Chương 710: Ăn không hết, chính là ăn không hết
Một đầu sợi Khổn Yêu thằng được Từ Kiệt nắm trong tay, còn đầu dây bên kia thì đang trói trên trăm con yêu thú.
Tu vi của những con Yêu thú này đều bị phong bế, hai mắt của nguyên một đám đỏ bừng, ánh mắt tràn đầy sự giận dữ mà nhìn chằm chằm vào năm người Từ Kiệt.
Dưới chặn đường ung dung mà lắc lư trở về Vạn Yêu Quan, trước sau đều có cảm giác Yêu thú.
Ấm cúng và thư giãn, giống như đang đi dạo ở bên trong hậu hoa viên của mình vậy.
Lúc này, mặc dù những con Yêu thú kia không có cách nào có thể mở miệng nói chuyện, nhưng trong lòng của bọn chúng lại tràn ngập sự tức giận mà rít gào.
“Nhân loại chết tiệt, nơi này mịa nó là địa bàn của Yêu tộc chúng ta, tại sao các ngươi lại dám cuồng vọng như thế?”
Sau khi rời khỏi Vạn Yêu Quan thì chính là địa bàn của Yêu thú, nhưng đám Nhân loại này lại dám ở trên địa bàn của bọn nó mà tỏ ra thoải mái như vậy, đáng chết, thực sự đáng chết mà.
Chỉ là bọn người Từ Kiệt hiển nhiên không có nhận thức như vậy, từ nay về sau, bất cứ chỗ nào là địa bàn của Yêu thú thì đều là của Đạo Nhất tông ta, chọc tới ta thì ta sẽ lập tức biến nó thành trại chăn nuôi.
Vừa mới tới cửa Quan Thành, mấy người Hồng Tôn, Tề Hùng cũng lần lượt từ các hướng khác trở về.
Ở phía sau lưng của mỗi một đoàn người đều nắm giữ không ít Yêu thú, điều này còn khẳng định mọi người đều có chung một ý nghĩ, đó là bắt sống sẽ tươi hơn.
“Nha, thu hoạch rất tốt.”
“Ha ha, cũng tạm được, nhưng mà đám Yêu thú này cực kỳ ngu xuẩn, hoàn toàn không thể so với Đông Châu.”
Vừa gặp mặt là đã chào hỏi nhau, nhưng điều kỳ lạ nhất là tiểu đội của Hồng Tôn, Thanh Thạch, con mẹ nó, số lượng Yêu thú mà bọn họ bắt được lên đến khoảng một nghìn con, trong đó còn có ba con Yêu Vương.
“Vốn là muốn tìm thêm một tên Yêu Hoàng nữa, đáng tiếc là không gặp được, nhưng lại câu được ba con Yêu Vương mang về.”
Thanh Thạch vốn là người đã đột phá đến Đại Thánh cảnh, cho nên hiện tại câu mấy con Yêu Vương giống như đi chơi vậy, không có bất kỳ áp lực nào.
Chỉ là lúc này, ánh mắt của ba con Yêu vương kia như muốn phun lửa, ngươi mịa nó nghe thử bản thân đang nói cái gì đi, cái tên nhân loại hèn hạ vô liêm sỉ kia dám đánh lén bổn vương.
Ba tên Yêu Vương này thực sự bị oan, bọn họ đang đi dạo vui vẻ, đột nhiên bị một cái móc câu lớn bay tới, sưu một cái liền biến mất, cái này nên tìm ai để đòi lý lẽ đây.
Tốc độ quá nhanh khiến người ta không có thời gian để phản ứng lại.
Năm tên Đại Thánh, ngươi cứ thử tưởng tượng xem, năm tên Đại Thánh nhân cư nhiên là ngồi xổm ở trong bụi rậm hạ độc thủ, mịa nó đây là chuyện mà một Đại Thánh nên làm sao?
Đương nhiên là mấy người Hồng Tôn sẽ không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào, ai nói Đại Thánh thì không được phép ngồi xổm ở trong bụi cỏ chứ? Cho nên vì miếng ăn, không lạnh.
“Đi thôi, trở về nào.”
Theo lệnh của Tề Hùng, mọi người mang theo nguyên liệu nấu ăn trùng trùng điệp điệp mà quay trở lại Vạn Yêu Quan.
Lúc cánh cổng đóng chặt được mở ra, sau khi những tu sĩ phụ trách trấn thủ cổng thành nhìn thấy nhiều Yêu thú bị bắt làm tù binh như vậy, nguyên một đám trợn cả mắt lên.
“Tiền bối, đây là …”
“Không có gì, chuyện này không liên quan gì đến các ngươi.”
“A…”
Bọn hắn mới ra ngoài đi dạo hơn hai canh giờ, mà đã bắt được nhiều Yêu thú như vậy rồi sao?
Nguyên một đám trợn mắt há mồm nhìn người của Đạo Nhất tông rời đi, sau đó tin tức này cũng đã nhanh chóng lan truyền ở bên trong Quan thành.
Đến tận bây giờ thì cũng không ai biết bên trong hồ lô của Đạo Nhất tông này muốn làm gì, ngược lại càng ngày càng rối rắm.
“Ngươi nói xem, bọn họ bắt nhiều Yêu thú làm tù binh như vậy là muốn làm gì?”
“Ai biết.”
“Không phải là muốn chọc giận yêu tộc, phát động đại chiến sao?”
“Có lẽ vậy.”
Một đám tu sĩ bắt đầu điên cuồng động não, còn bên phía Đạo Nhất Tông đương nhiên không biết bọn hắn đang suy nghĩ cái gì.
Lấy được nhiều nguyên liệu như vậy, cho nên sau khi trở về phủ Thành chủ, nguyên một đám người vui vẻ ra mặt.
“Ha ha, Trường Thanh tiểu tử, thu hoạch lần này không nhỏ.”
“Đúng đấy, ngươi đến xem đi, có rất nhiều nguyên liệu không có ở Trung Châu đâu, Cuồng Bạo Man Ngưu này…”
“Nếu để ta nói thì Trung châu này thật đúng là một nơi thích hợp, còn là một mảnh phúc địa, ngay cả nguyên liệu nấu ăn cũng rất nhu thuận đáng yêu.”
Nhìn mọi người lần lượt giới thiệu mình với Diệp Trường Thanh, trong miệng một câu nguyên liệu hai câu cũng là nguyên liệu nấu ăn, mà điều này cũng khiến đông đảo Yêu thú tức đến xì cả khói.
Các ngươi mịa nó mới là nguyên liệu nấu ăn, là huyết thực của Yêu tộc chúng ta.
Chỉ tiếc là không có người nào để ý tới bọn nó.
Nhìn thấy có nhiều nguyên liệu nấu ăn ở trước mắt mình như vậy, Diệp Trường Thanh cũng không cảm thấy kỳ quái, bởi vì đây đều là thao tác rất bình thường.
Nhưng mà nhiều nguyên liệu như vậy, cũng không dễ xử lý, sau khi Diệp Trường Thanh suy nghĩ một chút, hắn đã gọi ba vị minh chủ của Liên minh Linh trù tới.
“Đây là…”
Ba vị minh chủ vội vàng chạy tới, nhìn thấy nhiều yêu thú như vậy thì cũng ngây người, bọn họ lấy ở đâu ra vậy?
“Nguyên liệu nấu ăn có hơi nhiều, đành làm phiền ba vị giúp đỡ.”
“Không thành vấn đề.”
Đối với cái này, ba người bọn họ đương nhiên sẽ không từ chối rồi, có thể giúp đỡ Diệp Trường Thanh, ba người cầu còn không được, đối với tài nấu ăn của mình nhất định sẽ có trợ giúp rất lớn.
Thân là linh trù cửu phẩm, ba người bọn họ xử lý nguyên liệu nhanh hơn nhiều so với Chu Vũ.
Hơn nữa không chỉ có ba người bọn họ, bên trong Liên minh Linh trù còn có rất nhiều Linh trù bát phẩm và thất phẩm.
Cho nên dưới sự trợ giúp của đám người Liên minh Linh trù, Diệp Trường Thanh đã trở thành người nhàn nhã nhất.
Tất cả những gì cần làm là đưa ra yêu cầu, một đám Linh Trù sư sẽ có thể xử lý những nguyên liệu này một cách hoàn hảo theo nhu cầu của Diệp Trường Thanh.
Thịt cắt hạt lựu, băm băm, thịt lợn băm nhỏ là thịt lợn băm nhỏ, thịt là thịt.
Đối với những người ít nhất là Linh Trù sư bát phẩm, các kỹ năng dùng dao cơ bản nhất đương nhiên không có vấn đề gì.
Lý Thành Nhạc cũng ở trong đám người đến giúp đỡ, nhưng lúc nhìn Diệp Trường Thanh chuẩn bị bắt đầu nấu nướng, con mắt của hắn dán chặt vào đối phương.
“Để ta xem một chút, rốt cuộc Linh trù cấp Thánh có bản lĩnh gì.”
Đây là lần đầu tiên Lý Thành Nhạc nhìn thấy Diệp Trường Thanh thể hiện trù nghệ của mình, cho nên trong lòng đương nhiên vô cùng coi trọng.
“Cơm Tổ, mọi thứ đều đã được xử lý xong.”
Công tác chuẩn bị hoàn thành mỹ mãn, sau đó ba vị minh chủ cung kính nói, Diệp Trường Thanh nghe vậy thì khóe miệng giật giật, đừng mịa nó gọi ta là Cơm Tổ nữa.
Sau đó chính là màn biểu diễn của Diệp Trường Thanh, dù sao thì hắn cũng không mệt, hơn nữa giống như mọi người đã nói, mặc dù Vạn Yêu Quan cái gì cũng không có, nhưng nguyên liệu lại có rất nhiều, cho nên lần này Diệp Trường Thanh cũng ra tay hào phóng, làm sạch toàn bộ nguyên liệu nấu ăn trong một lần, để mọi người có một bữa ăn thật ngon.
Bao gồm cả người của Liên minh Linh trù cũng có phần.
Cái này khiến cho mọi người sướng đến phát rồ, đây chính là cung cấp không có giới hạn mà, cái này khó có thể nói là vận may, phải là gà đẻ trứng vàng mới đúng.
Nguyên một đám mong mỏi và trông mong mà nhìn chằm chằm vào Diệp Trường Thanh.
Người của Đạo Nhất tông thì thèm đến chảy cả nước miếng, về phần Linh Trù sư của Liên minh Linh trù, ngoại trừ thèm thuồng thì cũng tỏ ra rất ngạc nhiên về trù nghệ của Diệp Trường Thanh.
Mà theo trù nghệ của Diệp Trường Thanh, từng đạo nối tiếp từng đạo mùi thơm nồng nàn lan ra.
Còn về phần nguyên một đám Linh Trù Sư, cũng từ lúc mới bắt đầu chờ mong, đến kích động, biểu tình hiện tại chính là kinh ngạc.
Trước đây bọn họ đều biết trù nghệ của Cơm Tổ đương nhiên rất cao siêu, nhưng bọn họ không ngờ thế mà có thể đến nước này.
Một số Linh trù sau khi nhìn thấy động tác này của Diệp Trường Thanh, mỗi người đều như bừng tỉnh đại ngộ.
“Hóa ra thịt gà còn có thể làm như vậy.”
“Hoá ra thịt của con Cuồng Bạo Man Ngưu này còn có thể xào chế theo cách này sao? Lợi hại.”
Đủ loại thủ đoạn khiến một đám linh trù sư phục đều khâm phục đến sát đất, ngay cả Lý Thành Nhạc lúc này cũng trợn to hai mắt, cứng đờ tại chỗ giống như nhìn thấy quỷ.
Hắn đã có ấn tượng sâu sắc với tay nghề của Diệp Trường Thanh, mà ánh mắt của thiếu nữ đứng bên cạnh càng thêm phát sáng.
“Thế nào, còn muốn khiêu chiến với Cơm Tổ đại nhân nữa không?”
Lần này, Lý Thành Nhạc không tiếp tục kiên trì nữa, hắn đã sớm mất đi sự tự tin muốn khiêu chiến với Diệp Trường Thanh, hoặc là nói cho hắn biết, những việc làm trước đó của hắn thì chính là tự mình rước nhục.
Khoảng cách giữa hai người lớn đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, mà sự khiêu chiến của hắn, khi đặt ở trong mắt của Diệp Trường Thanh, có lẽ là chuyện đùa cũng không sánh nổi.