Chương 748: Đã Đến Lúc

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 770 lượt đọc

Chương 748: Đã Đến Lúc

Nhìn thấy Lý Chính Khanh đang cười ha hả mà lao về phía mình, mí mắt của trưởng lão Thánh địa Kình Thiên điên cuồng giật giật.

Mịa nó đúng là chó kêu mà, thứ mà ngươi thiêu đốt là tuổi thọ, nhưng tại sao ngươi lại kích động như vậy?

Còn có Thánh chủ Kình Thiên, sau khi Thánh chủ Vân La quay trở lại, Thánh chủ Dao Trì cũng quay đầu không chút do dự mà lao về hướng của phòng bếp.

“Ngươi….”

Nhìn thấy cảnh này, Thánh chủ Kình Thiên lại bừng bừng lửa giận, các ngươi có thể cho ta một sự tôn trọng tối thiểu được không.

Nhưng hắn còn chưa nói xong, Thánh chủ Vân La liền cười ha hả lao tới.

“Đến lượt ta.”

Sau đó, không đợi Thánh chủ Kình Thiên phản ứng, Thánh chủ Vân La đã trực tiếp thi triển bí pháp.

Mẹ nó hai người này đều bị điên hết rồi sao? Bí pháp mà dùng như vậy sao?

Thánh chủ Kình Thiên lại bị Thánh chủ Vân La dây dưa, khiến cho hắn thật sự sắp phát điên rồi.

Về phần các vị trưởng lão của hai đại Thánh địa và Thánh chủ Dao Trì, rốt cục thì bọn họ cũng có thể được ăn cơm rồi, cho nên trên khuôn mặt của mỗi một người đều tỏ ra hưng phấn không thôi, trong tay ôm một cái bát lớn, điên cuồng đánh chén đồ ăn.

“Mẹ kiếp, nhất định phải ăn nhiều một chút, vừa rồi ta đã lãng phí mười năm tuổi thọ đáy.”

“Ngươi mịa nó đoạt cái gì? Đừng tưởng rằng ta không nhìn ra, vừa rồi ngươi mới tiêu hao nhiều nhất cũng chỉ đến năm năm, lăn qua một bên chờ đi.”

“Năm năm không phải là tuổi thọ sao?”

“Năm năm mà cũng không biết xấu hổ tới đoạt đồ ăn sao?”

“Ta già nhanh lắm, tuổi thọ cũng ngắn nữa, không được sao?”

Bởi vì bọn họ tới muộn, cho nên thức ăn ở trong thùng không còn nhiều, mà sau khi mọi người nhìn thấy cảnh này thì ai cũng lo lắng, mịa nó không kịp ăn thì tiếc chết mất.

Trong sân kêu la hỗn loạn, về phần những tu sĩ của các tông môn khác, giờ phút này cũng không dám tới gần.

Chỉ cần có người nào dám biểu lộ ra một chút xíu ý định muốn thêm thức ăn, một giây sau sẽ nhận được những cái nhìn chết chóc từ các vị trưởng lão của hai đại thánh địa.

“Các ngươi ăn cũng đủ rồi. Bởi vì lão phu đã thi triển bí pháp, chính là loại thiêu đốt tuổi thọ.”

“Còn mịa nó biết một chút quy củ không, nếm qua rồi mà còn muốn thêm đồ ăn sao?”

“Kính già yêu trẻ, tuổi thọ của ta không còn nhiều, còn mịa nó muốn tới đoạt sao?”

Cái kia gọi là ngưu bảo, rất nhiều tu sĩ đối mặt hai đại Thánh địa trưởng lão cảnh giác, giết bất luận kẻ nào dám đoạt đồ ăn

Gọi là bao che, nhưng khi đông đảo tu sĩ đối mặt với ánh mắt cảnh giác, một bộ sẽ giết chết bất cứ kẻ nào đám đến đoạt cơm của các vị trưởng lão đến từ hai đại Thánh địa, nguyên một đám đều không dám động đậy.

Thấy vậy, mọi người của lúc này mới lấy cơm rồi bắt đầu ăn một cách ngon lành, sau đó là mãn nguyện ra về.

Sau khi bọn họ rời đi, những thùng lớn kia, đừng nói là đồ ăn thừa, mẹ nó ngay cả một chút nước canh cũng không còn, cả thùng đều bị liếm đến gần như muốn phát sáng.

“Một đám súc sinh.”

Lúc nhìn về phía mấy cái thùng lớn không còn thừa cái gì kia, rất nhiều tu sĩ đều thầm mắng, có cần phải như thế không? Dù sao các ngươi cũng là cường giả cấp Đại Thánh, vậy mà một chút thể diện cũng không cần luôn sao?

Sau bữa ăn, người của hai đại Thánh địa đã thoả mãn, sau đó là tiếp tục chiến đấu với Thánh địa Kình Thiên.

Sức chiến đấu của hai đại Thánh địa rõ ràng đã tăng lên rất nhiều, cả người giống như không có chút mệt mỏi nào.

Mặt khác, bởi vì Thánh địa Kình Thiên đã lâu như vậy, cho nên thương thế ở trên người càng ngày càng nặng, lúc này cũng đã sớm lực bất tòng tâm, không còn ý chí chiến đấu nữa.

Sau khi nhìn thấy các vị trưởng lão của hai đại Thánh địa vẫn khoẻ như trâu, khiến cho Thánh địa Kình Thiên muốn khóc nhưng lại không ra nước mắt, đám người kia bị làm sao vậy, bọn họ không mệt sao?

Chờ đến lúc ăn cơm tối, hai đại Thánh địa vẫn làm như thế, nhưng thứ tự đã có sự thay đổi.

Nhóm người ăn trưa muộn đã trở thành những người ăn cơm trước.

Ròng rã một ngày trời, trận chiến ở trên không của Vạn Yêu quan vẫn chưa dừng lại, cho dù là đã nửa đêm, vẫn có không ít tu sĩ đang tập trung tinh thần để theo dõi trận chiến ở trên không đó.

“Ông trời ơi, rốt cuộc là muốn đánh đến khi nào?”

“Các ngươi cho rằng phân ra thắng bại ở trong Đế chiến dễ như vậy sao?”

“Đoán chừng còn phải mất thêm mấy ngày nữa.”

“Nhưng những trưởng lão của Thánh địa Kình Thiên sẽ không chống đỡ được bao lâu.”

Trong một ngày, lại có thêm một vị trưởng lão đến từ Thánh địa Kình Thiên ngã xuống, nhìn qua những người khác thì cũng giống như nỏ đã hết đà*, đoán không chừng kết cục của nó sắp xuất hiện rồi.

Vào buổi trưa của ngày hôm sau, tất cả các trưởng lão cấp Đại Thánh của Thánh địa Kình Thiên đều bị giết chết.

Chỉ có Thánh chủ Kình Thiên vẫn đang vật lộn, mà sau khi các vị trưởng lão của hai đại Thánh địa không còn bị trói buộc, bọn họ đương nhiên là bắt đầu bao vây lấy Thánh chủ Kình Thiên.

Không đối đầu trực diện thì cũng tìm cơ hội đánh lén, mà cái này cũng làm cho Thánh chủ Kình Thiên khó lòng đề phòng.

Một khi có chút phân tâm, Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì sẽ lại hạ thủ không chút lưu tình.

Từ cái pháp bảo bảo mệnh ở trên người của hắn cũng đã bị Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì khắc chế từng cái một.

Hiện tại Thánh chủ Kình Thiên có muốn đánh thì cũng đã không thể đánh lại, muốn chạy cũng chạy không thoát, dường như chỉ còn một kết quả dành cho hắn.

Quả nhiên, ba ngày sau, theo sát chiêu của Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì, Thánh chủ Kình Thiên đã trực tiếp bị oanh chết ngay tại chỗ.

Đế cảnh sụp đổ, ngay sau đó là một cơn mưa máu từ trên bầu trời rơi xuống, trời đất như thể đều đang vì đó mà bi thương .

Cơn mưa máu bao phủ toàn bộ Vạn Yêu quan, mà lúc này cũng khiến cho rất nhiều tu sĩ ngu ngơ nguyên tại chỗ.

Thành thật mà nói, không ai trong số bọn họ được tận mắt chứng kiến Đế cảnh sụp đổ.

Nhưng lúc này lại được tận mắt nhìn thấy, cho nên không cần nói thì cũng đã có thể tưởng tượng được sự chấn động ở trong lòng của mọi người.

Cùng với màn mưa máu bao phủ kia, khiến cho người ta không tự chủ được mà sinh ra một tia bi thương ở trong lòng, tựa như là ý trời.

“Ai, Đại Đế, cứ như vậy mà sụp đổ.”

“Thật đáng thương hại.”

Có không ít người nhịn không được mà cảm thán, nhưng Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì căn bản không quan tâm đến chuyện này, sau khi bọn họ giải quyết xong Thánh chủ Kình Thiên, hai người lập tức tìm tới đám người Dư Mạt và Tề Hùng, mà trên khuôn mặt của Thánh chủ Vân La còn lộ ra một nụ cười.

” Dư Mạt đạo hữu, Tề tông chủ, thế nào? Mọi chuyện tiến triển tốt đẹp chứ.”

” Ha ha, đẹp, rất đẹp.”

“Cái đó… “

“Yên tâm, về phía Yêu Đế sẽ cho các ngươi một phần.”

“Ha ha, ta cũng chỉ là thuận miệng hỏi một chút, thuận miệng hỏi một chút thôi.”

Chỉ vì một miếng ăn, hai đại Thánh địa cũng dám liều, nếu không cho bọn hắn một miếng Yêu Đế, đoán không chừng bọn họ còn muốn lật trời mất.

Nhưng bây giờ Thánh chủ Kình Thiên đã chết rồi, vậy Thánh địa Kình Thiên kia nhất định sẽ không bỏ qua, thời gian khai chiến cũng không còn xa, cho nên Hồng Tôn nhìn về phía Tề Hùng rồi nói.

” Đại sư huynh, đến lúc rồi.”

“Ừm.”

Những gì mà hai người nói cũng không sai biệt lắm, đây là chuyện liên quan đến việc Đạo Nhất tông sẽ định cư ở Trung Châu, bởi vì lần này đến Trung Châu cũng chỉ có một số ít người, còn các đệ tử bình thường và trưởng lão vẫn đang ở Đông Châu.

Bây giờ bọn họ đã chiếm cứ Vạn Yêu quan, đồng thời quyết định nó làm địa bàn của tông môn, đương nhiên là phải thông báo cho những người khác cũng chạy đến Trung Châu rồi.

Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì hiện vẫn chưa đi, nhưng khi nghe thấy bọn họ nói như vậy thì cũng không có ý định phản đối.

Nói đùa, hiện tại cả hai người bọn họ còn đang ước Đạo Nhất tông sẽ ở lại đây, nếu bọn họ trở về Đông Châu, vậy sau này bọn họ đi đâu ăn cơm? Chẳng lẽ bọn họ lại chạy một đường đến Đông Châu ăn cơm sao?

Vì vậy, cả hai người đều giơ hai tay đồng ý với việc Đạo Nhất tông sẽ chuyển đến Trung Châu.

Về phần Đạo Nhất tông có khả năng uy hiếp vị trí của Tam Đại Thánh địa hay không,

một kiện có thể vị trí hay không, căn bản không cần lo lắng.

Dù sao thì sau chuyện này, Thánh địa Kình Thiên cũng phải nhường ngôi thôi.

“Ta tán thành.”

Thánh chủ Vân La hào hứng giơ tay lên rồi nói, mà sau khi đám người Tề Hùng và Hồng Tôn nghe vậy thì đều dùng ánh mắt kì lạ nhìn hắn.

Chuyện liên quan đến việc Đạo Nhất tông chúng ta định cư ở Trung Châu thì ngươi phấn kích làm mẹ gì? Ngươi mẹ nó không phải là Thánh chủ của Thánh địa Vân La sao?

Nhưng khi tại sao nhìn qua thì dáng vẻ này của ngươi còn phấn kích hơn cả bọn hắn luôn vậy?

Về phần bọn người Lý Chính Thanh cách đó không xa, sau khi nghe vậy thì càng thêm bụp mặt, sắc mặt cũng trở nên đỏ bừng, Thánh chủ à, ngươi có thể chừa lại chút sĩ diện cho Thánh địa Vân La chúng ta được không? Tỏ ra ngu ngốc như vậy để làm gì?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right