Chương 709: Bụi cỏ gồm năm người
Chúng tu sĩ của các đại thế lực tập hợp lại với nhau, nguyên một đám buồn bực không thôi, mẹ nó rốt cuộc chuyện này là sao, tại sao lại khác với trong tưởng tượng vậy.
“Hiện tại nên xử lý thế nào?”
“Ta mịa nó làm sao biết được.”
“Có cần bàn giao chuyện này với Thánh địa không?”
“Bọn họ cái gì cũng không nói, hiện tại còn trực tiếp đi ra khỏi thành, chúng ta có cách nào khác sao?”
“Ai, tạm thời chờ trước đã rồi tính tiếp.”
Ý của Thánh địa Kình Thiên là để bọn hắn lưu lại Vạn Yêu Quan, sau đó vào thời khắc mấu chốt sẽ giáng một đòn vào Đạo Nhất tông.
Nhưng hiện tại xem ra, có vẻ như không có cơ hội nào cả.
Đừng nói là bọn họ, mà ngay cả thành viên của Liên minh Linh trù bây giờ cũng là đau đầu muốn nổ tung.
“Ngươi nói cái gì? Đạo Nhất Tông rời thành?”
“Vâng.”
“Tại sao?”
“Không biết.”
Miệng của ba vị minh chủ méo xệch, bọn họ vừa mới đến Vạn Yêu Quan, mông còn chưa ngồi nóng, vậy mà bọn họ đã muốn bắt tay vào việc rồi? Còn nữa, các ngươi làm gì thì có thể thông báo trước một tiếng được không?
Không biết tại sao, nhưng sau khi biết được chuyện liên quan đến Vạn Yêu Quan, trên dưới Đạo Nhất tông đã bắt đầu trở nên rất kỳ lạ, cực kỳ kỳ lạ.
Mẹ nó sợ là cái Vạn Yêu Quan này có độc.
Ở bên trong Quan Thành, tất cả mọi người đều bị thao tác này của Đạo Nhất tông làm cho hoang mang, mà lúc này, sau khi người của Đạo Nhất tông đã ra khỏi thành, lúc phóng nhãn nhìn về phía rừng rậm trước mặt, thỉnh thoảng lại truyền ra từng trận thú hống, giống như một loại gien nào đó ở trong cơ thể đã lập tức được kích hoạt.
“Chính là cảm giác này, đã lâu rồi không có cảm nhận được.”
“Đừng nói nhảm nữa, quy tắc cũ?”
“Không thành vấn đề.”
Không cầm đám người Tề Hùng, Hồng Tôn lên tiếng, mọi người đã tự mình chia thành các tiểu đội khác nhau, sau đó tiến vào bên trong rừng theo các hướng khác nhau.
Lúc này, bên phía Yêu tộc còn chưa hiểu, bản thân mình sẽ gặp phải chuyện gì.
Sau khi rời khỏi Vạn Yêu Quan thì cũng chính là đã bước chân vào lãnh thổ của Yêu tộc.
Cho dù là ngay bên dưới Quan thành, Yêu tộc vẫn không chút sợ hãi nào.
Không còn cách nào khác, những năm này Thánh địa Kình Thiên vẫn luôn đi theo chiến lược thủ vững, về căn bản thì chưa từng xuất chiến.
Mà trận chiến đều do đám Yêu tộc khởi xướng tiến công trước, trong khi bên phía Nhân tộc lại phòng thủ một cách bị động.
Theo thời gian, một ấn tượng cố hữu đã được hình thành ở bên trong tâm lý của tất cả các yêu tộc, đó chính là bên ngoài Quan thành cũng là thiên hạ của Yêu tộc, dù sao thì những tu sĩ của Nhân tộc kia cũng không dám ra ngoài.
Trong khu rừng rậm, hai con Cuồng Bạo Man Ngưu đung đưa cái mông to qua lại, bộ dáng không nhanh không chậm mà bước đi, giống như bản thân đang đi dạo vậy.
“Nghe thấy gì chưa?”
“Chuyện gì?”
“Hình như Yêu Đế đang định phát động thêm một trận công kích nữa.”
“Ta còn tưởng rằng là cái gì hay ho, cái này không phải là chuyện bình thường sao, dù sao cứ cách một đoạn thời gian đều làm như thế mà.”
“Không giống, ta nghe nói lần này bên phía Nhân tộc xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn.”
“Ồ, là sao kể nghe xem?”
Vừa đi, hai con Man Ngưu này vừa thản nhiên tán gẫu với nhau, nhưng có một chuyện mà bọn chúng thực sự không biết, đó chính là ở bên trong một bụi cỏ cách đó không xa, năm cặp mắt đỏ hoe đã khóa chặt vào vị trí của bọn chúng.
“Cuồng Bạo Man Ngưu tộc sao? Cái thứ đồ chơi này hình như ở Đông Châu không có.”
“Hình như không có thật, nhưng thứ này cũng không được tính là loại chủng tộc quá hiếm.”
“Ngươi để ý nhiều như vậy làm gì, cái gì ở Đông Châu không có thì đều là thứ tốt. Còn nữa, ngươi đã từng thử thịt của Cuồng Bạo Man Ngưu bao giờ chưa?”
“Hình như chưa.”
“Sao lại chưa, bắt được cái thứ này rồi thì không phải là được nếm thử sao?”
“Nói đúng lắm.”
Ở bên trong bụi cỏ, năm người Từ Kiệt, Thẩm Tiên, Vạn Tượng, Chung Linh, còn có một tên đệ tử thân truyền của Huyết Đao phong dùng linh lực truyền âm cho nhau.
Cuồng Bạo Man Ngưu tộc quả thực kém hơn Chân Long tộc, nhưng thứ đồ chơi này thì ở Đông châu không có thật.
Chỉ có thể nói vận may không tệ, vừa ra ngoài đã gặp được nguyên liệu nấu ăn mới.
Chỉ là không biết có nên nói hay không, chứ cái bọn yêu thú ở Trung châu này có tính cảnh giác cũng quá thấp rồi.
Hình như một chút phòng bị cũng không có thì phải?
Mắt thấy hai con trâu ngu xuẩn này lại không chút đề phòng nào mà thẳng tiến đến bãi cỏ, khiến trong lòng của năm người Từ Kiệt thầm cảm thán, “Đợt sóng này thật ổn định mà.”
Mà hai con Cuồng Bạo Man Ngưu này đương nhiên không cảm nhận được điều gì rồi, dù sao chỗ này làm sao có thể xuất hiện Nhân tộc được, bởi vì chỗ này là địa bàn của Yêu tộc bọn họ.
Tuy nhiên, trong khoảnh khắc khi bọn chúng thẳng tiến không lùi mà bước vào bãi cỏ đó, năm tên đại hán của Nhân tộc đã lập tức xuất hiện ở ngay trước mặt.
Trong nháy mắt đã khiến hai con Man Ngưu này trợn tròn mắt, sau đó liếc mắt nhìn nhau, một con trong đó vẫn còn chưa hoàn hồn đã lên tiếng nói.
“Ta bị hoa mắt hay sao mà nơi này lại xuất hiện Nhân loại chứ?”
“Nhưng ta cũng nhìn thấy.”
“Hả? Thật sự là nhân loại thật?”
“Chết tiệt, là Nhân loại…”
Đáng tiếc là lời còn chưa dứt, Từ Kiệt đã thấp giọng gầm nhẹ một tiếng.
“Vạn Tượng sư huynh, đè nó xuống.”
“Yên tâm đi.”
Ngay lập tức, chỉ thấy một tên Vạn Tượng vốn mềm yếu và nhu nhược, thân hình của hắn đột nhiên tăng vọt, sau đó trực tiếp dùng hai tay ấn vào đầu của hai con Man Ngưu ngu ngốc này xuống đất.
Mặc dù hình thể của Cuồng Bạo Man Ngưu không nhỏ, dáng người cũng cực kỳ cường tráng, nhưng lúc này khi bọn nó đối mặt với Vạn Tượng, vẫn là trong nháy mắt bị hạ gục.
“Nhân loại, đáng chết…”
Đôi tay ấy giống như kìm sắt, kẹp chặt bọn nó khiến chúng không còn chút sức lực để vùng vẫy.
“Động thủ, mau động thủ.”
Mà bên phía mấy người Từ Kiệt cũng không nhàn rỗi, lập tức định xuất thủ giết chết bọn nó, nhưng Thẩm Tiên đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, lập tức nói trước một bước.
“Giữ sống sẽ tươi hơn.”
“Ha ha, đúng đúng, phong ấn tu vi của ngươi, sau đó trói lại.”
Thời gian trôi qua còn chưa đến trăm hơi thở, hai con Cuồng Bạo Man Ngưu đã bị phong cắm tu vi, sau đó bị trói gông rồi ném qua một bên.
“Ô ô ô ô …”
Miệng cũng bị chặn lại, vừa giãy giụa vừa phát ra tiếng ô ô.
Chỉ là đám người Vạn Tượng cũng không thèm để ý tới, chỉ tiếp tục chờ đợi con mồi mới tới cửa.
Mà chuyện giống như vậy, có thể nói Đạo Nhất tông là xe nhẹ đường quen.
Nhưng những con Yêu tộc ở Trung Châu này cũng thật sự quá ngu xuẩn rồi, cái này mẹ nó rõ ràng là tự mình dâng tới cửa mà.
Không phải sao, bởi vì chỉ trong vòng chưa đầy hai ba canh giờ ngắn ngủi, mỗi đội ít nhất đã kiếm được mười mấy hoặc mấy trăm con làm nguyên liệu nấu ăn.
Năm người Từ Kiệt quay đầu nhìn về phía sau, chỉ thấy ở bên trong bụi cây đã chật ních chỗ, từ niềm vui trong mắt của bọn họ cũng đã sớm biến thành tê dại, thậm chí còn dâng lên cảm giác có chút không chân thực.
“Cái này có vẻ quá dễ dàng rồi thì phải?”
“Đúng vậy đó, đây là lần đầu tiên ta thấy có nguyên liệu nấu ăn ngu xuẩn như vậy, tự mình đưa tới tận tay.”
Đối mặt với cuộc thảo luận của năm người, đôi mắt của nguyên một đám khoảng chừng trăm con Yêu thú đã chuyển sang màu đỏ.
Những tên Nhân loại đê hèn và vô liêm sỉ này, mịa nó còn dám nói chúng ta ngu xuẩn sao? Mẹ nó làm gì có ai mịa nó biết ở trong bụi cỏ này lại có người ngồi xổm chứ.
Mặc dù bọn chúng đã kịch chiến với Nhân tộc ở Vạn Yêu Quan nhiều năm như vậy, nhưng chưa từng nhìn thấy thủ đoạn nào như thế.
Rõ ràng nơi này trông như một bụi cây bình thường, nhưng mịa nó làm gì có ai nghĩ tới chuyện ở trong này lại có tới năm tên đại hán đang ngồi xổm chứ.
Thành thật mà nói thì đây là lần đầu tiên, đám yêu thú này gặp phải loại chuyện như vậy, mà cái này cũng làm cho toàn bộ Yêu thú đều chết lặng.
Dù sao thì cho tới tận bây giờ, chưa từng có một tên nào trải qua cảm giác này cả.
Chỉ có thể nói, tức là cho đến tận bây giờ, những con yêu thú này vẫn không biết, người mà bọn chúng đang đối mặt là đám người khác.
Thánh địa Kình Thiên có thể chỉ biết bị động phòng thủ, nhưng bây giờ Đạo Nhất tông đã ở đây, cho nên tình hình đương nhiên đã khác.
Còn việc ngồi xổm ở bên trong bụi cỏ này cũng chỉ là một hành động cơ bản mà thôi.
“Cũng đủ rồi đó, trở về trước không?”
Không nghĩ tới bản thân sẽ thu hoạch lớn như vậy.
“Ừm, nhiều nguyên liệu nấu ăn như vậy rồi, hẳn là đủ ăn, ngày mai lại đến nữa.”
“Được, đi thôi.”
Lúc này, năm người Từ Kiệt mang theo hơn trăm con Yêu thú, quay người đi về phía Vạn Yêu Quan.