Chương 715: Nhân tộc giết tới

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,381 lượt đọc

Chương 715: Nhân tộc giết tới

Mặt khác, những bữa ăn này, đối với Đạo Nhất tông mà nói, không chút tốn kém nào, gần như bằng không.

Điều phiền phức duy nhất chính là nguyên liệu, nhưng ở bên ngoài Vạn Yêu quan cái gì cũng thiếu, chỉ có nguyên liệu nấu ăn tuyệt đối là vừa nắm một bó to.Đọc Chương dịch nhiếu truyện giá rẻ mới nhất tại: . Web đăng truyện theo yêu cầu giá rẻ !

Cho nên hoàn toàn cũng không cảm thấy đau lòng, cứ bỏ vào miệng ăn là được.

Sau khi ăn xong một bát lớn, Ngô Khải Cương đã sợ ngây người, không nhịn được mà liếm mép một cái, vừa hay Tề Hùng cầm theo một cái bát đến trước mặt hắn, hơn nữa bộ dạng này của hắn dường như muốn thêm thức ăn cho nên lập tức vội vàng hỏi.

“ Tề tông chủ, ta… Ta có thể ăn thêm một bát nữa được không?”

Trên khuôn mặt mang theo sự thận trọng, bởi vì chỉ có mỗi bát này thì không đủ ăn, hoàn toàn không đủ ăn.

Nghe vậy, Tề Hùng mang vẻ mặt kỳ lạ nhìn về phía hắn, vốn cho rằng sẽ bị đối phương từ chối, ai ngờ Tề Hùng chỉ thờ ơ nói một câu.

“Muốn ăn gì thì ăn cái đấy, dù sao hôm nay cũng không có giới hạn, chỉ cần đừng lãng phí là được.”

Nói xong liền quay người đi thêm đồ ăn, Ngô Kỳ Cương thấy vậy thì vui đến mức thực sự muốn bật khóc.

Nhìn đi, các ngươi mau nhìn đi, đây mới đúng là khí độ mà một Thượng Tông nên có, cái tính cách hẹp hòi lốp bốp của Thánh địa Kình Thiên thì làm sao sao có thể so sánh được với người ta chứ?

Về phần lãng phí sao? Làm sao có thể, một ngụm súp còn giữ lại không được, ngay cả đáy bát cũng bị liếm đến mức phát sáng luôn rồi.

Đây chắc chắn là bữa ăn tuyệt vời nhất mà Ngô Khải Cương từng được ăn trong đời, cho đến khi hơn chục cái thùng lớn bị ăn sạch, Ngô Khải Cương rửa sạch bát đĩa rồi mới bất đắc dĩ rời đi.

Đương nhiên là hắn cũng đã gặp Cơm Tổ Diệp Trường Thanh như trong lời đồn đại, nhưng không hiểu sao, hắn không cảm thấy vị Cơm Tổ này dễ gần lắm.

“Bái kiến Cơm Tổ.”

“Cút.”

Vốn là hắn muốn đi lên làm quen, để sau này còn có cơ hội được ăn ngon, ai ngờ vừa mở miệng liền bị mắng.

Đương nhiên, Ngô Khải Cương cũng không dám mất bình tĩnh, hắn chỉ có thể mỉm cười gật đầu rồi rời đi mà không nhìn thấy Diệp Trường Thanh đang đen mặt chửi bới ở sau lưng.

“Đ* âm ân*, đừng để ta tìm ra con chó nào dám sủa hai chữ Cơm Tổ này.”

“Đừng tức giận.”

Bách Hoa Tiên Tử và Tuyệt Ảnh ở một bên mỉm cười khuyên nhủ, xem ra đây là lần đầu tiên Diệp Trường Thanh quan tâm một chuyện nhiều như vậy, không phải chỉ là một cái danh hiệu thôi sao?

Vốn ban đầu là như vậy, nhưng mịa nó ngày nào cũng có người mở mồm ra kêu thì ai mà chịu nổi, hơn nữa còn không phải lần một lần hai nữa.

Thoải mái, hài lòng, còn mang theo một tia do dự rời đi phủ Thành chủ.

Trước đây chưa được ăn, hiện tại đã được nếm thử hương vị này, nhưng Ngô Kỳ Cương lại phát hiện, sau khi ăn xong bữa cơm này thì hình như càng chịu không được.

Vừa nghĩ đến chuyện sau này sẽ không còn cơ hội được ăn như vậy nữa, trong lòng của hắn không khỏi xuất hiện một tia hoảng loạn.

“Mẹ nó muốn tạo phản ghê?”

Trong đầu đột nhiên hiện lên một ý niệm như thế, đổi địa vị, không thèm chơi với đám ngu xuẩn ở Thánh địa Kình Thiên nữa, trực tiếp đi Đạo Nhất tông thịt cá không phải tốt hơn sao?

Ý nghĩ chợt nảy ra trong phút chốc đã chiếm lấy toàn bộ tâm trí của Ngô Khải Cương khiến hắn ta không thể thoát khỏi.

Trên đường trở lại nơi ở, hắn liền phát hiện một đám đồng môn đang tụ tập ở trong viện không biết là muốn làm gì, nhỏ giọng nói gì đó.

Nhìn thấy Ngô Khải Cương trở lại, mọi người lần lượt đứng dậy, vây quanh hắn, nhìn lên nhìn xuống.

“Làm gì vậy? Nhìn ta làm gì?”

“Đã ăn xong rồi?”

“Đã ăn xong.”

“Mùi vị thế nào?”

“Mỹ vị của thần tiên, không thể diễn tả bằng lời.”

Bị đám đông nhìn đến mức có chút hoảng loạn, Ngô Khải Cương vừa lùi lại phía sau vừa nghi ngờ nói.

“Muốn nói gì thì cứ nói đi, đừng nhìn ta như vậy, ta sợ.”

“Ta cũng muốn ăn.”

“Vậy ta cũng đành chịu, lần này là do ta giúp đỡ Tề tông chủ, cho nên mới có cơ hội ăn được một miếng, không biết lần sau còn có cơ hội này nữa hay không.”

Hắn kể cho mọi người nghe chi tiết về những gì đã xảy ra, sau khi nghe xong, trên khuôn mặt của nguyên một đám đều có biểu hiện kỳ lạ.

“Thực ra, vừa rồi chúng ta cũng đã thảo luận qua.”

“Hả???”

“Sư huynh, ngươi cảm thấy nếu chúng ta quy nhập Đạo Nhất tông thì thế nào?”

“Hả???”

Hắn cảm thấy hơi choáng váng, ngây người mà nhìn về phía đám người trước mặt.

“Ngươi đừng có mà đùa? Bên phía Thánh địa Kình Thiên thì phải làm sao?”

“Mặc kệ hắn, chúng ta đã đi theo Thánh địa Kình Thiên nhiều năm như vậy, một sợi tóc cũng không có, ở Đạo Nhất Tông không tính đến những thứ khác, ít nhất thì chúng ta cũng có cái để ăn mà đúng không?”

“Vậy bên phía tông chủ thì sao?”

“Chúng ta có thể tiền trảm hậu tấu.”

Hả? ? ?

Ai có thể ngờ, chỉ vì một bữa ăn mà có thể khiến cho trên dưới Phong Hòa tông quay ngoắt 180 độ.

Nhìn một đám đồng môn không chút nào đùa giỡn, Ngô Khải Cương từ tốn hỏi.

“Các ngươi chơi thật sao?”

“Nói nhảm, chuyện này có thể đùa sao?”

“Vậy chúng ta bàn bạc lại một chút chứ?”

“Được, bàn bạc thì bàn bạc.”

Kết quả là, ở bên trong trụ sở của Phong Hòa tông, một cuộc họp bí mật có thể thay đổi vận mệnh của tông môn đã bắt đầu.

Về chuyện Phong Hòa tông có sự biến hóa, bên phía Đạo Nhất tông đương nhiên không biết, sau khi ăn uống no nê, nghỉ ngơi khoảng một canh giờ, sau khi sắc trời dần tối, mọi người lại lần nữa rời thành.

“Dựa theo kế hoạch trước đó mà làm, mang con Yêu Hoàng kia về.”

“Yêu Hoàng? Được đó.”

Ngoài thành, Tề Hùng đã chỉ thị cho những người khác, đám đệ tử Triệu Chính Bình, Từ Kiệt nghe nói có Yêu Hoàng ăn, người nào người nấy đều chờ mong không thôi.

Bấm thời gian, có vẻ như đã lâu rồi bọn họ chưa được ăn Yêu Hoàng.

Nếu để đám tu sĩ kia nghe thấy lời này, có lẽ sẽ chửi ầm lên, ngươi cho rằng Yêu Hoàng là cải trắng thôi sao?

Đối với tu sĩ bình thường, nếu như cả đời có thể ăn được một miếng nguyên liệu cấp Yêu Hoàng, thì đã xem như là mộ phần bốc lên khói xanh rồi, sao thế, Đạo Nhất tông các ngươi còn muốn bắt một con Yêu Hoàng làm cơm ăn sao?

“Ừm.”

Giống như lúc trước, mọi người chia nhau ra hành động, Tề Hùng, Hồng Tôn, Thanh Thạch, Lâm Phá Thiên, Tần Sơn Hải, lặng lẽ lao về phía nơi ở của Hổ Hoàng.

Bởi vì là nơi ở tạm thời, cho nên nơi này cũng được bố trí rất đơn giản, chỉ là một cái động đá, nhưng diện tích cũng không nhỏ.

“Hành động.”

Cách hang động không xa, năm người Tề Hùng đã thi triển bí pháp, sau đó lợi dụng tinh huyết ở trên người của Yêu thú để ngụy trang thành Yêu tộc.

Chỉ là một thủ đoạn nhỏ che giấu tai mắt của ocn người, cho nên trong trường hợp bình thường sẽ không ai đi học làm gì cả.

Nhưng Đạo Nhất tông thì khác, bởi vì bên phía bọn họ rất thích những loại thủ đoạn nhỏ này, cho nên mỗi cái đều nắm giữ đến hóa cảnh.

Sau khi thành công biến thành bộ dáng của Yêu thú, mọi người lại tự thân sử dụng đại trận ở trên người để che đi phần lớn khí tức của mình, khiến bản thân trông như chỉ có tu vi Thiên Yêu cảnh.

Chuẩn bị sẵn sàng, năm người liếc nhìn nhau một cái, rồi vội vàng chạy về phía hang động.

Lúc này, ở trong thạch động, một con Lục Dực của Hổ tộc có thân hình vạm vỡ đang ngủ gật, tiếng ngáy như sấm, mà những Hổ tộc khác ở xung quanh không dám đến quấy rầy nó.

Nhưng vào lúc này, một đạo thanh âm vội vàng truyền đến.

“Không xong rồi, xảy ra chuyện rồi…”

Thanh âm gấp gáp, khiến cho Hổ Hoàng khó chịu mà mở to hai mắt, trong ánh mắt của con hổ này tràn đầy sát khí mà nhìn về phía năm con hổ đang vội vàng chạy tới kia, giọng nói lạnh lùng.

“Nói.”

“Yêu Hoàng, người….. Nhân tộc đang đến….. Đánh gần đến nơi rồi.”

“Đúng đấy, bọn họ lần này thật sự tới nơi này rồi, quá nhiều người, toàn bộ trong rừng đều là người.”

“Đúng đó, đúng là như thế, bọn họ không đứng ở phía dưới, mà đứng ở trên cành cây bay tới.”

Năm người Tề Hùng đã mô tả nó sinh động như thật, bộ dáng kia giống như có một đội đại quân của Nhân tộc đang đánh tới, mà chuyện này cũng làm cho một đám Yêu tộc có mặt đều sững sờ, sắc mặt cũng trở nên nghiêm nghị hơn.

Nhưng sau khi nghe thấy lời này của năm người, Hổ Hoàng lại vẫy cái đuôi tráng kiện của mình một cái, hung hăng đánh vào người của Tần Sơn Hải, mà bên phía Tần Sơn Hải do không có chút nào phòng bị đã trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, đâm sầm vào tường, trong miệng cũng không nhịn được mà phun ra một ngụm máu tươi.

Ngay lập tức, chỉ nghe Hổ Hoàng giận dữ hét lên.

“Khoa trương, còn đứng trên nhánh cây, từ khi nào mà đám Nhân loại kia dám bước ra khỏi Vạn Yêu Quan rồi?”

Nhìn thấy Tần Sơn Hải bị đánh bay lên không trung, bốn người Tề Hùng cũng tỏ ra sững sờ, trong lòng lập tức bừng bừng sát ý, nếu không phải lúc này chưa phải là thời cơ thích hợp, bọn họ đã sớm xuất thủ hạ gục con nghiệt súc này rồi.

Mà lúc này, Tần Sơn Hải cũng nhịn cảm giác muốn xuất thủ xuống, giả vờ yếu ớt nói.

“Yêu Hoàng, nửa điểm ta cũng không dám giấu diếm, lần này bên phía Nhân tộc thật sự tiến công rồi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right