Chương 697: Thứ Gì Đang Tới Vậy?
Trong mắt của người thanh niên này tràn đầy chiến ý, nhưng Diệp Trường Thanh còn chưa kịp nói chuyện, một tên minh chủ ở bên cạnh đã tức giận quát.
“Nghịch tử, ai cho ngươi tới đây, cút về.”
Thanh niên này tên là Lý Thành Nhạc, còn là nhi tử độc nhất của minh chủ.
Nhìn thấy tiểu tử ngốc này nhà mình lại dám chạy đến khiêu khích Diệp Trường Thanh, cho nên vị minh chủ này lập tức nổi giận.
Nhưng Lý Thành Nhạc cũng rất ngay thẳng, không chút sợ hãi nào mà cứng cổ trả lời.
“Ta không về, ta muốn tỷ thí với hắn.”
“Ngươi…”
Mắt thấy ngốc tử của mình lại bắt đầu lên cơn, vị minh chủ này dưới tình thế cấp bách cũng bất chấp tất cả, lập tức dùng chân đá ra, lúc này chỉ thấy cả người Lý Thành Nhạc lập tức bay lên không trung.
“Cút.”
Hóa thành một đạo đường vòng cung, rơi thẳng về phía hậu viện.
Sau khi đá bay Lý Thành Nhạc, vị minh chủ này mới quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Thanh cười nói.
“Diệp tiểu nữu, tiểu tử này của nhà ta không biết trời cao đất rộng, ngươi cũng đừng chấp vặt với hắn.”
“Rất thú vị.”
Đối với cái này, Diệp Trường Thanh đương nhiên sẽ không để ý.
Ba vị minh chủ thấy vậy thì cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó lập tức mang theo Diệp Trường Thanh đi gặp một đám thành viên của Liên minh Linh trù.
Toàn bộ Liên minh Linh trù, trong danh sách cũng chỉ có tổng cộng khoảng 300 tên Linh trù thất phẩm trở lên đăng ký.
Nhân số không nhiều lắm, ít nhất là không so sánh với Liên minh Đan Sư.
Dù sao hiện nay, người nguyện ý học để trở thành Linh trù cũng không nhiều lắm, bởi vì nếu bọn hắn có loại thiên phú kia, đã đi nghiên cứu luyện đan và luyện khí kia từ lâu rồi.
Vì vậy, so với Đan Sư, Luyện Khí sư, Phù Trận sư mà nói, bọn họ có số lượng Linh trù ít đến đáng thương, đây cũng là chỗ khiến Liên minh Linh trù cảm thấy khó xử nhất, bởi vì như vậy bọn họ sẽ không có người kế vị.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ không bao lâu nữa linh đầu bếp sẽ thật sự trở thành lịch sử.
Đây cũng nguyên nhân vì sao mà ba vị minh chủ lại coi trọng Diệp Trường Thanh như vậy, bởi vì dưới góc nhìn của ba người bọn họ, Diệp Trường Thanh chính là khả năng duy nhất có thể thay đổi cục diện hiện tại.
Có lẽ là đã sớm dặn dò, cho nên một đám linh trù ở đây, không có tên nào dám chủ động đi khiêu khích Diệp Trường Thanh.
Tuy nhiên, trong lúc mọi người đang nói chuyện với nhau, Diệp Trường Thanh vẫn có thể cảm nhận được sự nghi ngờ trong lòng mọi người.
Rõ ràng là bọn họ vẫn còn không tin chính mình, nhưng cái này cũng là chuyện bình thường, dù sao Diệp Trường Thanh vừa mới được thêm vào, cho nên tùy tiện tin tưởng ngươi mới là lạ.
Thời gian về sau còn dài, còn rất dài, cho nên hiện tại không việc gì phải vội cả.
Không ai cố ý làm khó dễ, cho nên sau khi trò chuyện với nhau được một lúc, cũng coi như là một cuộc trò chuyện với nhau thật vui vẻ, ít nhất là bên ngoài không gặp trở ngại gì.
Sau đó, ba minh chủ đã sắp xếp nơi ở cho người của Đạo Nhất tông.
Liên minh Linh trù rất lớn, cho nên muốn dàn xếp cho một đoàn người Đạo Nhất tông cũng không nên quá đơn giản.
Thậm chí là để chiếu cố cho người của Đạo Nhất tông, ngay cả việc bếp núc cũng được bố trí tại chỗ.
“Trường Thanh sư đệ, sắp đến giờ ăn cơm rồi.”
Thấy đã gần đến giờ ăn tối, mấy người Từ Kiệt đều có chút nhịn không được mà lên tiếng thúc giục.
“Được, ta đi làm liền.”
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh mỉm cười đáp lại.
Trong khi Diệp Trường Thanh đang chuẩn bị nguyên liệu, thì ở một bên khác, Lý Thành Nhạc bị lão cha nhà mình đạp bay, lúc này cũng đang nhỏ giọng mưu đồ bí mật gì đó với một nam và một nữ khác.
“Ta nhất định phải khiêu chuyến với hắn.”
“Nhưng cha ngươi không phải vừa mới nói, bản thân ngươi ngay cả lông mũi của người ta cũng không đuổi kịp sao.”
“Hừ, không so một lần thì làm sao biết được?”
“Ngươi muốn làm gì?”
“Nếu hắn không so, vậy ta sẽ ép hắn so, cho dù như thế nào thì ta nhất định phải so với hắn một trận mới được.”
Ngoại trừ Lý Thành Nhạc, hai người còn lại là con nối dõi của hai minh chủ còn lại, ba người bọn họ có thể nói là giống như thái gia của Liên minh Linh trù, cũng là những người Linh trù mạnh nhất trong thế hệ trẻ tuổi của Liên minh.
Tuổi còn trẻ mà đã đạt tới Linh trù bát phẩm, giỏi hơn rất nhiều so với thế hệ trước.
Lý Thành Nhạc toàn tâm toàn ý muốn so tài với Diệp Trường Thanh một lần, cho dù thua cũng không sao, nhưng nếu không so, cả đời này của hắn cũng sẽ không can lòng.
Dưới sự thuyết phục của hắn, hai người kia cuối cùng cũng gật đầu đồng ý, tuy bọn họ không cố chấp như Lý Thành Nhạc, nhưng cũng muốn tận mắt nhìn thấy cái tên Diệp Trường Thanh này có lợi hại như cha mình nói hay không.
Vì để cho hắn gia nhập Liên minh Linh trù, thậm chí ngay cả Xích Dương Thiên Viêm cũng cam nguyện dâng bằng hai tay.
Sau khi hạ quyết tâm, ba người đi thẳng đến nơi ở của Đạo Nhất tông, cho dù có phải cưỡng ép cũng phải khiến Diệp Trường Thanh đồng ý ra tay.
Lúc này Diệp Trường Thanh không biết, con hàng Lý Thành Nhạc này vẫn còn chưa hết hi vọng.
Hắn đang bận làm bữa tối, mà khi từng đạo rồi từng đạo thức ăn được bưng ra khỏi nồi, mùi thơm phảng phất khắp nơi trong tiểu viện.
Đây chắc chắn là khoảnh khắc dằn vặt nhất đối với Đạo Nhất tông mỗi ngày, ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn trong không khí, người của Đạo Nhất tông đã nhịn không nổi mà chảy nước miếng.
“Còn chưa xong sao?”
“Chờ chút đã, ngươi vội vàng làm gì, không biết cái gì gọi là ăn ngon cũng không sợ muộn sao.”
“Ngươi mịa nó lau nước miếng của mình trước đi rồi hẵng nói câu này được không?”
Bọn người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt vây quanh ở bên ngoài nhà bếp, đưa đầu vào trong còn mắt thì trợn tròn.
Thời gian chờ đợi bữa tối luôn là khoảng khó nhịn, từng phút từng giây trôi qua vào lúc này dường như dài vô tận.
Trong lúc mọi người đang háo hức chờ đợi, cuối cùng cũng vang lên thanh âm ăn cơm của Sơn Hổ phát ra từ bên trong nhà bếp, hiện tại con hàng này về cơ bản đã biến thành phụ bếp.
Một tiếng ăn cơm vừa vang lên, ánh mắt của chúng đệ tử đều lập tức thay đổi.
Tuy rằng hiện tại không cần đoạt cơm, người cũng không nhiều, nhưng có một số việc đã khắc cốt ghi tâm thì khó có thể thay đổi được.
Bên cạnh đó, đi sớm chắc chắn tốt hơn đi muộn.
Người nhanh nhất chắc chắn là đám người Dư Mạt, tiếp theo là hai người Tề Hùng và Hồng Tôn, sau đó cũng là hai vị phong chủ chưa đột phá đến Đại Thánh Mặc Vân và Cầm Long, cuối cùng mới là các đệ tử Triệu Chính Bình, Từ Kiệt.
Về phần ba người Lý Thành Nhạc sau khi vội vã chạy một mạch đến nơi ở của Đạo Nhất tông, lại phát hiện ở cửa không có ai phòng thủ, cho nên người nào người nấy đều cau mày nghi ngờ.
“Tùy tiện như vậy sao? Không cần sắp xếp người phòng thủ sao?”
“Quản nhiều như vậy làm gì, mau vào đi.”
Lý Thành Nhạc căn bản không để ý đến những thứ này, hiện tại hắn chỉ muốn tỷ thí một trận với Diệp Trường Thanh, cho dù thua, cũng để cho hắn thua một cách rõ ràng.
Nhưng vừa mới vào tiểu viện, ba người Lý Thành Nhạc liền ngửi thấy một mùi thơm nồng đậm.
“Thơm quá.”
“Ta cũng ngửi thấy.”
“Đây là mùi thức ăn của Đạo Nhất tông sao?”
“Các ngươi cảm thấy đây là do cái tên Diệp Trường Thanh kia làm sao? Nếu đúng là như vậy thì hắn có chút tài năng đấy.”
Thân là thế hệ Linh trù đệ nhị, ba người Lý Thành Nhạc từ nhỏ đến lớn chưa từng ăn qua sơn hào hải vị nào chứ, cho nên đối với những loại mỹ thực bình thường mà nói thì đã không còn chút sức hấp dẫn nào với ba người bọn họ từ lâu rồi.
Nhưng mà hiện tại, chỉ mới ngửi thấy cỗ mùi thơm này, ba người đều sinh ra một loại cảm giác thèm ăn đến nhỏ cả dãi.
Ngay cả Lý Thành Nhạc cũng có chút không nhịn được mà hít một hơi thật sâu, nhưng ngoài miệng vẫn cứng cổ nói.
“Có phải hay không thì phải đối chiếu thì mới biết được.”
Nghe vậy, hai người còn lại cũng có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu, tính tình của con hàng này chính là như vậy, chưa đâm vào tường sẽ không quay đầu lại, có lúc cho dù đụng phải tường nam, bộ dáng hắn cũng là muốn đồng quy vô tận với cái tường nam đó.
(Tường nam: Tường Nam chỉ tường Ảnh Bích (tường xây làm bình phong ở cửa), là vách tường dùng che tầm mắt trong kiến trúc truyền thống thời Hán.)
Ngay khi ba người vừa dứt lời, phía sau đột nhiên truyền đến một loạt tiếng bước chân, có chút lộn xộn, nghe có vẻ rất vội vã.
Mang theo nghi ngờ mà quay đầu lại, chỉ thấy từ phía xa bốc lên khói bụi mịt mù, như thể có thứ gì đó đang cuồn cuộn lao về phía họ, nhưng có thể mơ hồ nghe thấy ở bên trong đó có thể nghe được một tiếng nộ hống rõ ràng.
“Mịa nó, tên nào dám dùng Khổn Yêu thằng, phạm quy, làm vậy là phạm quy.”
“Nói đạo lý với không đạo lý làm gì? Không đoạt thì lấy gì mà ăn.”
Nhìn thấy khói bụi mịt mù bốc lên tận trời đang lao đến, ba người Lý Thành Nhạc đều bị cảnh tượng này làm cho ngây ngẩn cả người.
“Thứ gì đang tới vậy?”