Chương 684: Lời Hay Ý Đẹp Cũn Khó Khuyên Được Cái Tên Quỷ Đáng Chết Này

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 684: Lời Hay Ý Đẹp Cũn Khó Khuyên Được Cái Tên Quỷ Đáng Chết Này

Vốn ngay từ đầu, tất cả mọi người của Đạo Nhất tông chưa từng coi trọng Tần Trấn, hiện tại đều dùng ánh mắt tràn đầy hàn ý mà nhìn về phía hắn.

Cho dù trước đây Tần Trấn có chế giễu hay khiêu khích bao nhiêu đi nữa, Đạo Nhất tông cũng không thèm quan tâm.

Nhưng vào lúc này, cái thứ chó chết này dám đánh chủ ý lên người Trường Thanh tiểu tử, cũng khiến sát khí trong lòng của trên dưới Đạo Nhất tông lập tức bùng phát.

“À, nếu chư vị có lời gì cần nói thì cứ nói ra, dù sao cũng không phải chuyện gì to tát, Tần trưởng lão cũng vậy, dù sao người ta cũng là trưởng lão của Đạo Nhất tông, ngươi lại quang minh chính đại làm như vậy…”

Mắt thấy tình hình không ổn, lão tổ Bạch gia vội vàng mở miệng an ủi, cố gắng làm dịu tình hình.

Nhưng hắn còn chưa nói xong, Tần Trấn đã trực tiếp cắt ngang.

“Làm trưởng lão của một tông môn rách nát thì có gì tốt? Nếu như bái nhập làm môn hạ của lão phu, cũng chính là đệ tử của Thánh Địa, chẳng lẽ còn thua kém cái chức vị trưởng lão rách nát đó sao?”

Bị Tần Trấn không chút lưu tình cắt ngang, sắc mặt của lão tổ Bạch gia cũng trầm xuống.

Về phần các thành viên của Đạo Nhất tông, sát ý trong mắt của bọn họ cũng ngày càng sâu.

“Được rồi, nói với các ngươi làm gì, đi, mau đi gọi tiểu tử kia ra đây, lão phu ta sẽ tự mình nói cho hắn biết.”

Theo quan điểm của Tần Trấn, Diệp Trường Thanh không thể từ chối hắn.

Trở thành đệ tử của Thánh địa là ước mơ của vô số người Trung Châu, năm xưa những người muốn bái nhập Thánh Địa Kình Thiên, giống như là chuyện đổ lông bò*.

(Đổ lông bò: nhiều không tả nổi.)

Một khi thành công, người nào người đó đều tỏ ra vui mừng khóc rống, cảm giác như thể mồ mả tổ tiên đều bốc lên khói xanh vậy.

Cho nên theo như hắn thấy, bản thân hắn đưa cơ hội này cho Diệp Trường Thanh, chẳng những không dám từ chối, mà còn cần phải đầu rạp xuống đất toàn tâm toàn ý cảm tạ chính mình đã cho hắn cơ hội thay đổi vận mệnh.

Thật trùng hợp, đúng lúc lời này của Tần Trấn vừa xong, Diệp Trường Thanh cùng với Bách Hoa tiên tử và Tuyệt Ảnh đồng hành bước vào.

Vốn tưởng mọi người sẽ nói chuyện tán gẫu với nhau rất vui vẻ, nhưng vừa tiến vào đại sảnh, Diệp Trường Thanh liền cảm nhận được bầu không khí lúc này có chút kỳ quái.

Trong đại sảnh không ai lên tiếng, bọn người Tề Hùng đều lộ ra sát khí, mà người của Bạch gia cũng lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.

Không đợi Diệp Trường Thanh có thể làm rõ được tình hình hiện tại, Tần Trấn vừa thấy hắn đến, lập tức nói thẳng.

“Tiểu tử, tay nghề của ngươi không tệ, bổn tọa có ý muốn thu ngươi làm đệ tử, đi theo ta đi, về sau, ngươi chính là đệ tử của Thánh Địa Kình Thiên ta.”

Hả???

Diệp Trường Thanh bị bộ dạng không cho phép từ chối kia của hắn làm cho cả kinh, người này mẹ nó phát bệnh rồi à?

Ngươi nói cẩu thí cái gì vậy, bản thân hắn nói muốn trở thành đệ tử của Thánh địa Kình Thiên từ khi nào thế?

Huống chi, nhìn dáng vẻ bố thí của hắn, Diệp Trường Thanh càng cau mày khó chịu.

Ở trong Đạo Nhất tông, mỗi ngày hắn đều có thể ăn ngon ngủ kỹ, cho nên đâu có bị điên mà đến làm đệ tử của Thánh Địa Kình Thiên ngươi .

Diệp Trường Thanh không chút nghĩ ngợi liền trực tiếp từ chối.

“Ta cảm thấy Tần trưởng lão hiểu lầm rồi, bởi vì ta không có ý định bái nhập Thánh Địa Kình Thiên.”

Diệp Trường Thanh rất thẳng thắn mà từ chối, cũng không mang một tia do dự nào, mà điều này cũng khiến Tần Trấn nghe vậy thì sửng sốt.

Cái này mẹ nó dường như là lần đầu tiên hắn bị người ta từ chối.

Về phần Diệp Trường Thanh, lời nói của hắn cũng rất uy vọng, hắn biết thân phận của Tần Trấn, cũng biết Đạo Nhất tông tạm thời không muốn đắc tội với Thánh Địa, cho nên Diệp Trường Thanh cũng coi như là giữ đủ thể diện cho hắn.

Nhưng có người là như vậy, ngươi càng giữ thể diện cho hắn, hắn lại càng không muốn.

Sau khi ngây người được một lúc, sắc mặt của Tần Trấn hơi trầm xuống.

“Ngươi dám từ chối ta?”

Người này thật sự bệnh nặng lắm rồi, Diệp Trường Thanh cũng dần mất đi sự kiên nhẫn, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng.

“Đúng là từ chối thật.”

“Được, rất tốt, ngươi là người đầu tiên dám từ chối Thánh địa Kình Thiên ta.”

“Vậy thì sao?”

“Ngươi có biết hậu quả của việc từ chối Thánh Địa Kình Thiên là như thế nào không?”

Ý nghĩa đe dọa trong lời nói đã rất rõ ràng, nhưng lần này, không đợi Diệp Trường Thanh mở miệng trả lời, Tề Hùng đã lên tiếng nói trước.

“Đủ rồi, Tần Trấn, Đạo Nhất tông ta nhiều lần nhường nhịn ngươi, nhưng ngươi lại năm lần bảy lượt được voi đòi tiên.”

Ngay khi đang nói chuyện, Tề Hùng không cho hắn một chút mặt mũi nào, cả đám Bạch gia thấy vậy thì đều cảm thấy đau đầu.

Đạo Nhất tông bị làm sao vậy, trước đây không phải luôn bao dung sao? Tại sao lần này lại đột nhiên không thể nhịn được thế?

Mà thôi, với tính cách Tần Trấn, nếu Tề Hùng đã tức giận như vậy, bản thân tên đó nhất định sẽ không bỏ qua.

Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, Tần Trấn tức giận hét lên.

“Ta muốn được một tấc lại muốn tiến một thước đấy thì sao? Đạo Nhất tông ngươi có thể làm gì được ta?”

Tần Trấn không tin, Đạo Nhất tông bọn họ dám làm địch nhân của Thánh địa? Chuyện này quả thực buồn cười muốn chết.

Một đám man rợ từ Đông Châu đến, bọn họ nghĩ rằng ở Đông Châu có thể xưng vương là có thể thách thức Thánh địa sao? Đúng là sự thiếu hiểu biết lố bịch.

Thánh địa Kình Thiên hắn đã nhắm tới một thứ gì đó ở Trung Châu, ngoại trừ hai Thánh địa còn lại, ai dám tới cướp đoạt? Làm gì có ai dám nói không?

Tiểu tử Diệp Trường Thanh này có tay nghề như vậy, được hắn nhìn trúng thì cũng coi như là vận mệnh của hắn, nhưng kẻ này còn dám mở lời từ chối, được lắm.

Tần Trấn đã quyết định, hắn sẽ mang Diệp Trường Thanh trở về, sau đó coi đối phương như một tên nô lệ.

Cho ngươi cơ hội một bước lên trời nhưng ngươi không muốn, vậy chỉ trách bản thân mình quá ngu muội.

Đương nhiên, Tần Trấn không thực sự coi trọng Diệp Trường Thanh, mà chỉ coi trọng tay nghề của hắn, nói trắng ra chính là trong mắt của hắn, Diệp Trường Thanh chỉ là một công cụ.

Đối mặt với cái tên Tần Trấn không biết sống chết này, sát khí trong mắt của Tề Hùng càng ngày càng đậm, mà Hồng Tôn ở bên cạnh cũng trực tiếp đứng lên nói.

“Đại sư huynh, nói nhảm với hắn làm gì nữa, trực tiếp thịt hắn là xong chuyện.”

Bọn họ nhịn cái tên gia hỏa này lâu lắm rồi, nhưng cái tên chó chết này lại không biết sống chết, nếu đã muốn chết như vậy, vậy cứ dứt khoát thành toàn cho hắn đi.

Đạo Nhất tông đúng là không muốn kết thù với Thánh địa Kình Thiên, nhưng điều này không có nghĩa Đạo Nhất tông bọn họ lại sợ Thánh địa Kình Thiên.

Với tính cách của Đạo Nhất tông, nếu khiến bọn họ nổi giận, cho dù ngươi có là Thánh địa, cùng lắm thì thịt nhau thôi.

Ngay khi Hồng Tôn vừa nói ra lời này, sát khí trong lòng của chúng người Đạo Nhất Môn như bùng nổ ngay lập tức, bên trong toàn bộ đại sảnh lập tức bị sát ý bao trùm.

Thấy vậy, trong lòng lão tổ Bạch gia nảy lên một cái, đây không phải chuyện đùa, bởi vì nếu như Tần Trấn thật sự bị giết, Thánh địa Kình Thiên nhất định sẽ vô cùng tức giận.

Lão tổ Bạch gia đã không chút nghĩ ngợi, hắn lắc mình một cách rồi dừng lại ở trước mặt đám người Hồng Tôn, sau đó làm ra bộ mặt cười làm lành nói.

“Chư vị bình tĩnh, bình tĩnh đã, chuyện này cũng không có gì to tát, Tần trưởng lão cũng không có ác ý gì, hắn chỉ là thuận miệng nói vậy mà thôi, thật …”

Lão tổ Bạch gia lên tiếng không ngừng thuyết phục hắn, nhưng đến tận bây giờ Tần Trấn vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Hắn đứng sau lưng của lão tổ Bạch gia, nhưng khi đối mặt với đám người Đạo Nhất tông đang đằng đằng sát khí, hắn lại cười lớn, như thể vừa nghe được điều gì đó vô cùng nực cười.

“Ha ha, giết ta? Một đám man di các ngươi mà cũng có bản lĩnh này sao? Các ngươi dám sao? Các ngươi biết ta là ai sao? Có biết hậu quả của việc giết chết ta không? Đến lúc đó, Thánh địa Kình Thiên sẽ không buông tha cho các ngươi, tông môn của ngươi, thân nhân của các ngươi, bao gồm cả gia tộc của các ngươi, đến lúc đó đều không một ai may mắn thoát khỏi đâu. Như vậy, các ngươi còn dám giết ta sao?”

Đến lúc này rồi mà cái tên Tần Trấn này còn đang phát ngôn bừa bãi, lão tổ Bạch gia nghe thấy lời này cũng lóe lên một tia lửa giận trong mắt, đây là cái loại ngu xuẩn gì, ngươi mẹ nó có thể đừng cố tìm chết nữa có được không.

Chẳng lẽ lời hay ý đẹp thì không thể khuyên được cái tên quỷ đáng chết này sao? Bản thân ngươi không nhìn thấy tình hình hiện tại sao? Đạo Nhất tông người ta làm gì có chỗ nào có cảm giác đùa giỡn, ngươi thật sự cho rằng người ta không dám giết chết ngươi sao?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right