Chương 739: Mười Phần Thì Có Đến Chính Phần Là Không Đúng Rồi
Nhìn thấy Thánh Chủ Kình Thiên đang nổi trận lôi đình, một đám trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên đều hai mặt nhìn nhau, một lúc lâu sau mới có người lên tiếng.
“Nhưng nếu là như vậy, mục đích của Đạo Nhất tông khi làm vậy là vì cái gì?”
Những lời này cuối cùng cũng đi vào trọng điểm, tâm tình của Thánh chủ Kình Thiên cũng dịu đi một ít.
“Bổn tọa cũng nghĩ mãi không ra chuyện này.”
Nếu suy nghĩ sâu xa hơn, Đạo Nhất tông tự khen mình nhiều như vậy, chẳng lẽ là đang tự tâng bốc mình sao? Nhưng tại sao lại không có động tĩnh tiếp theo chứ.
Nếu nói chỉ vì chán ghét bản thân thì có vẻ hơi quá ấu trĩ.
Dù sao, dựa theo sự hiểu biết của Thánh chủ Kình Thiên đối với Đạo Nhất tông, đám người tiểu nhân hèn hạ này tuyệt đối không thể đơn giản như vậy, rất có thể bọn họ đang ôm đồm chuyện xấu trong lòng.
Chỉ là trong lúc nhất thời,, Thánh chủ Kình Thiên vẫn đoán không ra.
Không chỉ có hắn, mà Thánh chủ Vân La cùng Thánh chủ Dao Trì ở bên kia cũng nghĩ không thông về mục đích thực sự của Đạo Nhất tông khi làm như vậy.
” Các ngươi nói xem, Đạo Nhất tông làm vậy là vì cái gì?”
Thánh chủ Vân La nhìn đám người Lý Chính Thanh ở trước mặt, sau đó trầm giọng hỏi, mấy người kia nghe vậy thì đều lộ ra vẻ mặt không yên lòng, hiển nhiên là nghe không hiểu.
Bởi vì tâm tình hiện tại của bọn họ đang suy tính về thời gian, tại sao vẫn chưa đến giờ ăn cơm.
Bọn họ vất vả lắm mới có thể ăn ké được một ngụm cơm, thời gian trôi qua thật chậm, cũng không biết đám người bọn họ có may mắn được ăn một miếng của Xích Long Yêu Đế hay không.
Thấy mấy người không có trả lời, Thánh chủ Vân La trầm giọng nói.
“Ta đang nói các ngươi đấy.”
“Ồ, lập tức liền có thể được ăn cơm rồi.”
“Ngươi nói cái gì cơ?”
“Ta… Thánh chủ vừa mới nói cái gì?”
“Ta nói, rốt cuộc thì mục đích của Đạo Nhất tông khi làm như vậy là có ý gì.”
“Cái này… Ta không biết.”
Ai…
Thánh chủ Vân La bất lực mà thở dài, hắn cảm thấy có chút mệt mỏi.
Nhìn thấy bộ dáng không yên lòng của đám người Lý Chính Thanh, Thánh chủ Vân La cũng không nói nên lời, hắn ở nơi này suy nghĩ nát óc mà cũng không tìm được đáp án, bọn gia hỏa này thì tốt rồi, nguyên một đám suy nghĩ lung tung về chuyện khác.
Đúng lúc này, một mùi thơm nồng nặc đột nhiên bay lượn trong không khí, khiến cho ánh mắt của đám người Lý Chính Thanh sáng lên.
“Ăn cơm sao?”
” Các ngươi đang nói cái gì vậy?”
“Thánh chủ đi mau, trễ nữa là không có cơm ăn đâu.”
Thánh chủ Vân La hoàn toàn nghe không hiểu bọn họ đang nói cái gì, sau đó là bị cưỡng chế mang đi, đi thẳng đến phủ Thành chủ.
Chỉ vì miếng ăn này mà mấy người Lý Chính Thanh đã nghĩ quá lâu.
Một đường chạy nước rút, rất nhanh bọn họ đã chạy tới phủ Thành chủ, lúc này, ở bên ngoài phủ Thành chủ cũng đã tập chung đại lượng tu sĩ.
Mọi người đều không thể chờ đợi như thể họ đang chờ đợi một cái gì đó.
“Đây là… “
Thánh chủ Vân La có chút nghi hoặc, đây là muốn làm gì? Mấy người đó vây quanh ở đây làm gì?
“Các ngươi làm gì vậy?”
” Tham kiến thánh chủ, chúng ta chuẩn bị ăn cơm.”
“Ăn cơm?”
Sau khi hỏi thăm một vài tu sĩ, Thánh chủ Vân La biết được chuyện tất cả bọn họ đều đang chờ được ăn cơm thì càng bối rối hơn.
Tu vi của nguyên một đám đều không thấp, không phải đã sớm tích cốc rồi sao?
Rồi lại nhìn về phía bọn người Lý Chính Thanh ở bên cạnh, nguyên một đám cũng đều đang sắp chảy cả nước miếng ra rồi, hiển nhiên là đang chờ ăn.
“Các ngươi làm vậy chỉ vì muốn được ăn cơm thôi sao?”
“Nếu không phải thì là vì cái gì?”
Lý Chính Thanh trả lời một cách tự nhiên, mà Thánh chủ Vân La nghe xong thì cả người đều chết lặng, các ngươi mịa nó tốt xấu gì thì cũng là Đại Thánh, chỉ vì một miếng ăn mà đã khiến các ngươi thèm thành bộ dạng này rồi sao?
Ngay khi Thánh chủ Vân La định nói điều gì đó, cửa viện mở ra, mấy người Lý Chính Thanh cũng nhanh chóng bước vào.
Thánh chủ Vân La thấy vậy cũng mang vẻ mặt phức tạp mà đi theo, chẳng qua chỉ là một bữa cơm mà thôi, bổn toạ thực sự muốn xem bên trong đó có ma lực gì.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, chẳng mấy chốc mà đã đến hậu viện.
Hôm nay, vì để chiêu đãi Thánh địa Vân La và Thánh địa Dao Trì, Đạo Nhất tông đã làm một bàn tiệc rượu đặc biệt, tất nhiên là Thánh địa Kình Thiên không có phần.
Sau khi Thánh chủ Vân La đến, bọn người Lục Du Du, Liễu Sương nhanh chóng đưa một nhóm người vào trong phòng.
Lúc này, Thánh chủ Dao Trì và các trưởng lão của Thánh địa Dao Trì cũng đã đến.
“Các ngươi cũng tới sao?”
Nhìn thấy một đoàn người Thánh chủ Dao Trì, Thánh chủ Vân La sửng sốt như thể chuyện này rất hiếm thấy, bởi vì ngày thường đám nữ nhân này rất lạnh lùng.
Mọi người ngồi xuống, đám người Tề Hùng, Hồng Tôn, Dư Mạt cũng đi cùng với bọn họ.
Khi các món ăn được dọn ra từng bàn, một mùi thơm nồng nặc khiến Thánh chủ Vân La không khỏi hít một hơi thật sâu.
“Thơm quá.”
Đây là lần đầu tiên mà Thánh chủ Vân La ngửi thấy mùi này, có vẻ như hắn cũng đã có thể hiểu được mấy người Lý Chính Thanh.
“Chư vị không cần phải khách khí, chúng ta nhất định phải uống cạn chén này.”
Với tư cách là người chủ trì, Tề Hùng đương nhiên chủ động nâng cốc chúc rượu, Thánh chủ Vân La và Diệu Trì đại nhân cũng không từ chối.
Sau khi uống một ly rượu, mọi người mới ăn một miếng thức ăn.
Khi mỹ vị nổ tung ở trong miệng, đừng nói là Thánh chủ Vân La, ngay cả Thánh chủ Dao Trì mặt không đổi sắc cũng đều trợn tròn mắt, lộ ra vẻ khó tin.
Hương vị này quả thực ngoài sức tưởng tượng của bọn họ, trên đời này lại có hương vị thơm ngon như vậy sao?
Thảo nào các tu sĩ ở Vạn Yêu quan đều phát cuồng vì một miếng ăn, mùi vị kia thực sự là quá tuyệt vời.
Tiếp theo chỉ nhìn thấy tốc độ của Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì không ngừng tăng lên, tốc độ ăn đó nhanh đến mức có thể tạo ra ảo ảnh.
“Mẹ kiếp, Thánh chủ ngươi chậm một chút, giữ lại cho chúng ta một ít.”
“Sư tỷ, ta còn chưa ăn được một miếng.”
“Ô ô ô, là do động tác của ngươi chậm, chuyện này còn có thể trách ta sao?”
“Ngươi cũng đừng rửa đĩa nữa, cái này là ăn vạ đấy.”
“Thứ tốt như vậy tại sao không nói cho ta biết, còn có mặt mũi ăn cơm sao?”
Nguyên liệu chỉ là những nguyên liệu Yêu Vương bình thường, nhưng sau bàn tay khéo léo của Diệp Trường Thanh, hương vị thực sự khiến hai vị Thánh chủ phát cuồng.
Sau khi bữa ăn gió cuốn mây tan, ít nhất một nửa số món ăn trên một chiếc bàn lớn đã đi vào dạ dày của Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì.
Thánh chủ Vân La thì còn tốt, nhưng sau khi ăn xong, Thánh chủ Dao Trì đã đỏ bừng lau miệng.
Đối với người luôn chú ý lễ độ giống như mà nói, hôm nay nói thật là có chút thất lễ, nhưng không thể làm gì khác, bởi vì đồ ăn quá ngon, thật sự là chịu không nổi.
“Ha ha, Dư Mạt đạo hữu, Tề tông chủ, đồ ăn của quý tông thật là ngon.”
Ngay cả Thánh chủ Vân La cũng cười ngượng ngùng.
Đối với cái này, bọn người Tề Hùng không thèm để ý chút nào mà chỉ gật đầu cười.
Bây giờ cơm nước xong xuôi, cũng nên bắt tay vào chính sự, Tề Hùng lập tức cố nén nụ cười, nghiêm túc nói.
“Không biết hai vị Thánh chủ đối với cục diện hiện tại của Trung châu như thế nào?”
“Cái này…”
Hai người đều có thể ngồi đến ghế Thánh chủ, đương nhiên không phải là người bình thường, lập tức nghe ra ý ở trong câu nói của Tề Hùng.
Chỉ là nhất thời không rõ ý của hắn, cho nên bọn họ không có trả lời, mà lại hỏi ngược lại.
“Không biết lời này của Tề tông chủ là…”
“Kỳ thật cũng không có gì giấu giếm, ta sẽ nói thẳng luôn. Dựa theo mối quan hệ giữa Đạo Nhất Tông và Thánh địa Kình Thiên, chỉ sợ về sau sẽ có đại chiến.”
Quả nhiên là có liên quan đến Thánh địa Kình Thiên, cả Thánh chủ Vân La và Dao Trì đều rơi vào trầm mặc.
Đối với vấn đề này, thái độ của bọn họ nhất quán một cách lạ thường, chính là không can thiệp.
Bọn họ sẽ không giúp Thánh địa Kình Thiên, đương nhiên là cũng sẽ không giúp Đạo Nhất tông, cho nên hiện tại Tề Hùng chủ động nhắc tới, hai người bọn họ tự nhiên sẽ không hứa hẹn gì.
Tất nhiên, tất cả những điều này đều nằm trong dự đoán của Tề Hùng.
Thấy hai người im lặng, Tề Hùng cũng nói thẳng ra mục đích của mình.
“Ta biết hai vị đang khó xử, thực ra thì thứ mà Đạo Nhất tông ta muốn cũng rất đơn giản, việc này không cần Thánh địa Vân La và Thánh địa Dao Trì tham gia, ta cảm thấy ý này cũng hợp với suy nghĩ của hai người?”
Hả?
Chỉ có yêu cầu này thôi sao? Nghe vậy, ánh mắt của Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì đều rơi vào Tề Hùng.
Chỉ là không cần nhúng tay vào thôi sao? Nhưng Đạo Nhất tông lấy đâu ra sự tự tin như vậy?
Mặc dù hiện tại Đạo Nhất tông có vẻ đang được đà, nhưng thành thật mà nói, so với Thánh địa Kình Thiên, vẫn còn một khoảng cách.
Tuy nhiên, từ lời nói của Tề Hùng, không khó để nghe ra một cảm giác tự tin mạnh mẽ, đó là sự tự tin thay thế Thánh địa Kình Thiên.
Trong lúc nhất thời bọn họ nghe có chút không hiểu rõ, nhưng nếu chỉ như vậy thì Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì có thể chấp nhận được.
Thánh chủ Kình Thiên không biết về cuộc trò chuyện giữa Tề Hùng và hai vị Thánh chủ.
Lúc này hắn đang suy nghĩ về các loại hành động của Đạo Nhất tông trong ngày hôm nay, ngày mai chính là ngày đàm phán với Yêu tộc, rốt cuộc thì trong hồ lô của bọn Đạo Nhất tông này bán loại đan dược gì?
Mà cái này cũng chỉ là suy đoán của hắn, nhưng lại không thể tìm được đáp án.
Một đêm trôi qua, sáng sớm ngày hôm sau, một mùi thơm nòng của bữa cơm lại tràn ngập ra khắp Vạn Diệu Quan.
Người của Thánh địa Kình Thiên cũng ngửi thấy, nguyên một đám thèm muốn chết.
“Mùi thơm này hình như đến từ phủ Thành chủ.”
“Ngươi nói là Đạo Nhất tông sao?”
“Hôm qua cũng vậy, vậy đây là bữa sáng sao?”
“Ta cũng muốn ăn một miếng.”
“Ăn cái rắm, người ta cho ngươi ăn sao?”
Song phương đều đã lâm vào trạng thái không chết không thôi, ngươi còn muốn ăn điểm tâm của người ta, nghĩ cũng đẹp quá rồi.
“Ta nói cho ngươi biết, học hỏi Thánh chủ nhiều hơn, đè khí đi.”
“Đúng vậy, đến tận bây giờ mà Thánh chủ còn đang tu luyện đấy.”