Chương 728: Ngươi mịa nó còn có mặt mũi mà liên lạc với ta sao?
“Mẹ kiếp, sao đóng cổng lại rồi?”
Một số con yêu thú vừa mới vọt tới bên ngoài ngoài cửa thành, sau khi nhìn thấy một màn này thì nguyên một đám đều tỏ ra sững sờ, cái này mẹ nó đâu có giống với những gì đã nói đâu?
Không chỉ có cổng thành bị đóng lại, mà ngay cả trận pháp cũng bị mở ra lần nữa, khiến cho toàn bộ Vạn Yêu Quan trở thành một cái mai rùa không thể công kích.
Những con yêu thú đứng trước cổng thành thì lại hai mặt nhìn nhau, nghi hoặc không thôi, trong khi những con yêu thú ở phía sau chưa rõ chân tướng, cho nên giương cổ lên hò hét.
“Mẹ kiếp, đứng đó làm gì, mau xông vào trong đi.”
“Đúng vậy, mau vào thành đi, đừng có mà cản đường như vậy.”
Ngày càng có nhiều yêu thú tập trung ở cổng thành này, còn những con yêu thú đứng ở phía trước thì càng khóc không ra nước mắt.
Mẹ nó nếu có đường thì bọn ta đã đi vào từ lâu rồi, còn đứng ở đây làm gì? Cái này lạ, có cái gì gì đó không ổn.
Mãi cho đến khi một đám Yêu Hoàng chạy tới, sau khi nhìn thấy cửa thành đóng chặt, mỗi nguyên một đám đều mang sắc mặt âm trầm, nhưng đột nhiên có một Yêu Hoàng phản ứng lại, tức giận quát lên.
“Nhân tộc hèn hạ, chúng ta trúng kế rồi.”
“Trúng kế gì cơ?”
“Cái này chính xác là quỷ kế của Nhân tộc. Yêu Đế hiện đang bị nhốt ở trong thành, nguy hiểm.”
“Chết tiệt.”
Ngay từ đầu, những Nhân tộc này chưa từng nghĩ đến việc hợp tác, mà mục tiêu của bọn hắn chính là Xích Long Yêu Đế.
Trong lúc nhất thời, rất nhiều yêu thú đang đứng ở bên ngoài thành đều lập tức trở nên nổi giận, bắt đầu tấn công điên cuồng, chỉ tiếc là Vạn Yêu quan vẫn đứng vững dưới sự tấn công điên cuồng của tất cả yêu thú.
Trên tường thành, đông đảo tu sĩ đã chuẩn bị từ lâu cũng đã bắt đầu đánh trả.
Đừng chỉ nhìn thấy bọn họ sợ hãi, nhưng đối với chuyện như vậy, bọn họ cũng đã rất quen thuộc từ lâu rồi.
Dù sao thì bọn họ cũng đã đối phó với yêu thú không chỉ ngày một ngày hai, dựa vào Vạn Yêu quan chống đỡ sự tấn công của yêu thú, nói là chuyện thường tình cũng không ngoa.
Nhưng làm gì có con yêu thú nào đã từng thành công đâu?
“Chết tiệt, Nhân tộc hèn hạ, thả Xích Long Yêu Đế đi.”
“Mau kêu cái tên Thánh chủ Kình Thiên tiểu nhân hèn hạ kia cút ra đây.”
Đối mặt với sự phản công của chúng tu sĩ Nhân tộc trên tường thành, đám yêu thú bị thương vong nặng nề, nhưng chúng vẫn không có ý định rút lui, mà trong đó có một con Yêu Hoàng cầm đầu nguyên một đám đó gầm lên.
Thậm chí bọn họ đều cho rằng Thánh chủ Kình Thiên lúc này nhất định là đang ở trong thành, chỉ chờ Xích Long Yêu Đế được đưa tới cửa.
Đối mặt với sự nộ hống của mấy con Yêu Hoàng này, nhóm tu sĩ của Nhân tộc ở trên tường thành đều mang biểu tình quái dị.
Khá lắm, Thánh chủ Kình Thiên người ta thật tâm muốn kết minh với các ngươi, nhưng đáng tiếc…
Tuy nhiên những lời này thì đương nhiên là không thể nào nói với đám yêu thú được, cho nên một chúng tu sĩ cũng không để ý đến nữa mà chỉ lo tập trung vào việc xuất thủ phòng ngự.
Về phần trong thành, đám người Xích Long Yêu Đế đang phải kịch chiến với người của Đạo Nhất tông.
Ba người Dư Mạt vây công Xích Long Yêu Đế, lấy Dư Mạt làm chủ, trong khi hai người Vương Mãn và Nguyên Thương thì ở một bên tìm cơ hội.
“Mẹ kiếp, các ngươi cho rằng chính mình có thể hạ gục bản đế sao? Ngươi cho rằng bản đế là ai? Chết cho ta.”
Bị người ta nghiêm túc tính kế như vậy, Xích Long Yêu Đế vô cùng tức giận mà gầm lên một tiếng, nhưng hắn vẫn không mất đi lý trí, mà vẫn giữ được bình tĩnh.
Điều đầu tiên cần cân nhắc lúc này là làm thế nào để thoát thân.
Xích Long Yêu Đế đã để mắt đến hai người Vương Mãn và Nguyên Thương ngay từ đầu.
Dư Mạt có tu vi Đại Đế, vì vậy muốn giết hắn thì không phải là chuyện dễ dàng gì, mà nói một cách tương đối thì đối với với hai người Vương Mãn và Nguyên Thương sẽ dễ dàng hơn.
Cho nên sau khi gầm lên một tiếng, nhìn qua thì thấy Xích Long Yêu Đế đang lao về hướng của Dư Mạt, nhưng ai mà ngờ nó lại đột nhiên quay người, trực tiếp đánh giết về hướng của Nguyên Thương.
Hắn đã sớm hạ quyết tâm, giải quyết xong một người trước rồi tính tiếp, nếu không thì muốn thoát khỏi sự vây công của cả ba người như vậy là quá khó.
“Chết cho bản đế.”
Một trảo vươn ra ngoài, Long uy đáng sợ lập tức bao phủ Nguyên Thương ở trong đó, long trảo khổng lồ như núi cao, vồ xuống một cái như muốn nghiền nát Nguyên Thương thành bánh mì thịt.
Tuy nhiên, ngay khi Xích Long Yêu Đế xuất thủ, Nguyên Thương đã lắc mình một cái, sau đó là bộc phát ra một đạo hào quang màu đỏ rực từ chỗ vốn không có bất cứ thứ gì.
Phù trận bị phát động, một cột lửa dày đặc bốc lên tận trời.
Nếu muốn đối phó với Yêu Đế, đương nhiên là không thể sử dụng phù trận cấp thấp được, cho nên lần này, Đạo Nhất Tông bố trí đại bộ phận đều là phù trận cao giai, dù sao thì bọn họ cũng không lo mình sẽ làm nổ tung Xích Long Yêu Đế.
Phù trận cấp chín trực tiếp bạo phát, khiến cho ánh mắt của Xích Long Yêu Đế cứng đờ, nó không ngờ đám súc sinh này không chỉ có tính kế bản thân mình, mà còn mẹ nó dùng cả bẫy rập luôn sao? Thật sự là dùng bất cứ thủ đoạn nào.
Nhưng cái này còn chưa kết thúc, sau khi tấm phù trận cấp chín này bao phủ lấy cơ thể của Xích Long Yêu Đế, chung quanh nó còn xuất hiện thêm từng đạo phù trận liên tiếp, trận pháp cũng lập tức được kích hoạt.
Trong lúc nhất thời, Xích Long Yêu Đế cảm thấy choáng váng mặt mày.
Mẹ nó nhiều phù triện, trận bàn như vậy…
Đủ loại tia sáng phóng lên tận trời, cho dù có lấy tu vi hiện giờ của Xích Long Yêu Đế, thì khi đối mặt với sự công kích của nhiều phù trận và trận bàn như vậy, cũng không có khả năng không nhìn ra.
Hơn nữa những tấm phù trận và trận bàn đều mại nó là cấp chín, phẩm cấp cũng không thấp.
Theo những tấm phù trận và trận bàn oanh kích điên cuồng này, trên người của Xích Long Yêu Đế xuất hiện một số vết thương, tuy rằng không tính là nghiêm trọng, nhưng lần này là cũng triệt để khiến nó phẫn nộ.
“A, Nhân tộc chết tiệt, các ngươi cho rằng chút trò vặn vãi này có thể làm gì được bản vương sao? Nào, bản đế ở ngay chỗ này, có bản lĩnh lại tới đi…”
Chỉ bằng mấy cái bẫy rập cỏn con này mà muốn đối phó với bản đế, các ngươi cũng quá coi thường thực lực của bản đế rồi.
Nhưng lời còn chưa dứt, ngay đúng chỗ đó, thế mà mẹ nó lại có ánh sáng của phù trận và trận pháp sáng lên.
“Còn nữa sao?”
Nhìn thấy cảnh này, khoé mắt của Xích Long Yêu Đế gần như muốn nứt toạc.
Thân là Yêu Đế, trí nhớ của nó tự nhiên rất tốt, có thể cực kỳ chắc chắn, nơi này vào lúc này lại phát ra ánh sáng, nhưng loại ánh sáng này lại giống y đúc với loại ánh sáng vừa rồi.
Mí mắt không khỏi giật giật, đám Nhân tộc này là ác ma sao? Làm sao có thể đặt nhiều bẫy như vậy ở cùng một chỗ chứ?
Chẳng lẽ là bẫy trong bẫy sao?
Tiếng gầm vừa rồi đã trở thành hiện thực ngay trong giây tiếp theo, một lần nữa khiến nó được bao phủ trong phù trận và trận pháp.
Nhưng lần này, thậm chí Xích Long Yêu Đế còn hung hãn hơn, trực tiếp cưỡng ép oanh phá những phù trận và trận pháp này.
Nhưng trong giây tiếp theo, nó còn chưa kịp lên tiếng, trận pháp và phù trận lại sáng lên cùng một chỗ.
“Lại nữa?”
Đây là lần thứ ba, thế mà cùng một chỗ lại được bố trí ba đạo bẫy rập sao? Khiến cho cả con rồng Xích Long Yêu Đế tê dại.
Đây là có ý gì?
Lần nữa bị trận pháp và phù trận bao phủ, sau đó, lần thứ tư, lần thứ năm, lần thứ sáu… lần thứ chín…
“Đám Nhân tộc đê tiện các ngươi, cuối cùng thì các ngươi đã chơi xong chưa vậy?”
Trên thân đã máu tươi chảy đầm đìa, khiến cho Xích Long Yêu Đế tức muốn bật khóc, ở cùng một nơi, các ngươi mẹ nó lại bố trí đến tận chín đạo bẫy rập, cũng quá nhiếu rồi đấy.
Phẫn nộ, biệt khuất, đủ loại cảm xúc đan xen trong lòng của Xích Long Yêu Đế, mẹ nó rốt cuộc thì đám người này là loại Nhân tộc gì vậy.
Đánh nhau hồi lâu, hắn còn không đả thương được đối phương, vậy mà ngược lại khiến bản thân bị phù trận và trận pháp đánh cho thừa sống thiếu chết.
Nhưng mà, vẫn là tình trạng Xích Long Yêu Đế vừa dứt lời như cũ, cùng một vị trí, lại có quang mang sáng lên.
“Còn nữa sao?”
Chỉ cảm thấy mí mắt của mình co giật dữ dội, đây đã là lần thứ mười rồi? Mẹ nó, lần thứ mười rồi đấy?
Phiền, thật sự có chút phiền, Xích Long Yêu Đế lại bị trận pháp và phù trận bao phủ, nó không biết nên miêu tả tâm tình hiện tại của mình như thế nào.
Cả đời chinh chiến vô số, nhưng chưa từng gặp phải một đối thủ như vậy.
Thành thật mà nói, những tấm phù trận và trận pháp này có thể gây sát thương cho nó, nhưng còn lâu mới đạt được hiệu quả trí mạng.
Nói thế nào nhỉ, cái này chẳng khác nào bên người ngươi có một đám ruồi vo ve xung quanh, khiến người ta cảm thấy phiền lòng ý loạn.
Lại oanh phá thêm một vòng trận pháp, Xích Long Yêu Đế rõ ràng là đã lộ ra dáng vẻ mệt mỏi, thật sự đáng ghét mà.
” Có bản lĩnh lại đến nữa đi…”
Còn chưa kịp nhìn ra lửa giận, ngay trong giây tiếp theo, một đạo quát lạnh tiếng đột nhiên truyền đến.
“Có sơ hở.”
“Hả???”
Vốn là đang chờ phù trận và trận pháp tiếp tục tới, bởi vì nó không tin, phù trận và trận pháp của Nhân tộc không phải cần tiền sao?
Nhưng theo một cỗ khí tức kinh khủng truyền đến, Xích Long Yêu Đế vội vàng quay đầu lại, nhưng vừa liếc mắt một cái, dọa nó lập tức dựng thẳng vảy rồng, cmn mịa nó, tại sao lại là Dư Mạt?
Xích Long Yêu Đế có thể không quan tâm đến phù trận chú và trận pháp, nhưng mẹ nó nguyên một kích toàn lực của Đại Đế thì nó không chịu được thật.
Nhưng trong khoảnh khắc nó vừa mới buông lỏng cảnh giác đó, thì đã bị Dư Mạt nhạy bén nắm bắt lấy, xuất thủ không chút do dự.
Lúc này muốn tránh cũng không tránh được.
Trong nháy mắt, công kích của Dư Mạt đã hung hăng đánh trúng vào Xích Long Yêu Đế, uy năng kinh khủng cấp Đại Đế trong nháy mắt bộc phát.
Khiến cho Xích Long Yêu Đế trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, từ trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Một kích này còn đáng sợ hơn cả đòn công kích của mười trận và phù trận chú vừa rồi cộng lại, bởi vì đây chính là một kích toàn lực của cấp Đại Đế, mà bản thân Xích Long Yêu Đế còn không có chút phòng bị nào nữa.
“Nhân tộc hèn hạ……”
Trong mắt tràn đầy lửa giận mà nhìn về phía Dư Mạt đột nhiên xuất thủ, tên chó chết này lại dám đánh lén.
Chỉ là không đợi Xích Long Yêu Đế nói xong, khá lắm, ánh sáng quen thuộc xung quanh hắn lại sáng lên.
Thay đổi địa điểm, nhưng cái bẫy vẫn tồn tại như cũ.
“Hết chưa vậy?”
Lại một lần bị trận pháp bao phủ, khiến cho Xích Long Yêu Đế phải ngửa mặt lên trời gào thét.
Đây tuyệt đối là trận chiến xấu hổ nhất trong cuộc đời của nó, nó không thua về thực lực mà nó lại thua ở những cạm bẫy này.
Chỗ nào cũng có bẫy rập, còn là bẫy trong bẫy nữa.
Ngay khi vừa mới oanh phá một đạo phù triện, một đạo phù trận tiếp theo lại xuất hiện.
Làm cho nó tâm phiền ý loạn.
“Nhân tộc hèn hạ, có bản lĩnh thì đánh một trận với bản đế.”
“Có sơ hở.”
“Muốn chết…”
Hắn tức giận quay đầu lại, nhưng không thấy ai cả, là đòn nhử, sau đó phù trận lại được kích hoạt.
“A… Bản đế phải giết chết ngươi.”
“Có sơ hở.”
“Chết đi……”
Phù trận được kích hoạt.
Điều mà Xích Long Yêu Đế bây giờ sợ nhất chính là Dư Mạt đột nhiên xuất thủ, mà gia hỏa này còn thỉnh thoảng đến giả thoáng một súng hết lần này tới lần khác.
Xích Long Yêu Đế nhất định phải đề phòng, nhưng mỗi lần hắn quay đầu lại, đều không thấy bóng dáng của Dư Mạt đâu.
Qua mấy lần như vậy, khiến Xích Long Yêu Đế cảm thấy mình muốn sụp đổ rồi.
Có một loại cảm giác muốn kiệt sức.
“Có sơ hở.”
“Bản đế sẽ không bao giờ…”
Xích Long Yêu Đế không tin, nhưng một giây sau, một cỗ tinh thần lực đáng sợ lập tức đánh vào thân thể của nó.
Lần này, Dư Mạt đến thật.
Lại bị trọng thương thêm lần nữa, lúc này Xích Long Yêu Đế thật sự cảm thấy mình như đã đến bước đường cùng.
Hận thù trong lòng khi lại không thể phát tác ra ngoài được.
Về phần các Yêu Hoàng và Yêu Vương kia cũng giống như vậy, có trận pháp và phù trận trợ giúp, người của Đạo Nhất tông đều có thể thoải mái chiến đấu.
Mặt khác, bởi vì những con yêu thú này chưa từng trải qua những thứ đó, cho nên bọn chúng đều cảm thấy mỗi một bước chân đều có cạm bẫy.
Hơn nữa, so với Xích Long Yêu Đế thì những con Yêu Hoàng và Yêu Vương này càng không thể nhìn thấy sự công kích của đám trận pháp và phù trận, cho nên sau khi trải qua mấy lần khiến bọn chúng sinh ra cảm giác hoảng sợ.
Nhìn đâu cũng thấy không ổn.
Hơn nữa là còn phải đối mặt với đòn công kích của đám người Tề Hùng mọi lúc.
Đối với đám tu sĩ Nhân tộc như chó hoang này mà nói, đây là lần đầu tiên mà đám yêu thú bọn nó nhìn thấy, mà đây không còn là vấn đề bỉ ổi hay đáng khinh hay không nữa, căn bản là không xứng làm người.
Người duy nhất coi như là còn bình thường, chí ít là dám đối đầu trực diện cũng chỉ có một mình Tần Sơn Hải.
Nhưng vấn đề là, tên gia hỏa này cũng không phải một người bình thường, lấy một địch hai, sau khi nhìn thấy ruột của Tần Sơn Hải bay múa ở trên không trung, hai vị Yêu Hoàng lộ ra vẻ kinh hãi, tên này mịa nó thật sự là con người sao? So với đám man rợ còn khủng bố hơn?
“Chi bằng chúng ta cùng lùi một bước đi? Nếu cứ tiếp tục như vậy thì kết quả cuối cùng cũng chỉ có thể là lưỡng bại câu thương, đồng quy vu tận thôi.”
Tần Sơn Hải bị thương không nhẹ, ở trên ngực và bụng đều có một cái lỗ lớn, mà trên người của hai vị Yêu Hoàng cũng giống như vậy.
Con hàng này hoàn toàn không thèm phòng ngực, lại càng không cần nói đến việc né tránh, nếu ngươi động hắn, hắn nhất định sẽ động lại ngươi.
Quả thực là muốn dùng đấu pháp lấy mạng đổi mạng.
Lúc này, một con yêu thú ở trong đó lên tiếng đề nghị, bởi vì nó thực sự không muốn c đồng quy vu tận với tên Nhân tộc này, còn sống tốt không phải tốt hơn sao.
Nhưng ai biết, Tần Sơn Hải nghe vậy thì đã trả lời không chút do dự.
“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, chưa chết được, tới đây đánh đi.”
Nói xong, còn không đợi hai vị Yêu Hoàng trả lời, Tần Sơn Hải đã trực tiếp cầm đao xông lên, người thì bay lên phía trước, kéo theo mấy thước ruột phiêu phù trong gió ở phía sau.
Nhìn thấy Tần Sơn Hải lại xông lên lần nữa, khoé miệng của hai vị Yêu Hoàng giật giật, cái này làm sao có thể gọi là bị thương nhẹ? Chẳng lẽ lại muốn từ bỏ đoạn ruột vài mét ở phía sau kia đi sao?
Còn có móc câu lớn quỷ thần khó lường của cái tên Thanh Thạch kia nữa, đều làm cho một đám Yêu Hoàng cảm thấy trái tim thắt lại mỗi khi nhìn thấy một thứ màu đen sì bay tới.
Trước đó có một Yêu Hoàng bị móc câu lớn này tóm lấy, sau đó lại bị một đám người đánh cho một trận, trong nháy mắt bị hạ gục.
Cho nên trong mắt của tất cả Yêu Hoàng, cái móc câu lớn này quả thực chính là một cái Thần Câu lấy mạng, chính là loại bị câu trúng là chết chắc.
“Cẩn thận…”
Cho tận bây giờ, một đám Yêu Hoàng đều phải cẩn thận từng li từng tí, chỉ cần có một cơn gió thổi làm cỏ lay, cũng khiến bọn nó thần hồn nát thần tính rồi.
Tình hình gần như đã được Đạo Nhất tông kiểm soát chặt chẽ, sau ba ngày kiên trì, Xích Long Yêu Đế cuối cùng đã bị ba người Dư Mạt bắt giữ.
Thành thật mà nói, vì để có thể hạ gục Xích Long Yêu Đế, đám người Dư Mạt thực sự là đã tốn không ít tinh lực.
Nhưng khi nhìn thấy Xích Long Yêu Đế bị trọng thương và sắp chết, Dư Mạt âm thầm gật đầu một cái, mặc dù có chút mệt mỏi nhưng có thể làm được một đầu Yêu Đế thì cũng không tính là thua thiệt gì.
Chỉ là vào lúc này, một đạo huyết mạch truyền âm đột nhiên bay thẳng về phía Xích Long Yêu Đế, sau khi màn máu xuất hiện, thân ảnh của Thánh chủ Kình Thiên lập tức hiện ra ở phía trên màn máu.
Xích Long Yêu Đế vốn đang hấp hối và sắp chết, nhưng sau một khắc nhìn thấy Thánh chủ Kình Thiên, lúc này giống như hồi quang phản chiếu vậy, tức giận gầm thét lên.
“Tên tiểu nhân đê tiện hèn hạ nhà người, còn có mặt mũi mà liên hệ với bản đế sao? Tại sao lại muốn hại chết ta?”
Thánh chủ Kình Thiên còn chưa kịp nói lời nào thì đã bị Xích Long Yêu Đế đổ ập xuống một trận giận mắng, khiến cho hắn ở bên trong màn máu lộ ra vẻ mặt khó hiểu, làm sao vậy?