Chương 708: Bọn Họ Đi Ra Khỏi Thành Rồi?
Nhìn tòa Hùng quan ở trước mặt này, trên dưới Đạo Nhất tông, bao gồm cả Diệp Trường Thanh, theo bản năng sinh ra một loại cảm thấy rất quen thuộc.
“Thật sự rất quen thuộc, giống như ở Cận Hải doanh địa năm đó vậy.”
Từ Kiệt nhắm mắt cảm thán, còn đám người Diệp Trường Thanh ở một bên nghe vậy cũng gật đầu đồng ý.
Nhưng bọn người Lý Thành Nhạc đi theo phía sau thì lại tỏ ra mơ hồ.
“Bọn gia hỏa này đang nói cái gì vậy?”
Hắn quay đầu nhìn về phía thanh niên và thiếu nữ ở bên cạnh, mà hai người này nghe vậy thì cũng tỏ ra không hiểu mà lắc đầu.
“Hình như là đang nói quen thuộc thì phải.”
Hả? ? ?
Hắn ngơ ngác nhìn về phía Vạn Yêu quan ở trước mặt, cái này mẹ nó quen thuộc kiểu gì?
Hắn tỏ vẻ hoàn toàn nghe không hiểu, mà người của Đạo Nhất tông đương nhiên cũng không có ý giải thích.
Nguyên liệu đã ở ngay trước mắt, ai nấy đều tỏ ra háo hức muốn bắt tay vào làm việc, kiếm thêm một ít nguyên liệu thượng hạng sau đó đánh chén một bữa ngon.
Lúc này, một đoàn người đã đi về phía Vạn Yêu Quan, nhưng bọn họ vừa mới bước chân vào thành thì gặp phải đông đảo tu sĩ tiến đến nghênh đón.
Đứng đầu là mấy tên trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên.
Sau khi thấy người của Đạo Nhất tông đến sớm như vậy, mấy tên trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên này đều tỏ ra rất kinh ngạc, nhưng phía trên đã ra mệnh lệnh, cho nên bọn họ chỉ có thể chấp hành.
“Các vị đạo hữu…”
Bọn hắn còn muốn mở miệng giả vờ giả vịt, nhưng Dư Mạt lại không thèm nghe, trực tiếp cắt ngang.
“Các ngươi có thể đi được rồi.”
Hả? ? ?
Mẹ nó, đối với chuyện này, mấy tên trưởng lão Thánh địa lập tức nổi giận mà nghiến răng nghiến lợi, có ý gì? Mẹ nó ngươi có ý gì đây?
Nhưng đối mặt với một tôn Đại Đế, bọn hắn đương nhiên không dám trực diện đối đầu, huống chi Đạo Nhất tông cũng không giống với những tông môn khác, bởi vì bọn hắn thật sự dám giết người.
Bất kể ngươi có phải là trưởng lão của Thánh địa hay không, cũng không phải là chưa từng bị giết.
Cho nên tức thì tức thật, nhưng mấy tên trưởng lão này cuối cùng cũng phải nén giận, sau đó quay người rời đi.
Thánh địa Kình Thiên và Liên minh Đan Sư đã hoàn toàn rút khỏi Vạn Yêu Quan, nhưng bên trong Vạn Yêu Quan đương nhiên không chỉ có người của hai đại thế lực này.
Ở nơi này cũng có cường giả từ các thế lực khác ở Trung Châu đến đây trấn thủ.
Hiện tại Thánh địa Kình Thiên đã rút khỏi, Đạo Nhất tông đến tiếp quản, thì theo lý mà nói, tất cả tu sĩ ở Vạn Yêu Quan đều phải tuân theo mệnh lệnh của Đạo Nhất tông.
Chỉ là trước đó Thánh địa Kình Thiên cũng đã chào hỏi qua, cho nên những người này hẳn là biết nên làm như thế nào rồi.
Vốn cho rằng sau khi Đạo Nhất tông đến tiếp quản thì sẽ ra oai phủ đầu với tất cả mọi người, cho nên đông đảo tu sĩ đã tìm ra cách đối phó.
Dù sao ngươi nói là chuyện của ngươi, ta có nghe hay không là chuyện của ta, làm gì có ai bằng mặt nhưng không bằng lòng chứ.
Nhưng ai ngờ, Đạo Nhất tông hoàn toàn không để ý đến ý định của mọi người, mà Dư Mạt chỉ nói đúng một câu.
“Đang làm gì thì tiếp tục làm đi.”
Hả? ? ?
Nói xong liền quay đầu rời đi, mà điều này cũng khiến những người có mặt đều cảm thấy choáng váng, không phải, các ngươi mẹ nó không có gì cần nhắn nhủ sao?
Ngược lại khiến cho tất cả mọi người đều ngây ra, thậm chí có người nhịn không được mà lên tiếng hỏi.
“Cái kia… Tiền bối không tính đi bố trí phòng ngự một chút sao?”
Vạn Yêu Quan này sẽ phải đối mặt với sự tiến công của Yêu tộc vào bất cứ lúc nào, chẳng lẽ ngay cả công việc phòng ngự mà ngươi cũng không hiểu rõ, không sắp xếp sao?
Nghe vậy, Dư Mạt quay đầu lại, giống như nhớ tới chuyện gì đó.
“Thực ra thì lời này của ngươi cũng nhắc ta nhớ tới một chuyện.”
Qủa nhiên vừa rồi các ngươi đang đóng kịch sao? A, ngươi cho rằng làm vậy là có thể khiến bọn ta nói gì nghe nấy sao?
Chúng tu sĩ đều cảm thấy Đạo Nhất tông vừa rồi đang đóng kịch, không phải hiện tại thì đã lộ ra nguyên hình rồi sao.
Ngay khi mọi người chuẩn bị lấy lại sự tự tin, sau đó chuẩn bị dựa theo kế hoạch mà hành sự thì Dư Mạt lại bồi thêm một câu.
“Ngươi đi theo ta, còn những người khác tản đi.”
Hả? ? ?
Nói xong, hắn cũng không quay đầu lại nhìn mà rời đi luôn, chỉ để lại một nhóm tu sĩ và thành viên của Liên minh Linh trù có mặt đưa mắt nhìn nhau.
Cứ như trò đùa vậy? Rốt cuộc là các ngươi mịa nó đến Vạn Yêu quan làm gì vậy?
Về phần cái tên tu sĩ bị Dư Mạt mang đi, lúc này lại càng thêm mê mang.
Một đường đến phủ Thành chủ ở trong thành, nơi đây vốn là nơi ở của Thánh địa Kình Thiên, hiện tại đương nhiên thuộc về Đạo Nhất tông.
Mọi người thuần thục thu dọn tất cả những thứ thuộc về Thánh địa Kình Thiên và ném chúng đi mất, cái gì cũng không cần.
Còn đám người Dư Mạt thì mang theo cái tên tu sĩ kia vào phòng trước.
Thông qua hỏi han, bọn họ mới biết được cái tên sĩ này gọi là Ngô Khải Cương, là Đại trưởng lão của Phong Hòa tông, tu vi Thánh cảnh.
Phong Hòa tông không được coi là một đại thế lực ở Trung Châu, bên trong tông môn cũng chỉ có đúng một tên Đại Thánh tọa trấn.
“Tiền bối, không biết có chuyện gì…”
Lúc này, khi Ngô Khải Cương phải đối mặt với nguyên một căn phòng toàn cường giả của Đạo Nhất tông, đặc biệt là khi đối mặt với một tên Đại Đế, hắn lập tức tỏ ra thận trọng hỏi chuyện.
“Ngươi đem tình hình của Vạn Yêu Quan nói chi tiết hết một lần, đặc biệt là bên phía Yêu tộc cho ta.”
Hóa ra là như vậy, Ngô Khải Cương nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm.
Tìm hiểu tình hình chung quanh cũng là chuyện hết sức bình thường, lúc này đây, Ngô Khải Cương không dám giấu giếm điều gì, nhanh chóng giới thiệu mọi thứ mà mình biết.
Dựa theo lời hắn nói, hoàn cảnh hiện tại của Vạn Yêu Quan về cơ bản là yêu tộc sẽ thỉnh thoảng công kích quấy nhiễu, mà bên phía Nhân tộc vẫn luôn áp dụng sách lược phòng ngự, rất ít khi chủ động công kích về phía Yêu tộc.
Lúc này, Yêu Đế tọa trấn ở bên phía Yêu tộc chính là Xích Long Yêu Đế đến từ Thánh địa Thiên Long.
Nghe xong lời này, người ở phía đối diện vậy mà lại là người quen cũ, một đám người Đạo Nhất Tông đều không nhịn được mà bật cười.
Thánh địa Thiên Long, ha ha, hiện tại nghĩ lại, mùi vị của Chân Long tộc thật sự rất ngon, hoàn toàn không phải là thứ mà mấy con cá chạch ở Đông Hải có thể so sánh được.
“Trường Thanh tiểu tử, ta muốn ăn rồng.”
Hồng Tôn thậm chí còn quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Thanh, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ chờ mong.
Hả? ? ?
Ngô Khải Cương nhìn đám đông trước mặt, trong đầu hiện lên vô số dấu chấm hỏi, ăn rồng gì cơ? Ăn cái gì rồng cơ?
Nhưng còn không đợi hắn kịp nghĩ gì nhiều, Dư Mạt đã xua tay.
“Được rồi, không còn việc gì nữa, ngươi có thể đi được rồi.”
Cái này càng khiến Ngô Khải Cương tỏ ra hoang mang hơn, sau khi ngươi tìm hiểu xong tình hình thì không phải nên bắt tay chuẩn bị cho việc phòng ngự sao?
“Tiền bối, vấn đề về việc phòng ngự của Vạn Yêu Quan…”
“Hết thảy như cũ.”
Dư Mạt làm gì còn tâm trạng để ý đến những thứ này nữa, cho nên dứt khoát là dùng đúng bốn chữ để đuổi Ngô Khải Cương đi.
Còn đối phương thì vẫn mang khuôn mặt ngơ ngẩn bước ra khỏi phủ thành chủ, mà một số tu sĩ vẫn luôn đứng chờ ở bên ngoài cũng vội vàng tiến lên hỏi.
“Thế nào rồi Ngô huynh, mấy tên Đạo Nhất tông kia đã nói gì?”
“Bọn họ nói muốn ăn thịt rồng.”
“Hả? Tại sao lại muốn ăn thịt rồng rồi?”
“Ta cũng không biết nữa.”
“Bọn họ không có phân phó chuyện gì sao? Không phải hiện tại Vạn Yêu Quan do bọn hắn tiếp quản rồi sao, chẳng lẽ một câu cũng không nói?”
Mọi người thật sự không hiểu, nói cũng không nói, làm cũng không làm gì, rốt cuộc những thứ này là có ý gì?
Đối mặt với sự truy vấn của mọi người, Ngô Khải Cương mang theo vẻ mặt mơ hồ mà đáp lời.
“Hết thảy như cũ.”
Cũng là bốn chữ đơn giản đó.
Ban đầu, bọn họ dự định sẽ đánh phủ đầu Đạo Nhất tông theo kế hoạch trước đó, nhưng mẹ nó người ta căn bản không thèm để ý đến ngươi.
Một bộ tư thế muốn làm gì thì làm của bọn họ khiến cho đông đảo tu sĩ buồn thúi ruột.
Làm sao bây giờ?
Ngay khi đông đảo tu sĩ còn đang ngây ngẩn cả người, bên phía Đạo Nhất tông sau khi nghỉ ngơi được một lúc đã mẹ nó ra khỏi thành.
Khi tin tức Đạo Nhất tông đã ra khỏi thành được truyền đến, đông đảo tu sĩ của các đại thế lực đã triệt để trợn tròn mắt.
“Bọn họ làm vậy là có ý gì?”
Chẳng lẽ bọn họ muốn tìm nơi nương tựa Yêu tộc sao?”
“Ồ, ngươi cho rằng chuyện này có thể sao?”
“Vậy tại sao bọn hắn lại muốn ra khỏi thành? Phòng ngự cũng không thèm bố trí, cái gì cũng không nói, ngược lại là chạy ra khỏi thành trước, rốt cuộc là muốn làm gì chứ?”