Chương 711: Thèm chảy nước miếng

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 504 lượt đọc

Chương 711: Thèm chảy nước miếng

Sau khi bọn họ tận mắt chứng kiến trù nghệ của Diệp Trường Thanh, có thể nói là trên dưới Liên minh Linh trù đều tỏ ra bái phục.

Mà sự kính sợ ở trong lòng của mọi người đối với Diệp Trường Thanh càng thêm thành khẩn.

Đối với những thứ này, Diệp Trường Thanh căn bản không thèm để ý, một đĩa món ăn mỹ vị ở trên tay hắn đã hoàn thành.

Bởi vì bản thân đã có dự định làm một bữa ăn ngon cho mọi người, cho nên không cần phải kén chọn tìm kiếm làm gì, mà trực tiếp biến nó thành một bữa tiệc đứng.

Chẳng mấy chốc, một loạt nồi lớn đã được trưng bày và đặt ngay ngắn ở trong viện, mà bên trong mỗi một chiếc nồi lớn là một món ngon đủ màu sắc, hương vị đầy đủ.

Người của Đạo Nhất tông vốn đã sốt ruột từ lâu, lúc này làm gì còn chịu nổi nữa, nhất thời ai nấy đều bưng một cái bát lớn tiến lên, nụ cười tràn đầy trên khuôn mặt.

“Ngươi mịa nó bị ngốc à? Nhiều món như vậy còn ăn cơm làm gì?”

Sau khi lấy bát, nhìn thấy Thẩm Tiên đang phấn khích bừng bừng muốn đi đến chỗ lấy cơm, Từ Kiệt lập tức lên tiếng mắng chửi.

Mẹ nó hôm nay nhiều món ăn ngon như vậy, ngươi còn đi ăn cơm làm gì?

Nghe vậy, Thẩm Tiên cuối cùng mới phản ứng lại.

“Ồ, đúng, đúng, dùng bữa, dùng bữa.”

Bên phía Đạo Nhất tông đang tỏ ra vui mừng không thôi, trong khi bên phía Liên minh Linh trù ngoại trừ ba vị minh chủ thì người nào người nấy cũng đều vừa ăn vừa khóc.

Bởi vì trước đó bọn họ đã từng nếm qua tay nghề của Diệp Trường Thanh, chí ít trong lòng cũng đã có sự chuẩn bị, tuy rằng vẫn ăn ngấu nghiến như hổ đói nhưng vẫn còn rất tốt.

Nhưng những thành viên khác của Liên minh Linh trù vừa mới nuốt xuống một ngụm, mùi vị đó đã ngay lập tức chiếm lấy tâm trí họ.

Bọn họ cũng là Linh trù sư, nhưng chưa từng nếm được loại hương vị thần tiên nào như vậy.

Dưới sự dẫn dắt của một tên lão Linh trù sư tóc đã hoa râm, chẳng mấy chốc, một đám Linh Trù Sư còn lại đã vui đến phát khóc.

“Ngon, ăn ngon quá.”

“Ô ô ô, không ngờ lão phu cũng có ngày được nếm thử món ngon như thế này.”

“Tất cả đều là nhờ ơn Cơm Tổ ban cho.”

“Không sai, nhờ có Cơm Tổ, nếu không chúng ta làm gì có được cơ hội như vậy.”

Trong lúc nhất thời, một mảnh tiếng khóc ở trong viện vang lên, khiến cho Diệp Trường Thanh đang ngồi cùng với Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh, sau khi nhìn thấy một đám lão đầu nước mắt rơi như mưa kia, sắc mặt lập tức tối sầm lại.

Mẹ nó các ngươi khóc thì cứ khóc đi, có thể dừng treo một câu Cơm Tổ hai câu Cơm Tổ ở trước miệng được không?

“Đừng để ta biết tên nào mở mồm gọi Cơm Tổ trước, nếu không ta nhất định sẽ giết chết hắn.”

Hung hăng cắn một miếng thịt, Diệp Trường Thanh đã tìm người này rất lâu rồi, nhưng vẫn chưa tìm được, ngay cả một đầu mối cũng không có.

Nhưng Diệp Trường Thanh sẽ không cứ như vậy mà từ bỏ, nhất định phải tìm cho bằng được tên chó chết này.

Trong viện, mọi người ăn đến thoải mái, mà khu vực ở bên ngoài phủ thành chủ, mùi thơm nồng đậm của đồ ăn đã tràn ngập cả thành.

Rất nhiều tu sĩ vốn còn đang tụ tập cùng nhau nghị luận ầm ĩ, đột nhiên ngửi thấy mùi thơm nồng đậm này, bụng của nguyên một đám cũng nhịn không được mà kêu rột rột.

“Thơm quá.”

“Đây là của Liên minh Linh trù làm ra sao?”

Mùi thơm của đồ ăn nồng đậm như vậy, điều đầu tiên mà chúng tu sĩ nghĩ đến là của Liên minh Linh trù.

Chỉ là đã có người nhanh chóng bắt bẻ.

“Không thể nào, bản thân ta không phải là chưa ăn qua đồ ăn của Linh trù, căn bản không có mùi thơm như vậy.”

“Chẳng lẽ là của ba vị minh chủ? Dù sao Đạo Nhất Tông cũng đã kết minh với Liên minh Linh Trù…”

“Không đâu, cho dù là ba người bọn họ, cũng không có khả năng có loại năng lực này.”

“Đúng vậy, lão phu đã tích cốc được nhiều năm như vậy rồi, thế mà hiện tại lại có cảm giác đói bụng.”

“Ta cũng vậy.”

“Giống ta nữa.”

“Không được, thật sự nhịn không nổi nữa rồi.”

Nếu là mùi thơm của loại đồ ăn bình thường, đối với chúng tu sĩ này hoàn toàn không có sức hấp dẫn gì, nhưng mùi thơm kia quả thực là hàng duy đả kích*.

(Hàng duy đả kích: là đả kích duy nhất vào bên trong tâm trí của người khác.”

Thực sự là không thể khống chế được, con sâu ở trong bụng đã bị câu lên, trong miệng tiết ra nước bọt, triệt để chịu không nổi.

Rất nhanh, một số tu sĩ đã không thể chịu đựng được nữa, bắt đầu chạy về phía phủ thành chủ.

Chỉ là càng đến gần phủ Thành chủ, mùi thơm kia sẽ càng nồng đậm khiến cho người ta khó cưỡng lại được.

Không bao lâu sau, rất nhiều tu sĩ đã tụ tập ở bên ngoài phủ thành chủ, chỉ là cửa thành đóng chặt, cho nên bọn hắn cũng không dám tự tiện xông vào.

“Làm sao bây giờ, thơm quá, ta…”

“Đúng rồi, ta nhớ là mình có vài thứ cần báo cáo với Đại Đế.”

“Ta cũng vậy.”

“Ta nữa.”

Có người mở miệng nói, lập tức có không ít người cùng lên tiếng phụ hoạ, lúc trước còn không sao, nhưng hiện tại người nào người nấy đều có chuyện muốn bẩm báo với Đại Đế.

Có người mạnh dạn gõ cửa sân, đợi hồi lâu mới nhìn thấy Từ Kiệt mang vẻ mặt khó chịu, trong tay bưng một cái bát lớn đi ra mở cửa sân.

Chỉ là vừa mới mở cửa, cảnh tượng trước mắt đã khiến hắn ngây ngẩn của người, mẹ nó sao mà nhiều người thế?

Nhìn thấy nhiều tu sĩ tụ tập ở phủ Thành chủ như vậy, chẳng lẽ bọn họ muốn làm loạn sao? Còn không muốn diễn nữa sao?

Đối với những tu sĩ của các đại thế lực này, Đạo Nhất tông đương nhiên có thể đoán được tính toán ở trong lòng của bọn họ.

Nói thẳng ra là những người này không thể một lòng đi theo Đạo Nhất tông được, bọn họ nhất định sẽ đứng về phía Thánh địa Kình Thiên, ít nhất là trong lúc này.

Dù sao thì so với Thánh địa Kình Thiên, Đạo Nhất tông mới là kẻ ngoại lai, cho nên cũng không khó để đưa ra lựa chọn.

Vì vậy ngay từ đầu, Đạo Nhất tông đã không thèm quan tâm đến bọn họ.

Chỉ là hiện tại, những người này đều tụ tập ở chỗ này, chẳng lẽ là muốn chơi lớn rồi sao?

Hắn vừa đem thức ăn ở trong miệng nuốt xuống, vừa lộ ra vẻ cảnh giác mà nhìn lướt qua những người này, còn ánh mắt của tất cả bọn họ đều dán chặt vào chiếc bát lớn ở trong tay của Từ Kiệt.

Bên trong chiếc bát kia đựng đầy ắp những món ăn ngon với đủ màu sắc và mùi thơm hấp dẫn.

Dù chưa ăn nhưng chỉ xét về hình thức bên ngoài và mùi thơm kia thì chắc chắn sẽ không khó ăn.

Tiếng nuốt nước miếng ừng ực nối tiếp nhau, hóa ra Đạo Nhất tông đang dùng cơm thật.

Chỉ là, từ khi nào mà Linh Trù sư của Liên minh Linh trù này đã trở nên hung hãn như vậy chứ?

Mặc dù trước đó đã từng nếm qua món ăn do bọn họ làm, nhưng cũng chỉ có thể coi là không tệ, chứ còn lâu mới đạt đến trình độ này.

Cái này mịa nó rõ ràng là muốn nghịch thiên mà.

“Có việc gì?”

Đối mặt với ánh mắt đờ đẫn của mọi người, Từ Kiệt chỉ tỏ ra thờ ơ mà hỏi, lúc này mới có người sực tỉnh, vội vàng tiến lên nói.

“Chúng ta có việc muốn khởi bẩm với Đế Tôn đại nhân.”

“Đúng đúng đúng, chúng ta có việc muốn khởi bẩm với Đế Tôn đại nhân.”

Nhiều người như vậy đều có việc cần nói sao? Nghe vậy, Từ Kiệt khẽ cau mày, cái bọn gia hỏa này rốt cuộc bị làm sao vậy?

“Đợi đi.”

Nhưng hắn vẫn gật đầu hồi đáp, rồi trực tiếp đóng cửa lớn lại.

Lại thấy cửa lớn bị đóng chặt, tất cả tu sĩ đều sửng sốt, hiện tại bọn họ nên nói gì đây?

“Làm sao đây?”

“Xông vào sao?”

“Dũng sĩ, đi đường bình an.”

Có người suýt chút nữa bị mùi hương này làm cho thèm đến phát điên, cư nhiên còn nói ra mấy câu “xông mạnh vào” như vậy.

Lời này vừa nói ra, mọi người xung quanh đều nhìn hắn với cặp mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

Thật mẹ nó trâu bò mà, trong phủ của người ta có Đại Đế toạ trấn, ngươi mịa nó ngay cả chỗ ở của Đại Đế cũng muốn xông vào sao?

Đối mặt với ánh nhìn chăm chú của mọi người, người này lập tức nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

“Vậy phải làm sao mới được?”

Dùng vũ lực xông vào là chuyện tuyệt đối không thể làm được, trong lúc nhất thời, tất cả tu sĩ chỉ có thể tụ tập ở ngoài cửa, điên cuồng hít hà hương khí.

“Thế nào rồi?”

“Không biết, đám người kia nói là có việc muốn bẩm báo.”

Vừa mới trở lại trong viện, Từ Kiệt vừa thưởng thức mỹ thực, vừa nói không ra chữ.

Nhưng lời vừa dứt, khí tức ở trên người của một vị sư đệ đến từ Bá Thương phong đột nhiên chấn động mạnh, trực tiếp đột phá một cái tiểu cảnh giới.

Thấy vậy, người của Liên minh Linh trù đều giật nảy mình, vẻ mặt giống như nhìn thấy quỷ, trong khi người của Đạo Nhất tông lại tỏ ra cực kỳ bình tĩnh, giống như chuyện này không có gì lạ, chỉ là một chuyện nhỏ không có ý nghĩa gì lớn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right