Chương 738: Ta Không Có, Ngươi Đừng Có Mà Nói Nhảm

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,957 lượt đọc

Chương 738: Ta Không Có, Ngươi Đừng Có Mà Nói Nhảm

Thánh chủ Kình Thiên không ngờ Tề Hùng lại ngậm máu phun người, hắn ngay lập tức nhảy dựng lên, chỉ vào chúng người của Đạo Nhất tông mà hét lên giận dữ, bộ dáng này như thể đã bị người ta giẫm phải đuôi.

Nhìn thấy Thánh chủ Kình Thiên tức đến thở phì phò, Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì cũng đưa mắt nhìn nhau.

Hai người bọn họ lúc này cũng cảm thấy đầu óc quay cuồng, thế quái nào lại dính líu đến Thánh chủ Kình Thiên nữa rồi?

Hơn nữa, lấy mối quan hệ giữa Thánh địa Kình Thiên và Đạo Nhất Tông, Thánh chủ Kình Thiên có thể giúp ngươi đối phó với Yêu Đế của Yêu tộc sao? Cho dù có nghĩ thế nào thì cũng cảm thấy chuyện này không thể xảy ra được?

Không thầm hạ sát thủ giết chết các ngươi thì đã coi như lòng dạ rộng lớn của Thánh chủ Kình Thiên rồi.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người có mặt đều nhìn bọn người Tề Hùng, rõ ràng đang chờ đợi câu trả lời.

Đối mặt với ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người và tiếng phẫn nộ gào thét của Thánh chủ Kình Thiên, Tề Hùng lại không chút hoảng sợ, vẫn vừa cười vừa nói.

“Kình Thiên đạo hữu, ngươi đang làm cái gì vậy? Chuyện đã đến nước này rồi thì cũng nên nói chân tướng cho mọi người biết, dù sao đây cũng là công lao của ngươi mà.”

“Ngươi nói bậy, ta không có, bổn toạ không có làm.”

Loại công lao cẩu thí mẹ nó này, bổn tọa không muốn.

“Ồ, thôi vậy, vậy để ta giải thích cho chư vị hiểu vậy, sự việc thực ra là như thế này…”

Theo những gì Tề Hùng nói, trước đó Thánh chủ Kình Thiên đã chủ động liên lạc với Đạo Nhất tông, đề nghị hắn liên lạc với Xích Long Yêu Đế của Yêu tộc, tìm cách lừa nó đến Vạn Yêu quan.

Khi thời điểm đến, mọi người sẽ nội ứng ngoại hợp, sau đó bọn họ nhất định có thể chỉ trong một lần thu phục được Xích Long Yêu Đế.

Rõ ràng là kế hoạch đã thành công, Thánh chủ Kình Thiên thực sự đã lừa được Xích Long Yêu Đế vào Vạn Yêu quan, mà Đạo Nhất tông thực sự đã thành công trong việc bắt được hắn.

Chỉ là sau khi nghe Tề Hùng giải thích, mọi người lại nhìn về phía Thánh chủ Kình Thiên, trong mắt càng lộ ra nhiều sự nghi ngờ.

Đầu óc của tên này bị bệnh rồi sao? Trước đó còn cùng Đạo Nhất tông không chết không thôi, hiện tại lại giúp Đạo Nhất tông đối phó Xích Long Yêu Đế sao?

Hơn nữa, ngay từ đầu việc ép Đạo Nhất tông tiếp nhận Vạn Yêu quan dường như là ý của Thánh chủ Kình Thiên.

Tại sao ở phía sau còn chủ động xuất thủ tương trợ, chẳng lẽ…

“Cho nên lần này, có lẽ công thần lớn nhất thuộc về Kình Thiên đạo hữu.”

Tề Hùng không quan tâm đến ánh mắt kỳ lạ của mọi người mà cười lớn.

Lúc này, Thánh chủ Kình Thiên chỉ cảm thấy có một loại người câm ăn hoàng liên, , có nghĩa là có nỗi khổ mà không nói ra được.

Không sai, sự thật đúng như những gì Tề Hùng đã nói, nhưng mịa nó xuất phát điểm của hắn lại không phải như vậy.

Hắn mịa nó là muốn mượn tay của Yêu tộc để giết chết Đạo Nhất tông mới đúng.

Chỉ là những chuyện này khẳng ‌định là không thể nói rõ, nếu không thì hắn sẽ trở thành tội nhân của Nhân tộc.

Sự thật rõ ràng không phải như vậy, nhưng hắn lại không có cách nào giải thích nào khác, những người khác còn chưa tính, lúc này ngay cả trưởng lão cấp Đại Thánh ở Thánh địa Kình Thiên cũng dùng ánh mắt phức tạp mà nhìn về phía hắn.

Thậm chí còn có người sinh ra cảm giác nghi ngờ ở trong trong lòng.

“Vị Thánh chủ này làm vậy là có ý gì?”

“Ngươi không phải nói muốn cùng Đạo Nhất tông không chết không thôi sao? Tại sao Thánh chủ lại chủ động ra tay giúp đỡ bọn hắn chứ?”

“Ta còn suy nghĩ kỹ đến chuyện sẽ đánh nhau với Đạo Nhất tông, nhưng tại sao Thánh chủ lại…”

Trong lòng của bọn họ xuất hiện một cảm giác bị người ta phản bội, Thánh chủ Kình Thiên cũng không có phản bác, điều này càng làm cho người ta sinh ra cảm giác ngầm đồng ý.

“Cho nên lần này, có lẽ công thần lớn nhất thuộc về Kình Thiên đạo hữu.”

Tề Hùng đứng dậy rồi ôm lấy bả vai của Thánh chủ Kình Thiên, sau đó nở nụ cười rồi nói với mọi người có mặt.

Nghe vậy, bất kể lý do là gì, mọi người cũng ào ào lên tiếng khen ngợi hắn, cho dù thật lòng hay giả vờ cũng được.

Đối với cái này, Thánh chủ Kình Thiên cũng chỉ có thể mỉm cười rồi phụ họa nói.

“Ha ha, chư vị khách khí, khách khí rồi.”

Ngoài mặt thì mỉm cười ha hả, nhưng trong lòng hắn đã chào hỏi xong mười tám đời tổ tông của Tề Hùng rồi.

“Rốt cuộc là ngươi muốn làm gì?”

Đứng cạnh nhau, trên môi đều nở nụ cười, nhưng trong bóng tối, Thánh chủ Kình Thiên lại lạnh lùng mà dùng truyền âm hỏi.

Nghe vậy, Tề Hùng cũng mặt không đổi sắc mà trả lời.

“Không có gì, chẳng qua là muốn xứng danh hộ Thánh chủ Kình Thiên mà thôi, nếu không có ngươi, e rằng chúng ta không thể đánh bại được Xích Long Yêu Đế.”

“Hừ, ngươi cho rằng dùng những thủ đoạn mờ ám này, ta sẽ sợ sao? Ngây thơ.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

“Chuyện này vẫn chưa xong đâu.”

Sau một vài cuộc vui không chút dinh dưỡng, các thành viên của Tam đại Thánh địa ai đi đường nấy, mà Đạo Nhất tông cũng đã sắp xếp chỗ ở cho bọn họ từ sớm.

Trong nơi ở của Thánh địa Kình Thiên, Thánh chủ Kình Thiên ngồi trong sân với vẻ mặt u ám, trước mặt hắn là một đám trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên.

Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, nguyên một đám đều có vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi. ‌

“Muốn nói gì thì nói đi.”

Nhìn thấy bộ dáng này của mọi người, Thánh chủ Kình Thiên tức giận nói.

Nghe vậy, một vị trưởng lão ở trong đó còn do dự một chút, cuối cùng là lấy hết dũng khí nói ra.

“Thánh chủ, ngươi thật sự trợ giúp Đạo Nhất tông rồi sao? Sau ngày hôm đó, không phải chúng ta…”

Nếu ngay cả Thánh chủ của chính họ cũng ra tay tương trợ, vậy bọn họ còn đánh cái rắm.

Chỉ là trưởng lão còn chưa kịp nói xong, Thánh chủ Kình Thiên đã tức giận mắng một tiếng.

“Ta giúp cái rắm, con mắt nào của ngươi thấy ta ra tay tương trợ? Ta nói lại lần cuối cùng. Là vu khống, là mịa nó bịa đặt. Những chuyện đó ta không có làm.”

“Nhưng Xích Long Yêu Đế…”

“Làm sao ta biết tại sao nó lại chạy đến Vạn Yêu quan chứ? Nó là một thằng ngu. Nó là tên óc lợn.”

Chuyện này vừa nhắc tới, Thánh chủ Kình Thiên đã nổi giận, cái này gọi là gì?

Nhìn Thánh chủ Kình Thiên đã nổi trận lôi đình, đây rốt cuộc là chuyện gì, bản thân nó còn chưa có ra tay, thì đã bị Đạo Nhất Tông đánh một trận, mà chuyện này cho đến tận bây giờ còn chưa nói rõ ràng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right