Chương 695: Chấn Động Toàn Trung Châu

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 695: Chấn Động Toàn Trung Châu

Thánh địa Kình Thiên bị chiến bại và bỏ chạy, các thành viên của Đạo Nhất tông cũng nhanh chóng rời đi, mà đông đảo tu sĩ vây tụ ở bốn phía, giấu trong lòng tâm lý phức tạp cũng nhanh chóng đường ai nấy đi.

Nhưng tin rằng không bao lâu nữa, trận chiến này sẽ sớm được lan truyền lan rộng ra khắp Trung Châu.

Trên thực tế, chuyện này quả thực là như vậy, vẻn vẹn chưa đến một ngày, các đại thế lực ở Trung Châu đã biết được kết quả của trận chiến này.

Khắp nơi đều có thể thấy được cuộc thảo luận của các tu sĩ về trận chiến giữa Đạo Nhất tông và Thánh địa Kình Thiên, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ kinh hãi, hiển nhiên không thể chấp nhận một kết quả như vậy được.

“Thật hay giả vậy, Thánh địa Kình Thiên vậy mà lại thua sao?”

“Không thể nào, chẳng lẽ bên trong Đạo Nhất tông cũng có cường giả cấp Đại Đế sao?”

“Thật là không ngờ mà.”

Bên trong Thiên Vũ hoàng triều, Mộc Phi Vũ đang giành co với một đám đại thần dưới quyền của mình, trong mắt của nàng tràn đầy sát khí.

“Các ngươi xác định muốn ngăn cản ta sao?”

Kể từ khi biết Thánh địa Kình Thiên muốn động thủ với Đạo Nhất tông, Mộc Phi Vũ đã quyết định không chút do dự sẽ liên minh với Đạo Nhất tông để cùng nhau chống lại Thánh địa Kình Thiên.

Nhưng nàng còn chưa kịp hạ chỉ, một đám văn võ đại thần bên dưới đã ào ào lấy cái chết ra để ngăn cản chuyện này, cho dù nàng có nói cái gì thì cũng đều không đồng ý.

Lúc này khi bọn họ đang đối mặt với Mộc Phi Vũ đang tức giận, thừa tướng phụ trách đã dũng cảm bước ra nói trước.

“Bệ hạ, chuyện này tuyệt đối không thể làm như vậy được, làm vậy là sẽ chôn vùi ta Thiên Vũ hoàng triều.”

Thiên Vũ hoàng triều tuy mạnh, nhưng làm sao có thể là đối thủ của Thánh địa Kình Thiên được cơ chứ.

Nếu như bọn họ liên minh với Đạo Nhất tông, sau đó khiêu chiến chống lại Thánh địa Kình Thiên, đây không phải là tự tìm chết thì là cái gì.

Nghe được lời này của lão thừa tướng, ánh mắt của Mộ Phi Vũ hơi híp lại, sát ý trong ánh mắt cũng không chút nào che giấu.

Người quen nào của nàng cũng điều biết, trong lòng lúc này của Nữ Đế đã xuất hiện sát ý.

Nhưng mà cho dù có là như vậy, lão tể tướng vẫn như cũ không nhường một tấc, cũng không có cách nào, tất cả những chuyện khác đều có thể bàn bạc, nhưng đây là việc trọng đại liên quan đến sự tồn vong của cả một quốc gia, không có chỗ cho sự thỏa hiệp.

Cho dù Mộc Phi Vũ đã từng là gì của Dư Mạt, hay cho dù mối quan hệ giữa hai người bọn họ là gì, thì cũng không thể đặt quốc gia lâm vào nguy cơ diệt vong.

“Người đâu…”

“Bệ hạ.”

Mộc Phi Vũ lạnh giọng nói, nhưng ngay vào lúc này đây, một nữ sĩ quan vội vàng đi vào, dùng linh lực truyền âm cho Mộc Phi Vũ.

Trong lúc nhất ‌ thời, sắc mặt của Mộc Phi Vũ lập tức đại biến, sau đó có chút không tin nói.

“Ngươi nói cái gì? Đạo Nhất Tông thắng? Ngươi xác định chứ?”

“Hồi bẩm Bệ hạ, tuyệt đối là thật, bên phía mật thám đã liên tục xác nhận.”

Lần này, không chỉ Mộc Phi Vũ, mà ngay cả một đám quan văn võ đại thần có mặt đều trợn mắt hốc mồm, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin được.

Làm sao có thể? Làm sao có thể là Đạo Nhất tông giành chiến thắng chứ, tuyệt đối không thể nào như vậy được.

Hơn nữa, căn cứ theo tình báo mà nói, Thánh chủ Kình Thiên còn tự mình xuất thủ, vậy mà cứ như vậy, Đạo Nhất tông vẫn có thể giành được chiến thắng sao?

Cuối cùng, sau khi biết được là do Dư Mạt đã đột phá Đại Đế cảnh rồi mượn sự giúp đỡ của Lôi kiếp, cho nên mới có thể đẩy lùi Thánh địa Kình Thiên.

Khi biết được tin tức này, khuôn mặt của Mộc Phi Vũ không chỉ đầy kinh ngạc mà còn lộ ra một tia mừng rỡ.

Khogn6 hổ danh là nam nhân mà nàng coi trọng.

Bây giờ Đạo Nhất tông tạm thời thoát khỏi sự uy hiếp, mà tâm tình xao động và thiếu kiên nhẫn của Mộc Phi Vũ cũng dịu đi rất nhiều.

Tuy nhiên, với tính cách của Thánh địa Kình Thiên, bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua chuyện này.

Nhưng mà hiện tại, lúc đối mặt với Đạo Nhất tông đã có Đại Đế toạ trấn, cho dù Thánh địa Kình Thiên có muốn xuất thủ thì cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng, không thể tùy tiện giống như trước đó được.

Ánh mắt khó chịu của nàng quét qua đám quan văn võ đại thần ở bên trong đại điện, sau đó dùng thanh âm trầm thấp nói.

“Đều lui ra đi.”

“Vâng.”

Lần này bọn họ đã đắc tội với Nữ Đế không nhẹ, cho nên một đám văn võ lúc này đương nhiên không dám nói thêm bất cứ điều gì, nguyên một đám đều tỏ ra cung kính, sau đó yên lặng lui ra khỏi đại điện, nhưng trong lòng bọn họ đã sớm nổi lên sóng gió.

Còn bên trong Liên minh Linh trù, ba vị minh chủ thì lại sầu mi khổ kiểm ngồi vây chung một chỗ.

“Thế nào rồi, Thánh địa Vân La và Thánh địa Yêu Trì vẫn không có hồi âm sao?”

“Thánh địa Vân La đã nói rõ là bọn họ sẽ không can thiệp, còn bên phía Thánh địa Dao Trì thì vẫn chưa có hồi âm.”

“Ai.”

Mấy ngày nay bọn họ đã dùng hết nhân mạch, nghĩ hết biện pháp để liên hệ với người của hai đại Thánh địa, hy vọng hai đại thánh địa có thể đứng ra giải quyết ân oán này.

Thật không may, toàn bộ bọn họ đều bị từ chối, mà Thánh địa Dao Trì thì lại lựa chọn trực tiếp không thèm nhìn.

Hiện tại, ba vị minh chủ thực sự không biết phải làm gì với đúng.

Ngay lúc ba người đang không biết phải làm sao, một tên chấp sự của Liên minh vội vàng đi vào, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ nói.

“Thắng, Đạo Nhất Tông thắng rồi.”

“Cái gì thắng?”

“Đạo Nhất tông đã đánh bại Thánh địa Kình Thiên.”

“Hả???”

Nghe được tin tức này, ba vị minh chủ rõ ràng bị chuyện này làm cho sững người, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, tên gia hỏa này đang nói điên khùng gì vậy? Đạo Nhất tông mà thắng được Thánh địa Kình Thiên sao?

Bọn họ không tin, nhưng sau khi chấp sự này thuật lại những chuyện đã xảy ra, ba vị minh chủ đều trở nên ngây dại.

Cái tên Dư Mạt của Đạo Nhất tông này bất ngờ đột phá đến Đại Đế cảnh, sau đó mượn sự giúp đỡ của Lôi kiếp đã đánh bại Thánh chủ Kình Thiên.

Tin tức như vậy khiến ba người bọn họ nhất thời không thể tiếp nhận.

Bọn họ sửng sốt hồi lâu, cuối cùng trên mặt ba người đều lộ ra vẻ mừng như điên.

Thực lực của Đạo Nhất tông càng mạnh thì đương nhiên đối với Liên minh Linh trù càng tốt, dù sao hai bên cũng đã thành lập liên minh từ sớm.

Hiện tại bọn họ chẳng những có được một vị Linh trù cấp thánh, mà chuyện này cũng tương đương với việc ở phía sau lưng bọn họ còn có thêm một tôn cường giả cấp Đại Đế.

Nắm trong tay một tôn Đại Đế làm hậu thuẫn, ba minh chủ đều biết rất rõ đây là ý gì.

“Tốt, tốt lắm.”

Nhịn không được mà cất tiếng cười to.

Cảnh tượng giống như vậy vẫn đang xảy ra ở giữa các đại thế lực, cho dù là hai đại Thánh địa khác, sau khi nghe được tin tức này cũng bị làm cho rất ngạc nhiên.

Tại Thánh địa Vân La, Lý Chính Thanh đang ngồi uống trà cùng với Thánh chủ Vân La, mà câu chuyện bọn họ đang thang thảo luận chính là trận chiến giữa Đạo Nhất Tông và Thánh địa Kình Thiên.

Cho dù là người đầu tiên nhận được tin tức, hay thậm chí là cho tới tận bây giờ, Thánh chủ Vân La cũng không nhịn được mà cảm thán.

“Bầu trời ở Trung Châu thực sự sẽ phải thay đổi rồi.”

“Đúng vậy là như vậy, nhưng ta sợ Thánh địa Kình Thiên sẽ không bỏ qua đơn giản như vậy đâu.”

Lý Chính Thanh có chút lo lắng nói, đồng thời trong lòng hắn cũng đang hoài niệm về tay nghề của Diệp Trường Thanh, nếu không phải gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, còn có Thánh địa Kình Thiên phiền phức kia, nói không chừng hắn đã không nhịn được mà chạy đi tìm đám người Đạo Nhất tông kia rồi.

Mà nghe thấy lời này, Thánh chủ Vân La khẽ mỉm cười.

“Không phải sợ mà là nhất định, chỉ là Thánh địa Kình Thiên kia cũng sẽ tự mình cân nhắc, dù sao lực uy hiếp của một tôn Đại Đế, không phải hơn mười vị Đại Thánh có thể so sánh được.”

Thánh chủ Vân La biết quá rõ tính cách của Thánh địa Kình Thiên, nhưng chuyện này thì có quan hệ gì đến Thánh địa Vân La bọn họ?

Mà bên phí Thánh địa Dao Trì có thể nói là thế lực bí ẩn nhất Trung Châu.

Mặc dù là một trong Tam đại thánh địa, nhưng lại là nơi ít tiếp xúc với ngoại giới nhất, thế nhân chỉ biết thực lực của Thánh địa Dao Trì rất cường đại, không yếu hơn hai đại thánh địa kia.

Ngoại trừ chuyện đó ra, thế nhân chỉ biết là bên trong toàn bộ Thánh địa Dao Trì đều là nữ đệ tử.

Hầu như tất cả các nữ tu tài năng trong toàn bộ thế giới Hạo Thổ đều lấy mục tiêu là báo nhập Thánh địa Dao Trì.

Một sơn cốc được bao phủ bởi mây sương mù, nơi này chính là tọa lạc của Thánh địa Dao Trì, đại trận hộ tông được mở quanh năm, ngoại nhân đừng nói là tiến vào, ngay cả tới gần cũng là một chuyện rất khó.

Lúc này, ở bên trong một tòa đại điện ở trung tâm, hai nữ tử che mặt bằng lụa mỏng nở một nụ cười nhẹ rồi nói.

“Sư tỷ, không ngờ Đạo Nhất tông này vậy mà còn có bản lĩnh này.”

“Chẳng qua là thắng lợi nhất thời mà thôi, một tên Đại Đế tuy rằng đủ để Thánh địa Kình Thiên kiêng kị, nhưng muốn chống lại thì còn kém xa.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right