Chương 712: Thật là một ngày thần tiê

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,733 lượt đọc

Chương 712: Thật là một ngày thần tiê

“Đột nhiên… đột phá rồi?”

Nhìn thấy vị đệ tử của Bá Thương phong này vừa ăn vừa đột phá, một đám Linh Trù sư của Liên minh Linh trù đều chết lặng.

Lúc Linh Trù sư làm đồ ăn quả thực là mang lại tác dụng nhất định, nhưng tuyệt đối không đến mức này.

Phải biết rằng tu vi của vị đệ tử thân truyền đến từ Bá Thương phong này cũng không thấp, đã đạt tới Thiên Nhân cảnh trung kỳ.

“Có gì mà phải thất kinh như vậy, ăn xong một bữa cơm rồi đột phá cũng là chuyện rất bình thường thôi mà.”

Hồng Tôn ở bên cạnh vừa nhai miếng thịt vừa thản nhiên nói.

Chỉ là sau khi nghe xong những lời này của hắn, tất cả mọi người trong Liên minh Linh trù đều trầm mặc.

Mẹ nó ngươi mau nghe một chút bản thân mình đang nói gì đi, cái này mà là chuyện bình thường sao?

Đừng nói bản thân ngươi là Linh Trù sư, cho dù ngươi có là Luyện Đan sư đi nữa, thì đan dược mà ngươi luyện chế cũng thể có được công hiệu đáng sợ như vậy.

“Chẳng lẽ đây chính là chỗ khủng bố của Linh Trù cấp Thánh sao?”

Trong lúc nhất thời, ánh mắt của một vị Linh Trù sư khi nhìn về phía Diệp Trường Thanh tràn đầy hâm mộ.

“Thật sự khủng bố đến mức đó sao?”

“Chẳng lẽ Cơm Tổ kỳ thực cũng không phải là Linh Trù sư cấp Thánh già đó, mà là đã vượt qua cả Linh Trù sư cấp Thánh rồi?”

“Cái này…”

Có người có cùng ý tưởng với ba vị minh chủ, nếu không thì nghĩ mãi cũng không thông.

Mà theo sự đột phá của đệ tử Bá Thương phong này, tiếp đó, lại có thêm mấy tên Linh Trù sư của Liên minh Linh trù đột phá.

Chỉ là tu vi của đám bọn hắn đều không cao, cũng chỉ là Tử Phù và Nguyên Anh Cảnh trung kỳ mà thôi.

Nhưng cho dù là vậy cũng đã đủ phóng đại rồi, mà điều này cũng làm cho một đám Linh Trù sư trợn mắt há mồm.

Chỉ trong một bữa ăn mà mịa nó đã có đến bảy tám người đột phá, cái này có cần phải không hợp thói thường như vậy không.

“Mẹ kiếp, nếu có thể cứ tiếp tục ăn như thế này, có khi nào phi thăng luôn không?”

Có một tên linh trù sư lên tiếng cảm thán, không cần nói đến những thứ khác, nếu như bản thân có thể ăn hoài thì nhất định sẽ lập tức phi thăng luôn, tu vi có thể nói là như cưỡi tên lửa.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người trong Liên minh Linh trù đều rất phấn khích, đồng thời bọn họ cũng hiểu rõ được tầm quan trọng của việc ôm đùi.

Trong lòng của một đám Linh trù, Đạo Nhất tông hiện tại giống như một người cha thực sự.

Từ giờ trở đi, cho dù có nói cái gì thì Liên minh Linh trù bọn họ đều muốn sống chết bám chặt lấy cái chân to này.

“Minh chủ thật sáng suốt, nếu không phải cùng Đạo Nhất Tông kết minh, làm sao chúng ta có thể ăn được một bữa ăn ngon như vậy?

“Đúng đấy, minh chủ không hổ danh là minh chủ.”

Ngay cả ba vị minh chủ, lúc này cũng được mọi người khen ngợi một lượt.

Về phần Lý Thành Nhạc, hắn đã gạt bỏ ý định cạnh tranh với Diệp Trường Thanh từ lâu rồi.

Còn tỷ thí cái gì nữa? Bản thân mình ngay cả cái lông mũi của người ta cũng không sánh nổi.

Sau bữa ăn, mọi người đều ăn rất sảng khoái, dù sao trước đây cũng không có nhiều bữa ăn không giới hạn như vậy.

“Có chuyện gì muốn nói với ta sao? Để tất cả bọn họ đi đến tiền sảnh trước đi.”.

Lúc này, Dư Mạt mới nhìn về phía Từ Kiệt, có chút không nhịn được mà nói, mấy tên tu sĩ này có cái rắm chuyện mà nói.

Các ngươi mịa nó đều là người của Thánh địa Kình Thiên sao? Làm gì có chuyện muốn nói với Đạo Nhất tông ta? Chẳng lẽ đạo bất đồng bất tương vi mưu còn không biết?

(Đạo bất đồng bất tương vi mưu: Những người không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau bàn bạc làm ăn được.)

Ở trong tiền sảnh, Dư Mạt đã đi gặp tu sĩ của các đại thế lực.

Chỉ thấy nước miếng của bọn họ chảy ròng ròng, Dư Mạt thấy thế thì khẽ nhíu mày, bọn này bị làm sao vậy?

“Có thể lau nước dãi của các người trước được không?”

“Đế Tôn đại nhân thứ lỗi, chúng ta thật sự nhịn không nổi.”

Có quỷ mới biết vừa rồi bọn họ ở bên ngoài ngửi thấy mùi thơm đã thèm thuồng đến cỡ nào, bọn họ chỉ có thể ngửi mà không thể ăn, quả thực là quá tra tấn người rồi.

Sau khi hai người dùng tay áo lau nước miếng, một đám người mới lần lượt mở miệng.

Chỉ là sau khi nghe bọn họ nói xong, Dư Mạt càng cảm thấy nghi ngờ, đây chính là chuyện mà các người muốn nói sao?

Nói nhăng nói cuội, hơn nữa còn đều là chuyện vụn vẵn, Dư Mạt mới nghe được vài câu, cũng lập tức cảm thấy mất hứng, trực tiếp cắt ngang.

“Dừng, không cần nói nữa.”

Đế Tôn, chúng ta…

“Có mấy lời, cũng có một số việc, trong lòng của tất cả mọi người đều biết rõ, cho nên không cần phải nói rõ ràng như vậy, Đạo Nhất tông ta đối với ngươi không có ý định làm cái gì, cho nên các ngươi tốt nhất đừng chọc giận Đạo Nhất tông ta, đơn giản như vậy thôi, nếu đã không còn chuyện gì nữa, liền trở về đi.”

Những từ này coi như là đã thể hiện thái độ của bọn họ.

Cho dù các ngươi có phải là người của Thánh địa Kình Thiên hay không thì Đạo Nhất tông ta cũng không có hứng thú đi tìm hiểu những thứ này.

Chỉ cần ngươi không tới quấy rầy Đạo Nhất tông ta, Đạo Nhất tông ta cũng sẽ không đi khiêu khích nhóm của các ngươi.

Nhìn thấy Dư Mạt trực tiếp rời đi, vẻ mặt của một đám tu sĩ đều tỏ ra khổ sở, thứ mà bọn hắn muốn nói không phải là những chuyện này, bọn họ chỉ muốn được ăn cơm thôi, chẳng lẽ là sai sao?

Chỉ là Dư Mạt đã muốn rời đi, bọn họ cũng không dám ngăn cản, chỉ có thể nguyên một đám thất hồn lạc phách rời đi.

“Không sao đâu, chỉ là một bữa ăn thôi mà, nhịn một chút là vượt qua thôi.”

“Đúng đấy, tu sĩ chúng ta, không phải là đã đi qua thiên chuy bách luyện rồi sao, cũng đã luyện thành một đạo tâm hoàn mỹ, ngay cả một bữa ăn cũng không nhịn được, còn tu luyện cái rắm.”

“Đúng vậy đấy, ta không tin bên phía Đạo Nhất tông còn có thể ăn được thêm một bữa như thế này?”

“Nói rất đúng.”

Một chúng tu sĩ vừa đi, vừa động viên chính mình.

Tuy nhiên, điều mà họ không biết là sau khi cơm nước no nê, nghỉ ngơi được một canh giờ, các thành viên của Đạo Nhất tông lại lên kế hoạch rời thành.

“Tiền bối, đây là…”

Nhìn hành động của Đạo Nhất tông, các thành viên của Liên minh Linh trù tò mò hỏi.

“Đi lấy nguyên liệu, không đi thì lấy cái gì ăn?”

Nghe nói Đạo Nhất tông muốn đi lấy nguyên liệu, sắc mặt của mọi người trong Liên minh Linh trù đều lập tức thay đổi, nguyên một đám tỏ ra hưng phấn nói.

“Tiền bối đi thong thả, chúng ta sẽ ở nơi này chờ tiền bối thắng lợi trở về”

“Có điều, chúng ta nhất định sẽ mài xong dao phay , chờ đợi các tiền bối trở về.”

Sau khi Liên minh Linh trù vui vẻ đưa tiễn, các thành viên của Đạo Nhất tông lại lần nữa ra đi ra khỏi thành.

Lần này, bên phía Liên minh Linh trù lại tràn đầy mong đợi, bởi vì bọn họ lại sắp có cái ăn nữa rồi.

Thậm chí có người cảm thán không thôi.

“Đến Vạn Yêu Quan là chuyện đúng đắn.”

“Lúc trước ngươi có nói như vậy đâu, ngươi nói trong nhà có mẹ già 800 tuổi, sống chết không chịu tới đây mà.”

“Đánh rắm, ta có nói sao? Thân là tu sĩ thì việc chống cự yêu tộc là trách nhiệm của chúng ta, cho nên bản thân ta làm sao có thể lùi bước.”

Đối với cái này, vị đồng môn này lộ ra vẻ khinh thường, lúc trước cũng chính là cái tên tiểu tử này sống chết không chịu đi, cuối cùng vẫn là phải do ba vị minh chủ trực tiếp xuống thủ, mới có thể cưỡng ép đưa hắn tới đây.

Hiện tại mỹ thực bày ra trước mắt khiến cho mối đe dọa của Yêu tộc dường như không còn lớn như trước nữa.

Trong đêm, người của Đạo Nhất tông càng là như cá gặp nước.

Kẻ ngồi xổm trên bãi cỏ, kẻ đặt bẫy thì đặt bẫy, sau một đêm, thu hoạch quả thực khiến người ta giật mình, gần một vạn con yêu thú bị bắt sống.

Vào sáng sớm, nhìn thấy Đạo Nhất tông mang theo gần một vạn con Yêu thú nhập quan, tu sĩ của các tông môn đều có chút sững sờ.

Tình huống gì đây? Các ngươi vừa mới tới Vạn Yêu Quan chưa tới một ngày, đã bắt sống gần một vạn con yêu thú rồi sao?

Về phần phủ thành chủ, tất cả Linh Trù sư đều đã mài dao phay đến mức phản quang luôn rồi.

Nhìn thấy nguyên liệu đã tới, hai con mắt của một đám Linh Trù sư đã tỏa ra ánh sáng, vội vàng chạy tới.

“Tiền bối nghỉ ngơi đi, những công việc nặng nhọc này giao cho chúng ta là được.”

“Đó là, đảm bảo sắp xếp bọn chúng một cách hợp lý.”

“Cơm Tổ mời nói, làm sao để xử lý những nguyên liệu nấu ăn này, bất kể là thái hay băm nhỏ, ta cũng sẽ xử lý đâu vào đấy.”

Khỏi phải nói, một đám Linh Trù sư đã tích cực tự nguyện gia nhập vào hàng ngũ chuyên xử lý nguyên liệu nấu ăn.

Nhìn thấy nhiều nguyên liệu như vậy, Diệp Trường Thanh vừa mới ngủ dậy, đang bưng một bình trà lớn, trên khuôn mặt của hắn cũng mang theo sự nghi ngờ mà nhìn về phía đám người Từ Kiệt.

“Chỉ trong một đêm mà đã bắt được nhiều nguyên liệu như vậy rồi sao?”

Phải biết, Đạo Nhất tông không có nhiều nhân lực, cho nên hiệu suất thu được gần một vạn con Yêu thú chỉ trong một đêm đã là chuyện vô cùng bất thường rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right