynh mời.”

“Vậy ta không khách khí nữa.”

Lời còn chưa dứt, gia chủ Bạch gia đã nóng lòng gặm lấy gặp để, mà lão tổ Bạch gia ở một bên thấy vậy, cũng tỏ ra tức giận nói.

“Nhìn bộ dạng không có tiền đồ của ngươi xem.”

Thân là gia chủ một gia, cường giả cấp Đại Thánh, ngay cả phong độ ăn bữa cơm cũng không có.

Chỉ là phong độ của lão tổ Bạch gia cũng không duy trì được quá lâu, sau khi nếm thử một đũa, hình tượng của hắn cũng lập tức sụp đổ, đương nhiên cũng không còn tiếp tục lãnh đạm như trước nữa.

“Mẹ kiếp, ngươi chừa chút cho ta.”

“Ư ư ư, cha, ư ư ư.”

“Nghịch tử, ngươi còn dám ăn.”

“Mịa nó, đây là miếng cuối cùng, ta là cha của ngươi đó.”

Hai cha con túm tụm vào nhau, không ai nhường ai, bộ dạng như thể sắp quyết chiến tại chỗ.

Những người khác cũng không khá hơn là bao, ngay cả bộ dạng lúc này của Tần Trấn cũng giống như chưa được ăn cơm.

Sau khi cơm nước no nê, món ăn trên bàn đã trống rỗng, đừng nói là thức ăn thừa,, thậm chí một giọt nước cũng không lưu lại.

Nguyên một đám người lần lượt thoải mái dựa vào ghế, bữa ăn này của Đạo Nhất tông thật là sảng khoái mà.

Lão tổ Bạch gia thậm chí còn dùng ánh mắt tán thưởng nhìn về phía nhi tử của mình, tiểu tử này không tệ, cuối cùng cũng làm được một chuyện đúng, nếu không có hắn, sợ là bọn họ không thể ăn được một bữa cơm ngon như vậy.

Một bữa cơm này, bất cứ ai cũng đều ăn đến vô cùng thoả mãn.

Đáng lẽ mọi chuyện nên kết thúc ở đây, nhưng không ai từng nghĩ đến chuyện, cái tên Tần Trấn vào lúc này sẽ đột nhiên đứng dậy, sau đó đến trước mặt Tề Hùng nói.

“Món ăn này cũng là do tiểu tử có tên là Diệp Trường Thanh ở Đạo Nhất tông của ngươi làm phải không?”

Hả? ? ?

Gia chủ Bạch gia trước đây đối với Diệp Trường Thanh cực kỳ nhiệt tình, chỉ là một tên tiểu tử cấp Nguyên Anh cảnh thôi, thế mà được gia chủ Bạch gia coi trọng như vậy, cho nên điều này cũng khiến Tần Trấn có ấn tượng rất sâu.

Lúc trước hắn không để ý tới, nhưng hiện tại sau khi nếm thử một bữa cơm xong, thái độ của Tần Trấn đã thay đổi hoàn toàn.

Chỉ là sau khi nghe vậy, Tề Hùng khẽ cau mày nhưng không trả lời, mà gia chủ Bạch gia ngồi ở bên cạnh, không biết vì lý do gì mà đột nhiên trong lòng hắn dâng lên một dự cảm xấu.

Hắn vội vàng muốn ngăn cản Tần Trấn, nhưng vẫn là chậm một bước, chỉ nghe Tần Trấn mở miệng nói.

“Có tay nghề như vậy cũng coi như không tệ. Bản tọa có thể phá lệ thu hắn làm môn hạ, bái nhập Thánh địa Kình Thiên ta, chuyện này đối với hắn mà nói chính là tạo hoá vô cùng lớn, đến lúc đó cũng là một bước lên trời, một bước trở thành đệ tử của Thánh Địa.”

Quả nhiên, tên gia hoả Tần Trấn này lại bắt đầu, coi trọng cái gì là muốn cái đó, đây cũng là phong cách thường thấy của Thánh Địa Kình Thiên.

Vốn tưởng rằng lần này Tề Hùng sẽ không tính toán gì với hắn, nhưng thứ khiến gia chủ Bạch gia không ngờ tới, Tần Trấn vừa dứt lời, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên cực kỳ trầm mặc.

Chỉ thấy tất cả người của Đạo Nhất tông vốn không coi trọng Tần Trấn, trên mặt của nguyên một đám lúc này đều hiện lên sát khí mà nhìn chằm chằm vào hắn.

Ý định giết người trong đôi mắt đó không thể che giấu.

“Hỏng bét rồi…”

Cái này mẹ nó hoàn toàn không giống với lúc trước, khiến trong tim của gia chủ Bạch gia cũng trở nên căng thẳng.

Đương nhiên không giống rồi, hết thảy mọi chuyện trước đây, Đạo Nhất tông đều có thể bỏ qua, nhưng hiện tại, cái tên chó chết này lại dám đánh chủ ý lên người Trường Thanh tiểu tử, mà đây cũng là chuyện này không cần nghi ngờ là đã giẫm chính xác lên tử huyệt của Đạo Nhất tông.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right