Chương 694: Kết Quả Không Thể Tưởng Tượng Được

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 694: Kết Quả Không Thể Tưởng Tượng Được

Nhìn thấy Thánh chủ Kình Thiên bị Lôi kiếp truy sát chạy loạn khắp nơi, trong lòng của tất cả mọi người có mặt đều sinh ra một loại cực kỳ cảm giác không chân thực.

Trước đó, bất cứ ai cũng không nghĩ tới, mọi chuyện sẽ phát triển thành cục diện này, Đạo Nhất Tông vậy mà lại có người đột phá cấp Đại Đế.

Còn Thánh Chủ của mình lại bị Lôi kiếp áp chế, đương nhiên điều này cũng làm cho tâm tình của một đám trưởng lão Thánh địa bị ảnh hưởng theo.

Giống như lúc đầu ngươi đang tràn đầy sự tự tin, nhưng sau khi giao thủ với nhau thì mới phát hiện, đối phương thực sự không đơn giản như những gì ngươi nghĩ.

“Này, không phải chứ? Nhìn cục diện này thì có vẻ Thánh địa Kình Thiên không thể hạ gục được Đạo Nhất tông được rồi.”

“Không phải chỉ giống thôi đâu, mà là thật sự.”

Có Đại Đế trong tay, dường như Đạo Nhất tông đã có đủ tư cách để kích chiến một trận với Thánh địa Kình Thiên.

Trừ phi Thánh địa Kình Thiên lại có thêm một Đại Đế khác, rồi để hai người bọn họ cùng nhau vây giết Dư Mạt, sau khi Dư Mạt bị giết thì mới có thể hạ gục được Đạo Nhất tông.

Chỉ là hiện tại, nếu muốn Đại Đế khác của Thánh địa Kình Thiên chạy đến, cũng không thể chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà làm được.

Vì vậy, kết quả cuối cùng của trận chiến này là gì thì thực sự không thể đoán trước được.

Lôi kiếp đánh xuống không ngừng, còn Dư Mạt thì sống chết bám theo Thánh chủ Kình Thiên, sau khi trải qua mấy đạo Lôi kiếp, Thánh chủ Kình Thiên làm gì còn có thể giữ được bình tĩnh, hình tượng của bản thân hắn lúc này thực sự vô cùng thê thảm.

Bên phía Dư Mạt cũng không khá hơn là bao, nhưng hắn cũng không thèm để ý những thứ này, vẫn bám lấy Thánh chủ Thanh Thiên không buông.

“Đáng chết.”

Trong miệng không ngừng giận mắng, nhưng cũng không thể làm gì được.

Ở một bên khác, trên chiến trường của Đại Thánh cảnh, người của Đạo Nhất tông càng đánh càng hăng, bọn họ dựa vào những cạm bẫy mà mình đã giăng ra trước đó và ưu thế về số lượng đã dần dần chiếm được thế chủ động.

Các bẫy rập đã hoàn toàn bị phất lờ trước đó, nhưng vào thời điểm này lại đóng góp một vai trò cực kỳ to lớn.

Trưởng lão của Thánh địa chỉ cần không cẩn thận là sẽ giẫm trúng bẫy rập, sau đó là bị trận pháp và phù trận trực tiếp công kích.

Mà điều kỳ quặc nhất chính là ở cùng một chỗ mà người của Đạo Nhất tông lại có thể bố trí nhiều cạm bẫy như vậy, chẳng những khiến người ta không thể đề phòng mà còn có thể bị hạ mê dược.

Bởi vì chỉ cần thứ đó là cách có thể giết địch thì đám người đó đều đã vận dụng toàn bộ.

“Bỉ ổi vô sỉ.”

Bọn họ chẳng những phải đối phó với các cuộc tấn công của Đạo Nhất tông, mà còn phải để tâm phòng bị bẫy rập, điều này cũng làm cho nguyên một đám trưởng lão của Thánh địa đều tức giận mắng.

“Đây là chuyện liên quan đến sinh tử, sao có thể gọi là đê hèn vô liêm sỉ chứ?”

“Ngươi…”

Dù gì cũng đã giao thủ với nhau rồi, chẳng lẽ còn không thể sử dụng một chút thủ đoạn sao.

Thánh địa Kình Thiên bị trấn áp khiến nguyên một đám tu sĩ có mặt nhìn đến trợn mắt hốc mồm, đây là Thánh địa, là một trong tam Đại Thánh địa của Nhân tộc ở Trung châu.

Cho tới nay, Thánh địa đồng nghĩa với đại danh từ chí cao vô thượng, chưa từng có thế lực nào dám cùng nó tranh đoạt.

Nhưng vào lúc này đây, Thánh địa Kình Thiên giống như bị Đạo Nhất tông chà xát xuống mặt đất.

“Tên điên, cái tên điên nhà ngươi.”

Tần Sơn Hải đuổi theo và chém giết loạn xạ một tên trưởng lão của Thánh địa, sau khi đột phá đến Đại Thánh, sức sống của hắn trở nên càng mạnh mẽ hơn, thậm chí cách chiến đấu còn càng khủng khiếp đến mức không muốn sống nữa.

Thương thế trên người của Tần Sơn Hải không nhẹ, nhưng hắn hoàn toàn không thèm để ý đến.

Đối mặt với sự công kích của các trưởng lão Thánh địa, hắn cũng không có bất kỳ phòng bị nào, nói một cách dễ hiểu chính là, nếu thịt được ngươi thì cứ xông lên thịt ngươi là được.

Sau một phen giao thủ với nhau, trưởng lão của Thánh địa đã không còn dám đối đầu trực diện với Tần Sơn Hải.

Mặc dù tu vi của hắn cao hơn Tần Sơn Hải, nhưng tên gia hoả này lại lao lên giống như không muốn sống nữa.

Các trưởng lão của Thánh địa một tên rồi một bên đều bị trọng thương, Thánh chủ Kình Thiên thấy tình thế ngày càng mất kiểm soát, sau khi tránh thoát ra khỏi một đạo lôi kiếp, lập tức cắn răng hạ lệnh rút lui.

Bản thân hắn đương nhiên không cam tâm, nhưng rõ ràng vào lúc này không thể tiếp tục chiến đấu, cho dù không muốn nhưng hắn cũng phải thừa nhận, trận chiến này là Thánh địa Kình Thiên bọn hắn bại.

Bọn hắn bị bại dưới tay một tông môn man rợ đến từ Đông châu.

Nghe được Thánh chủ hạ lệnh rút lui, một đám trưởng lão của Thánh địa cũng không thèm quan tâm đến chuyện có mất mặt hay không, lập tức kéo nhau bắt đầu lui ra ngoài.

Sau đó đương nhiên người của Đạo Nhất tông sẽ không để họ thoát dễ dàng như vậy, Thanh Thạch nhìn thấy cơ hội đã đến, lập tức vung một lưỡi câu ra, sau đó móc một tên trưởng lão của Thánh địa trong đó.

“Bảo bối về đây nào.”

“Cứu ta…”

Sau khi đột phá Đại Thánh, khả năng vung móc câu của Thanh Thạch càng trở nên chính xác hơn, cho nên cho dù người đó có là cường giả mạnh mẽ đến mức nào hay là trưởng lão của Thánh địa, nếu bị thứ này móc trúng thì cũng là lành ít dữ nhiều.

Sức mạnh khổng lồ này trực tiếp không thèm nói đạo lý, câu vị trưởng lão của Thánh địa trở lại.

Sau đó cũng chính là phải đối mặt với sự bao vây của một đám Đại Thánh từ Đạo Nhất tông.

Những trưởng lão Thánh địa khác thấy thế cũng không dám tiến lên cứu viện, bọn họ cũng không chút nghĩ ngợi liền bỏ chạy.

Về phần trưởng lão Thánh địa bị bỏ lại kia, không cần nói cũng biết kết cục, hắn ta lập tức bị người của Đạo Nhất tông vây giết mà chết.

Nhìn thấy một tên trưởng lão khác của Thánh địa chết trong tay Đạo Nhất tông, trong mắt của Thánh chủ Kình Thiên hừng hực lửa giận.

Nhưng lúc này hắn còn chưa mất đi lý trí, áp chế lửa giận trong lòng, sau đó nhanh chóng dẫn người rời khỏi chiến trường.

Thánh địa Kình Thiên rút lui, mà cái giá phải trả là một trưởng lão của Thánh địa ở phía dưới đang chạy chối chết.

Nhìn thấy Thánh địa Kình Thiên đào tẩu mà không quay đầu lại, tất cả tu sĩ chung quanh đều ngây người đứng ngây ngốc tại chỗ, trong đó còn có người tự mình lẩm bẩm.

“Sợ là bầu trời ở Trung Châu sắp thay đổi rồi.”

“Đó là chuyện đương nhiên rồi, sau sự việc này, Đạo Nhất tông chắc chắn một bước thành danh ở Trung Châu rồi.”

“Chẳng lẽ sẽ xuất hiện Thánh địa thứ tư sao?”

“Các ngươi nghĩ gì mà đơn giản quá vậy, Đạo Nhất Tông có một Đại Đế toạ trấn thì đúng là khiến người ta chấn kinh đấy, nhưng Thánh địa Kình Thiên không chỉ có một tôn Đại Đế thôi đâu.”

“Có điều, ở trong Tam đại thánh địa, mỗi một chỗ đều có mấy vị Đại Đế toạ trấn, mà bên phía Đạo Nhất tông chỉ có một vị Đại Đế, cho nên bọn họ vẫn chưa đủ tư cách để nổi danh như Tam đại thánh địa.”

“Mà sau trận chiến này, Thánh địa Kình Thiên có lẽ thật sự sẽ nổi giận hơn nữa.”

Đông đảo tu sĩ ào ào nghị luận, hầu hết trong số bọn họ đều cảm thấy không lạc quan về Đạo Nhất tông lắm.

Nhưng bất kể bọn hắn có nói gì, sau một trận chiến này, Đạo Nhất tông khẳng định sẽ nổi danh ở Trung Châu.

Hơn nữa, thực lực hiện tại của Đạo Nhất tông, cho dù không bằng Tam đại thánh địa, nhưng cũng tuyệt đối là người gần với thực lực của Tam đại thánh địa nhất, không có cái thứ hai.

Các thế lực cường đại như Thiên Vũ hoàng triều và Bạch gia, đều bị Đạo Nhất tông áp đảo.

Có vẻ như sau khi đám người Tề Hùng giết chết cái tên trưởng lão của Thánh địa và lấy đi không gian giới chỉ của hắn, bọn họ cũng không có tiếp tục truy kích nữa.

Sau một trận chiến, thương thế của mọi người đều nghiêm trọng, giặc cùng đường chớ đuổi theo, mà cho dù có đuổi theo thì cũng chưa chắc đã giữ được.

“Đi, rời khỏi nơi này ‌trước đã.”

Dư Mạt nói với mọi người một câu, sau đó Tề Hùng lập tức thu hồi Linh thành, rồi một đoàn người leo lên không gian linh chu rời đi.

Bên trong Linh chu, mọi người đều nuốt một viên đan dược trị thương, sau đó Dư Mạt nhìn Nguyên Thương và Vương Mãn nói.

“Làm sao vậy, tại sao các ngươi còn chưa đột phá?”

“Ta có thể cảm giác được cơ hội đột phá, nhưng vẫn kém mất một chút.”

“Đừng lo lắng, sau này sẽ có cơ hội khác thôi.”

Lần này chỉ có Dư Mạt đột phá Đế cảnh, Vương Mãn và Nguyên Thương vẫn bị kém hơn như vậy một chút, bọn họ vẫn bị kẹt chết ở trong bình cảnh.

Nhưng cả hai đều cảm thấy bản thân vẫn còn cơ hội để đột phá, mà sự đột phá này cũng không còn xa nữa.

Có lẽ lần sau bọn họ có thể đột phá được.

Dư Mạt cũng không nói gì thêm, đột phá đến Đại Đế cảnh xác thực là chuyện không thể cưỡng cầu, hơn nữa hiện tại mặc dù hắn đã là cường giả cấp Đại Đế, nhưng nói thật, hắn thật sự không có chuyện gì để nói với hai người bọn họ.

Cách đột phá đến Đại Đế cảnh của mỗi người là không giống nhau, cho dù Dư Mạt có nói thì có lẽ đối với Vương Mãn và Nguyên Thương cũng không có ích lợi gì, cho nên bọn họ chỉ có thể dựa vào chính mình.