Chương 696: Ta Muốn Khiêu Chiến Với Hắ
Đối với trận chiến ở Thập Vạn Đại Sơn, thái độ của các đại thế lực ở Trung Châu rất khác nhau, nhưng không thể phủ nhận là sau trận chiến này, Đạo Nhất tông đã thực sự lọt vào mắt xanh của các đại thế lực ở Trung Châu.
Ngoại trừ Tam đại thánh địa, các đại thế lực khác cũng không dám tỏ ra chút khinh thường nào đối với Đạo Nhất tông.
Dù sao hiện tại, người ta cũng đã có Đại Đế tọa trấn.
Đương nhiên, thứ khiến người ta mong chờ hơn chính là sau khi Thánh địa Kình Thiên trải qua một trận thất bại như vậy, bên đó sẽ ứng phó như thế nào.
Mặc dù những cuộc thảo luận về trận chiến này vẫn chưa dừng lại, nhưng bên phía người của Đạo Nhất tông dường như không quan tâm đến nó chút nào.
Sau khi rời khỏi Thập Vạn Đại Sơn, bởi vì Diệp Trường Thanh đã nhận lời mời đi đến Liên minh Linh trù, cho nên một đoàn người đã đi thẳng đến trụ sở của Liên minh Linh trù ở Thực thành.
Lấy ăn vì danh, chính vì thế mà Thực thành đã trở thành nền tảng của Liên minh Linh trù.
Mà để xây dựng nên một tòa đại thành như vậy, Liên minh Linh trù đã hao phí vô số tinh lực, cũng trải qua rất nhiều thế hệ, mới có thể biến Thực thành lúc này trở thành một trong các tòa đại thành nổi tiếng của Nhân tộc ở Trung Châu.
Nó còn được biết đến là một trong tứ đại tòa thành của Trung Châu, cùng với Dược thành của Liên minh Đan Sư, Khí thành của Liên minh Luyện Khí Sư và Trận thành của Liên Minh Phù Sư.
Lần này, Liên minh Linh trù mời Diệp Trường Thanh đến, chủ yếu là vì chuyện liên quan đến Dị Hỏa.
Về phần Dị Hỏa, Diệp Trường Thanh đương nhiên cảm thấy rất có hứng thú, cho nên cũng không có ý từ chối.
Bởi vì bên phía Thánh địa Kình Thiên tạm thời không có phản ứng gì, các thế lực khác càng không dám chạy đến khiêu khích Đạo Nhất Tông, cho nên suốt cả dọc đường đi bọn họ cũng không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Nhưng thứ duy nhất khiến người ta cảm thấy tâm hơi phiền thì cũng chỉ có Mộc Phi Vũ.
Sau khi nữ nhân điên này biết chuyện Đạo Nhất tông đã đánh bại Thánh địa Kình Thiên, nàng ta càng đẩy hôn ước giữa nàng và Dư Mạt lên đến đỉnh điểm.
Hiện tại, toàn bộ Trung Châu không cần nói cũng biết, trong số mười tên tu sĩ thì ít nhất có đến bảy tên biết chuyện Dư Mạt và Mộc Phi Vũ có tình cảm với nhau.
Mà đối với cái này, Dư Mạt tức giận đến nghiến răng ken két, rốt cuộc thì cái bà nương điên này muốn làm gì đây?
“Ta nói này, chi bằng ngươi đi một chuyến đến Thiên Vũ hoàng triều đi, dù sao lúc này ngươi cũng đã đột phá Đế Cảnh, cho dù có đi thì cũng không có ai ở Thiên Vũ hoàng triều dám đứng ra ngăn cản ngươi đâu.”
Sau khi vừa đi qua một đạo Truyền Tống Trận, cũng bởi vì Dư Mạt nghe thấy có người đang nghị luận về chuyện của hắn và Mộc Phi Vũ ở trên đường, khiến hắn tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Còn Nguyên Thương nhìn thấy bộ dạng này của hắn thì ở bên cạnh vừa cười vừa nói.
Nghe vậy, Dư Mạt không chút do dự, lập tức tức giận nói.
“Không đi, đánh chết cũng không đi.”
Cứ coi như là đột phá đến Đế cảnh thì sao chứ, hắn cũng chưa từng nghĩ đến chuyện bản thân mình sẽ đi đến Thiên Vũ hoàng triều, bởi vì cái bà nương điên đó quỷ kế đa đoan, ai biết được sau lưng nàng ta có hậu thủ hay không.
Dù sao ở trong tay cái bà nương kia, Dư Mạt cũng không chiếm được bao nhiêu tiện nghi, bởi vì không thể trêu vào cho nên đương nhiên cũng chỉ có thể trốn tránh.
“Chư vị, Truyền Tống Trận đã được chuẩn bị xong.”
Hiện tại, các đại thế lực đều đối đãi với người của Đạo Nhất tông rất khách khí, không khác gì so với khi đối đãi với người của Thánh địa.
Một đường đi tới Truyền Tống Trận, có thể nói là đều được tận tâm phục vụ.
Hơn nữa, chỉ cần nghe nói đó là người của Đạo Nhất tông, các tu sĩ ở chung quanh cũng nhịn không được mà dùng ánh mắt dò xét mấy lần.
Có thể nói, người của Đạo Nhất tông hiện tại, đi tới đâu cũng làm người khác chú ý đến.
Cái này không được tính là chuyện gì xấu, đương nhiên cũng không phải chuyện gì tốt.
Có thể lọt vào tầm ngắm của các đại thế lực ở Trung Châu, đối với việc Đạo Nhất tông định cư ở Trung Châu cũng là chuyện tốt, nhưng đồng thời, mọi người cũng hiểu đạo lý cây cao chịu gió lớn là gì.
Vì vậy dọc theo đường đi, mọi người đều không đi gây sự, hành động cũng rất khiêm tốn.
Thuận lợi đi tới Thực thành, sau khi đi ra khỏi Truyền Tống Trận, ba vị minh chủ của Liên minh Linh trù, cùng một đám chấp sự của Liên minh, đã chờ ở chỗ này từ lâu.
Khi nhìn thấy người của Đạo Nhất tông, ba vị minh chủ đã chủ động tiến lên, cung kính hành lễ.
“Bái kiến tiền bối.”
Dư Mạt đã đột phá đến Đế cảnh, cho nên thân phận hiện tại đã hoàn toàn khác so với lúc trước, thái độ của ba vị minh chủ so với trước cũng cung kính hơn, thậm chí bọn họ còn gọi mình là tiểu bối.
Nghe vậy, Dư Mạt mỉm gật đầu mỉm cười, sau đó ba người họ chào hỏi lần lượt Diệp Trường Thanh và bọn người Tề Hùng.
“Diệp tiểu hữu, tất cả Linh trù trong Liên minh từ thất phẩm trở lên, ngoại trừ những người có việc quan trọng, đều đang đợi.”
Đối với việc Diệp Trường Thanh gia nhập Liên minh Linh trù, ba vị minh chủ đương nhiên rất coi trọng.
Vì lý do này còn đem tất cả các Linh trù trong Liên minh từ thất phẩm trở lên đã được triệu tập đến Thực thành để thể hiện tầm coi trọng của họ đối với Diệp Trường Thanh.
“Ba vị minh chủ vất vả rồi.”
“Cái này có là gì chứ, Diệp tiểu nữu nguyện ý gia nhập Liên minh Linh trù chúng ta, đương nhiên muốn để ngươi làm quen với mọi người, hôm nay nghỉ ngơi đã, ngày mai ta sẽ an bài Diệp tiểu nữu dung hợp với Dị Hỏa.”
“Đa tạ minh chủ.”
Dưới sự chỉ huy của ba vị minh chủ Liên minh Linh trù, người của Đạo Nhất tông đã đi thẳng đến Liên minh.
Thực thành này chiếm một diện tích khổng lồ và chật ních người, mỗi ngày đều có rất nhiều tu sĩ từ xa ngàn dặm đến đây.
Ở bên trong Thực thành, có thể nói là gần như ngươi có thể ăn hết thảy mỹ thực của thế giới Hạo Thổ.
Miễn là nó có sẵn trên thế giới này, Thực thành đều có bán.
Vô số Linh trù tụ tập ở đây, trên đường phố cho dù là đêm khuya cũng đầy tiếng người huyên náo, toàn bộ thành trì tràn đầy khí tức khói lửa.
Mà hành trình của Đạo Nhất tông trên đường đi đương nhiên thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
“Đây là người của Đạo Nhất tông?”
“Hẳn là vậy. Nghe nói hình như có một tên trưởng lão của Đạo Nhất tông gia nhập Liên minh Linh trù.”
“Cái này còn cần ngươi nói sao, tin tức Liên minh Linh trù đã thành lập Liên minh với Đạo Nhất Tông đã truyền ra từ lâu rồi.”
“Kết minh thật rồi sao? Liên minh Linh trù chẳng lẽ không sợ Thánh địa Kình Thiên báo thù sao?”
“Đó là điều không thể tránh khỏi, dù sao Liên minh Linh trù cũng đang ở trong tình huống tiến thoái lưỡng nan mà.”
“Đúng vậy đấy.”
Chuyện liên quan đến Đạo Nhất tông, mọi người đều tỏ ra hiếu kỳ mà nghị luận, mà đối với cái này, đám người Diệp Trường Thanh cũng không để ý đến.
Chẳng mấy chốc đã đến Liên minh, ba vị minh chủ tự mình mời mọi người tiến vào.
Một tòa trạch viện có diện tích khổng lồ chiếm gần một phần ba diện tích của cả Thực thành.
Hoàn cảnh đẹp đẽ, đồ trang trí trong trạch viện cũng vô cùng trang nhã, rất nhiều đồ trang trí đắt tiền, thậm chí còn có rất nhiều linh quả đều có thể nhìn thấy ở mọi nơi.
Mặc dù nó không được phong phú chảy mỡ như của Liên minh Đan Sư, nhưng tuyệt đối không được tính là nghèo, cho nên những thứ như thế này, Liên minh Linh trù tội gì phải đi tìm chứ.
Bọn họ đang định sắp xếp một cuộc gặp gỡ giữa Diệp Trường Thanh và một đám linh trù của Liên minh Linh trù, nhưng vừa ra khỏi phòng khách đã gặp một nam tử trẻ tuổi đi tới.
Nhìn qua thì người thanh niên này cũng trạc tuổi Diệp Trường Thanh, nhưng trong mắt của hắn lại tràn đầy địch ý.
Hắn vừa xuất hiện là đã dùng ánh mắt chòng chọc mà nhìn về phía Diệp Trường Thanh, sau đó trầm giọng nói.
“Ngươi là Diệp Trường Thanh?”
“Ngươi là?”
“Ta muốn khiêu chiến với ngươi.”
Người thanh niên thẳng thắn nói, ba vị minh chủ nghe xong lời này lập tức cảm thấy đau cả đầu.
Câu chuyện của Diệp Trường Thanh đã sớm lưu truyền sôi sùng sục ở bên trong Liên minh Linh trù, nhưng không phải ai cũng mua trướng.
Thậm chí có một bộ phận khá lớn người vẫn giữ thái độ hoài nghi đối với việc này, cho rằng Linh trù cấp Thánh thực sự có chút khoa trương.
Mà thanh niên này lại biểu đạt ý không phục một cách trực tiếp như vậy, truy cứu nguyên nhân vẫn là do Xích Dương Thiên Viêm kia.
Thân là thiên kiêu của Liên minh Linh trù, tuổi còn trẻ như thế mà đã đạt tới Linh trù bát phẩm, cho nên thiên niên này đã vô cùng thèm muốn Xích Dương Thiên Viêm kia đến đỏ cả con mắt, không chỉ có một mình hắn mà đám thiên kiêu khác cũng giống như vậy.
Nhưng ai có thể ngờ, cuối cùng lại bị Diệp Trường Thanh nhanh chân đến trước, cho nên tâm tình đen như đít nồi của thanh niên này cũng có thể hiểu được.