Chương 729: Cổng mở rồi?
Hắn còn chưa kịp mở miệng thì đã bị Xích Long Yêu Đế chỉ vào mũi mắng chửi một trận, mà điều này cũng làm cho Thánh chủ Kình Thiên ở phía bên kia màn máu lập tức ngây người tại chỗ.
Hắn cũng chỉ muốn hỏi mọi thứ tiến triển như thế nào rồi thôi mà.
Lúc này, Thánh chủ Kình Thiên cũng cau mày, tức giận đáp lại.
“Ngươi điên rồi à? Bây giờ mọi chuyện thế nào rồi?”
Vì Xích Long Yêu Đế có thể thành công, có thể nói là hắn đã rất nhọc tâm, nhưng tên gia hỏa này, vừa mới tới là đã mắng hắn một trận té tát, cho nên trong lòng hắn đương nhiên rất khó chịu.
Nếu không phải vì hợp tác, Thánh chủ Kình Thiên đã cúp kết nối từ lâu rồi.
Đối mặt với sự tức giận của Thánh chủ Kình Thiên, Xích Long Yêu Đế đương nhiên là không thèm để ý.
Bởi vì theo hắn thấy, hắn bị như vậy là do Thánh chủ Kình Thiên hãm hại.
Sắp xếp ổn thoả hết thảy mọi thứ là cái khỉ gì, sắp xếp ổn thoả của ngươi là để bản đế bị bao vây? Bị người ta một tay tính kế như vậy sao?
Quả nhiên, Nhân tộc là một mối đe dọa, một đám trộm có tâm hồn đen tối.
Nhưng Xích Long Yêu Đế còn chưa kịp mở miệng, màn máu đã bị Dư Mạt cưỡng ép đánh tan.
“Ngươi…”
“Ngươi cái gì mà ngươi, thành thật một chút, Thánh chủ Kình Thiên người ta tốt như vậy, tại sao ngươi lại mắng hắn như thế? Nếu không có hắn, làm sao chúng ta có thể động thủ với ngươi được.”
Dư Mạt tức giận quát tháo, Thánh chủ Kình Thiên là một người tuyệt vời biết bao khi đưa một đầu nguyên liệu cấp Yêu Đế đến tận cửa.
“Quả nhiên, các ngươi đều là người của nhau, từ đầu đến cuối đều lừa gạt bản đế.”
Nghe thấy lời này của Dư Mạt, Xích Long Yêu Đế ngày càng chắc chắn rằng Dư Mạt và Thánh chủ Kình Thiên là người của nhau, hai người đã sớm liên thủ, mục đích thực sự chính là lừa gạt chính mình.
Đối với cái này, Dư Mạt cũng không có giải thích, trực tiếp để Vương Mãn và Nguyên Thương lấy ra một sợi Khổn Yêu thằng sau đó là trói gô lên cổ của Thánh Thánh chủ Kình Thiên.
Nguyên liệu nấu ăn cấp Yếu Đế, nghĩ tới liền chảy nước miếng, mặc dù lúc còn ở trong Đường gia, bọn họ cũng chỉ được ăn có một đùi cấp Yêu Đế, nhưng cho dù vậy cũng đã khiến nước miếng của mọi người chảy ròng ròng rồi.
Hiện tại những thứ này đều là nguyên liệu nấu ăn cấp Yêu Đế, cái này còn không phải khiến bọn họ trực tiếp cất cánh rồi sao?
“Mang về đi.”
Dư Mạt khoát tay áo, nói ra.
Tên gia hỏa Xích Long Yêu Đế là khó đối phó nhất cũng đã giải quyết xong, bước tiếp theo chính là suy nghĩ xem có nên để một ít nguyên liệu vào trong nữa hay không.
Dù sao thì bên ngoài thành còn có không ít nguyên liệu nấu ăn.
Chẳng mấy chốc, trận chiến của đám người Hồng Tôn và Tề Hùng cũng đã kết thúc, Dư Mạt cũng đem suy nghĩ của mình nói cho mọi người nghe.
Nghe vậy, Hồng Tôn lập tức mở miệng nói.
“Sư thúc, ta có ý này hay hơn.”
“Nói nghe xem.”
“Thần Kiếm phong của ta có một tên đệ tử, hắn từ nhỏ đã từng học qua khẩu kỹ, có thể bắt chước các loại thanh âm khác nhau. Nếu chúng ta … Khặc khặc …”
“Khặc khặc, cách này của sư đệ rất hay.”
“Tiểu Hồng Tử, cũng may là có đầu óc linh quang của ngươi, cứ làm như vậy đi.”
Không nghĩ tới trong tông môn lại có một nhân tài như vậy, không tệ không tệ, Đạo Nhất tông ta quả nhiên là nhân tài xuất hiện lớp lớp.
Đối với người mà Hồng Tôn đã đề cập đến, không ai nghĩ tới người đó lại là Lục Du Du.
Thần Kiếm phong trước đó đã từng có một tên đệ tử nội môn học qua khẩu kỹ, nhưng không ai nghĩ tới chuyện, Lục Du Du so với hắn đúng là trò giỏi hơn thầy mà.
“Yên tâm đi sư phụ.”
Nghe Hồng Tôn nói, Lục Du Du vỗ ngực nói, những thứ khác nàng không dám đảm bảo, nhưng muốn bắt chước giọng nói của Xích Long Yêu Đế một chút, vậy thì không thành vấn đề, chỉ là chút chuyện vặt vãnh mà thôi.
Một đoàn người rất nhanh đã đi tới cổng thành, , mấy vị tu sĩ phụ trách thủ hộ cổng thành thấy vậy liền cung kính hành lễ.
“Tham kiến Thượng tông.”
“Mở cửa.”
Tề Hùng cũng không nói nhảm, mà nói thẳng thừng, mấy tên tu sĩ nghe vậy thì đều sửng sốt, nguyên một đám ngơ ngác nhìn về phía Tề Hùng nói.
“Thượng tông nói cái gì cơ?”
“Mở cửa.”
“Hả? Mở cửa? Mẹ kiếp, yêu thú ở phía bên ngoài đều giết chóc đến đỏ cả mắt, hiện tại còn muốn mở cửa? Đây là có ý gì? Chẳng lẽ lại muốn nời yêu thú đến Vạn Yêu quan làm khách sao?”
“Thượng tông, bên ngoài đều là yêu thú, đây không phải là…”
Một tên Thánh giả cầm đầu ở trong đó mang vẻ mặt phức tạp nói, những con yêu thú ở bên ngoài thành đó, cả đám đều đang chém giết đến đỏ cả mắt, lúc này lại không cho bọn họ cản bọn chúng ở bên ngoài, ngươi còn muốn chủ động mở cửa, làm vậy không phải là tự mình tìm đường chết sao?
Chỉ là đối với cái này, Tề Hùng lại tỏ ra tức giận rồi nói.
“Ngu xuẩn, không mở cửa thì lấy đâu ra nguyên liệu? Ngày mai các ngươi lấy cái gì ăn? Sao không nhân cơ hội này lấy nhiều một chút, không thì uống gió bắc mà sống sao? Mở cửa đi.”
Tề Hùng không hiểu, những người này đều là óc lợn sao? Đạo lý rõ rành rành như vậy mà còn nghĩ mãi không thông.
Nghe vậy, một đám tu sĩ phụ trách trông coi cổng thành đều ngây ngẩn cả người, cái này là lý do để mở cổng thành sao?
Thì ra là vì muốn ăn cho nên không thèm để ý đến những chuyện khác sao?
Nhưng khi nghĩ tới đồ ăn của Đạo Nhất Tông, tất cả tu sĩ đều không khỏi nuốt nước miếng, xem ra thì những lời này cũng không có vấn đề gì.
“Vâng.”
Cho nên, không có quá nhiều do dự, Thánh giả cầm đầu gật đầu và nhanh chóng ra lệnh cho mọi người mở cổng thành.
Sau khi mở cổng thành, trong lúc nhất thời, rất nhiều yêu thú đang điên cuồng tấn công Vạn Yêu quan và có ý định giải cứu Xích Long Yêu Đế đều ngây ngẩn cả người.
“Cửa mở rồi?”
“Tình hình thế nào?”
“Cái này là có gì?”
Tại sao mẹ nó cổng thành lại mở ra vào lúc này chứ? Một lũ yêu thú đều ngây ngẩn cả người, quả thực là quá vô lý rồi.
Nhưng vào lúc này, từ cổng thành truyền đến thanh âm của Xích Long Yêu Đế.
“Các ngươi nhanh chóng vào thành, khống chế Vạn Yêu quan.”
Nghe được thanh âm của Xích Long Yêu Đế, một lũ yêu thú giống như sửng sốt trong chốc lát, lúc này liền nhanh chóng ồ lên hoan hô.
“Là Yêu Đế.”
“Yêu Đế nhất định là đã giết chết cái đám Nhân tộc Đạo Nhất tông bỉ ổi đó.”
“Vào lúc này, Vạn Yêu quan rõ ràng là đã nằm dưới sự kiểm soát của Yêu tộc ta.”
“Chúng tiểu nhân, xông lên, khống chế Vạn Yêu quan, giết chết những tên Nhân tộc bỉ ổi kia.”
“Một tên cũng không được tha, giết chết những tên huyết thực này.”
“Giết.”
Nhóm yêu thú ở khoảng cách gần nhất, nguyên một đám kêu gào xông tiến vào trong thành, mở ra thành cửa, cũng không có người bước ra ngăn cản bọn chúng.
Nhưng một nhóm yêu thú vừa mới nhập quan, cổng thành lại đóng lại lần nữa.
“Mẹ kiếp…”
Cảnh tượng quen thuộc như vậy khiến cho tất cả yêu thú đều trợn tròn mắt, vừa rồi còn xông về phía cổng thành, nhưng giây tiếp theo, cổng thành lại đóng lại?
“Ta không nhìn lầm chứ?”
“Sao lại có cảm giác quen thuộc như vậy?”
“Cổng thành lại đóng rồi?”
“Những con yêu thú đã đi vào trước đó…”
Một lũ yêu thú có chút chết ở trong tim, bởi vì cảnh tượng này so với ký ức thì thực sự có chút mới mẻ, có vẻ như là khá giống với vị Yêu Đế năm đó vậy.
Mà bây giờ, cũng là như thế, cái này, cái này…
Trong lòng của rất nhiều yêu thú đều không nói nên lời, nhưng ở một bên khác, những yêu thú đã xông vào được trong thành, sau khi nhìn trái nhìn phải đều không thấy thanh âm của Xích Long Yêu Đế ở đâu nữa.
Kỳ quái, vừa rồi rõ ràng là Yêu Đế đang nói chuyện mà, yêu đâu rồi? Tại sao lại không thấy tăm hơi rồi?
Ví dụ, nếu Yêu Đế đã giành được chiến thắng thì theo lý mà nói, lúc này phải hiện thân rồi chứ, nhưng yêu đâu?
“Nhân tộc hèn hạ, các ngươi dấu Yêu đế ở chỗ nào rồi?”
“Mau thả Yêu đế đại nhân đi, nếu không chúng ta sẽ không bỏ qua các ngươi.”
Một lũ yêu thú tức giận hét lên, nhưng ngay sau đó, nghênh đón bọn chúng lại là những cuộc tiến công mãnh liệt của người đến từ Đạo Nhất tông.
“Chết tiệt, Nhân tộc?”
“Giết.”
“Để lại người sống.”
“Đừng giết chết.”
“Trói lại trước đã.”
Người của Đạo Nhất Tông cùng xông lên, mà một đám Yêu tộc khi đối mặt với cục diện này thì cả đám đều ngây ngẩn cả người, chuyện này khác hẳn với những gì đã thoả thuận, Yêu Đế của ta đâu? Một vị Yêu Đế lớn từng này của ta đâu?