Chương 716: Yêu Hoàng của ta đâu?
Nghe được lời này của Tần Sơn Hải, Hổ Hoàng đứng dậy, vẻ mặt tỏ ra khinh thường nói.
“Ha ha, một đám chỉ biết rùa đen rút đầu trốn ở Vạn Yêu Quan, bản hoàng đang lo không có cơ hội nào đi thu thập bọn hắn đây, còn dám không biết sống chết tự mình đưa tới tận cửa, bản hoàng sẽ tác thành cho bọn hắn, chúng tiểu nhân, giết chết đám Nhân tộc đó cho ta.”
“Giết.”
Theo lệnh của Hổ Hoàng, tất cả những con Yêu thú có mặt đều lao ra ngoài.
Nhưng khi Hổ Hoàng liếc nhìn về phía năm người Tề Hùng, hắn chỉ cảm thấy lạ mắt, nhưng cũng không có quá mức để ý, dù sao thì thủ hạ Yêu thú ở dưới tay của hắn cũng có quá nhiều rồi.
Ngoại trừ những Yêu Vương ở dưới trướng ra, nó hoàn toàn không quan tâm đến những con Yêu thú khác.
“Còn sững sờ ở chỗ này làm gì? Lăn đi giết địch đi.”
Hắn tức giận rống lên một tiếng, nhưng vào lúc này, năm người Tề Hùng đã lặng lẽ bao vây lấy Hổ Hoàng, đối mặt với nó cũng không đáp lại.
Mắt thấy năm tên này không phục tùng mệnh lệnh của mình, chẳng lẽ là muốn đứng ở chỗ này vây công lấy hắn sao? Còn có ánh mắt kia…
Dần dần nhận ra có gì đó không ổn, nhưng Hổ Hoàng cũng không hề tỏ ra hoảng sợ, bởi vì hắn chính là Yêu hoàng.
“Các ngươi là ai? Có mục đích gì?”
Hắn trầm giọng hỏi, nhưng đáp lại nó chỉ là một câu quát khẽ của Tề Hùng.
“Động thủ.”
Những con Yêu thú khác đều đã bị thu hút ra ngoài, lúc này chính là thời điểm tốt để động thủ, trận bàn cũng đã bí mật được bố trí xong, chỉ cần tốc độ nhanh hơn một chút sẽ không bị bên ngoài phát hiện ra cái gì.
Nghe vậy, bốn người Thanh Thạch, Hồng Tôn, Lâm Phá Thiên, Tần Sơn Hải lập tức xuất thủ, mà dưới sự xuất thủ của nhiều người như vậy, bí pháp đã được sử dụng trước đó không thể tiếp tục che giấu được nữa, đương nhiên một cỗ khí tức của tu sĩ Nhân tộc cũng bị bại lộ là chuyện không cần nghi ngờ.
“Nhân tộc? Mẹ kiếp…”
Nhìn thấy năm người trước mặt mình lại là tu sĩ của Nhân tộc cải trang, Hổ Hoàng lập tức giận tím mặt.
Tại sao bọn Nhân tộc này lại dám làm như vậy, tại sao không cố gắng giống như một rùa đen rút đầu chờ đợi ở trong Vạn Yêu quan nữa mà dám chạy đến chỗ ở của mình.
Làm vậy là muốn làm gì? Muốn tự sát sao?
Thành thật mà nói, những cuộc giao chiến với Nhân tộc trong những năm này, một cường giả của Yêu tộc như Hổ Hoàng cũng đã sớm nắm giữ một trái tim cao ngạo rồi.
Không còn cách nào khác, Nhân tộc thật sự quá nhát gan, hơn nữa còn là càng đánh càng nhát gan.
Điều này làm cho rất nhiều Yêu thú đều cảm thấy Nhân tộc đang sợ bọn nó, nếu không thì tại sao cho đến tận bây giờ còn không dám chủ động công kích?
Chỉ là loại rống này cũng không kéo dài quá lâu, bởi vì lúc vừa giao thủ với nhau một cái, thần sắc của Hổ Hoàng lập tức đại biến, Đại Thánh?
Mấy tên đang đứng ở trước mắt này đều có tu vi cấp Đại Thánh sao?
Đồng thời đối mặt với năm tôn Đại Thánh, ngay cả khi Hổ Hoàng có tự tin đến đâu, lúc này cũng biết bản thân mình không phải là đối thủ.
Hắn vừa đánh vừa muốn tìm cơ hội để trốn thoát, nhưng đáng tiếc là nam người Tề Hùng sẽ không để hắn có được cơ hội này.
“Mau hạ gục nó đi, thời gian không còn nhiều nữa.”
“Yêu tâm, thỏa đáng hết mà.”
“Các ngươi dám… Chẳng lẽ các ngươi muốn bốc lên chiến tranh toàn diện giữa hai tộc sao?”
Hổ Hoàng nổi giận gầm lên một tiếng, nó của lúc này chỉ hy vọng những con người này sẽ nhát gan một chút.
Thật đáng tiếc, lá gan của năm người Tề Hùng mà nhỏ sao? Cho nên hoàn toàn không thèm để ý đến nó, công kích ở trong tay càng ngày càng bạo.
Năm người bọn họ xuất thủ không chút lưu tình, rất nhanh, con Hổ Hoàng này đã bị đánh đến trọng thương.
Nhìn thấy một đao của Tần Sơn Hải chuẩn bị bổ về phía Hổ Hoàng, Lâm Phá Thiên vội vàng xuất thủ ngăn lại.
“Cái tên này, máu ngược lên não rồi à?”
“Sao không để ta giết nó?”
“Ngươi điên rồi, còn sống mới tươi được.”
Tu vi bị phong, Khổn Yêu thằng một bó, một bộ bao tải và một loạt các thao tác đã được năm người hoàn thành một cách dễ dàng.
Về phần thứ đang ở trong bao chính là Hổ Hoàng, mặc dù còn điên cuồng vùng vẫy, nhưng nói thật là làm gì cũng vô dụng.
“Đi nào.”
Tề Hùng nhặt bao tải lên, sau đó thúc giục mọi người rời đi.
Yêu Hoàng tới tay, năm người cũng rời đi không chút dấu vết, chờ đến khi năm người đã rời đi rồi, đông đảo yêu thú đã tìm kiếm rất lâu cũng không thấy, lúc này mới phát hiện có điều gì đó không ổn.
“Không có ai mà?”
“Một bóng người cũng không thấy, không phải đã nói là có rất nhiều người không đứng ở dưới mà đứng ở trên cành cây sao?”
Đừng nói là cường điệu, rõ ràng là lừa người.
Cho dù tìm ở chỗ nào cũng không thấy nổi một bóng người, khiến cho lũ yêu thú cảm thấy rất kỳ lạ, đột nhiên một con yêu vương ở trong đó tựa hồ nghĩ tới điều gì, lớn tiếng nói.
“Vừa rồi năm người, là thủ hạ của ai?”
Hai mặt nhìn nhau, một lũ yêu thú đều biểu thị không biết, chưa từng thấy qua.
“Chết tiệt, trở về.”
Thấy vậy, con Yêu vương vừa mới mở miệng này cắn răng nói một câu, sau đó lao về phía hang động.
Có vấn đề, năm con Yêu thú vừa rồi nhất định là có vấn đề.
Cho dù lúc này kịp phản ứng lại thì cũng đã quá muộn rồi, bởi vì đám người Tề Hùng đã rời đi từ lâu, căn bản không thể đuổi kịp.
Một đường mang theo không ít yêu thú xông về thạch động, hô hào hai câu, nhưng không có ai đáp lại.
Bây giờ, cái tên Yêu Vương này càng khẳng định suy đoán ở trong lòng mình.
Hắn lập tức không một lời giải thích mà lao thẳng vào hang, và rồi, trước mắt hắn xuất hiện một cảnh tượng không một bóng người.
“Yêu Hoàng, Yêu Hoàng của ta đâu? Một tên Yêu Hoàng lớn từng này của ta đâu?”
Không có, cùng lắm mới chỉ trôi qua đúng một phút, nhưng Hổ Hoàng của bọn nó đã biến mất rồi.
Toàn bộ thạch động đều không có dấu hiệu của Hổ Hoàng, ngay cả năm con Yêu thú vừa rồi cũng biến mất.
“Chết tiệt.”
Nghiến răng nghiến lợi mắng chửi, rốt cuộc là ai mà có thể chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy bắt được Yêu Vương của nhà ta?
Mặc dù nói vào lúc này, Yêu Vương còn có thể giữ lại một chút bình tĩnh, nhưng những con Yêu thú khác đã trở nên kích động.
Yêu Hoàng biến mất cũng chính là chuyện xưa nay chưa từng có.
Nếu đặt ở trên chiến trường, cho dù có diễn ra ở ngay trước mặt mọi người thì còn có thể chấp nhận được, bởi vì không có ai ở trên chiến trường nói trước được điều gì..
Nhưng nơi này là trụ sở, là nơi ở của Hổ Hoàng.
Chẳng lẽ đã bị người ta bắt đi rồi sao?
“Tìm, nhất định phải tìm cho bằng được năm người kia, giải cứu Yêu Hoàng.”
Yêu hoàng của mình bị một đám người không rõ lai lịch, không rõ ý đồ bắt cóc ngay chính động phủ của mình, nếu như chuyện này mịa nó bị truyền ra ngoài, bọn hắn sẽ làm mất mặt của dòng tộc Hổ Hoàng mất.
Nghe vậy, một đám yêu thú cao giọng đáp lời, sau đó vội vàng lao ra khỏi sơn động, tìm kiếm tung tích của Hổ Hoàng ở khắp nơi.
Chỉ là tìm kiếm như vậy rõ ràng là vô ích, với tính cách của năm người Tề Hùng, nguyên liệu nấu ăn bị bọn hắn bắt được, liệu còn có thể đưa về sao?
Toàn bộ bên ngoài Vạn Yêu Quan lúc này chính là một mảnh hỗn loạn, cho dù có đứng ở trên tường thành thì cũng có thể nghe rõ, trong rừng rậm truyền đến tiếng dã thú gào rống không ngừng, cũng không biết vì lý do gì mà vô số Yêu thú ở trong rừng rậm vô cùng hỗn loạn.
Mấy tên tu sĩ phụ trách trấn giữ cổng thành cũng sinh ra cảm giác tò mò mà nhìn về phía khu rừng ở phía bên ngoài quan ải, nghi hoặc hỏi.
“Bọn Yêu tộc này bị làm sao vậy, chẳng lẽ lại muốn tấn công sao?”
“Không giống lắm, không đầu không não, căn bản không có tư thế công kích.”
“Mặc dù số lượng khá nhiều, nhưng xem ra thật sự không có ý định công kích.”
“Vậy thì chúng nó đang làm gì?”
“Sao ta biết được.”
Mấy người bọn họ cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhưng bên phía đông đảo Yêu thú ở trong khu rừng rậm, câu mà bọn chúng nói nhiều nhất chính là:
“Mịa nó, Yêu Hoàng của ta đâu? Yêu Hoàng lớn từng này của ta đang ở trong sơn động ngủ một giấc ngon lành, sao tự nhiên không nói lời nào đã biến mất rồi?”