Chương 749: Đạo Nhất Tông âm U Đầy Tử Khí

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,090 lượt đọc

Chương 749: Đạo Nhất Tông âm U Đầy Tử Khí

Cả Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì đều không phản đối việc Đạo Nhất tông vào Trung Châu, thậm chí còn bày tỏ sự ủng hộ của mình.

Trong số đó, một mặt là do thức ăn của Diệp Trường Thanh, mặt khác là do Đạo Nhất tông định cư cũng không ảnh hưởng gì đến Thánh địa Vân Lạc và Thánh địa Dao Trì.

Bởi vì xét theo tình hình hiện tại, việc Đạo Nhất tông định cư ở Trung Châu cũng chỉ có một lựa chọn, đó là thay thế Thánh địa Kình Thiên.

Mà lúc tiếp quản tài nguyên của Thánh địa Kình Thiên cũng không gây ra xung đột gì với Thánh địa Dao Trì và Thánh địa Vân La.

Sau khi bọn người Tề Hùng nhìn thấy vẻ mặt ngu ngốc của Thánh chủ Vân La, bọn họ cũng nở ra một nụ cười kỳ lạ, nhưng mấy người Lý Chính Thanh lại nhìn không nổi nữa, lập tức tiến lên kéo Thánh chủ Vân La rời đi.

“Thánh chủ, dù sao ngươi cũng là Thánh chủ của Thánh địa Vân La chúng ta, có thể đừng làm ra vẻ mặt đáng xấu hổ đó nữa được không?”

“Cái này có là gì đâu, các ngươi có biết dân lấy thực vì trời không? Ta muốn được ăn cơm đấy thì có gì sai?”

“Ngươi….”

Hắn lập tức bị đám người Lý Chính Thanh vừa tỏ ra khó chịu phàn nàn vừa bất lực lôi đi.

“Thật sự là không có một chút phong thái của Thánh chủ tý nào.”

Sau khi nhìn Thánh chủ Vân La đã đi xa, Tề Hùng vừa cười vừa nói, nhưng ngay giây tiếp theo liền bị Mạc Vân đẩy trở về.

“Đại sư huynh ngươi cũng không khá hơn bao nhiêu, cũng khiến Đạo Nhất tông chúng ta mất mặt nhiều lắm.”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Tề Hùng lập tức tối sầm lại, hung hăng trừng mắt nhìn Mạc Vân một cái, tên gia hỏa này chỗ nào cũng tốt, nhưng vì sao lại có miệng…?

Tề Hùng cũng đã định liên hệ với đám người Ngô Thọ và Thạch Tùng.

Về phần Đạo Nhất tông ở Đông Châu xa xôi, đã mấy tháng trôi qua, Đạo Nhất tông lúc này đã mất đi sức sống như xưa từ lâu.

Đừng nói là các đệ tử, ngay chuồng ngựa ở dưới chân núi đều là một bộ âm u đầy tử khí.

Nguyên một đám linh mã kia đều tỏ ra ủ rũ, chấp sự ở một bên thấy vậy cũng không khỏi chửi thầm.

“Các ngươi mịa nó thật là một đám đê tiện mà, trước kia ai cũng không muốn ra ngoài, hiện tại không có người tới cưỡi các ngươi, các ngươi còn tỏ ra không quen sao?”

Chấp sự cũng tỏ ra bất lực, rốt cuộc thì nhóm đệ tử này bị làm sao vậy, nhiệm vụ cũng không thèm làm, chuồng ngựa thì ngày nào cũng vắng vẻ, so với trước đó thì chính là hai thái cực mà.

Trên các đỉnh núi, mặc dù từng tên đệ tử một vẫn đang nỗ lực tu luyện, nhưng sắc mặt của nguyên một đám đều như chết cha chết mẹ vậy.

“Ồ, lại thêm một ngày nhớ tới trưởng lão Trường Thanh nữa.”

“Ai nói không phải?”

“Uy, sư huynh, chỗ của ngươi còn lương khô không?”

“Ngươi muốn làm gì?”

“Hắc hắc, chỗ của ta ăn hết rồi, cho nên muốn mua từ chỗ của ngươi một chút.”

“Không bán.”

“Ngươi… Sư huynh đệ với nhau, tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?”

“Phần của ai cũng như nhau. Là do ngươi không biết tự mình tiết kiệm một chút, liên quan rắm gì đến ta.”

“Ta nhịn không được.”

Sau vài tháng, cho dù lương khô có ngon đến đâu thì chúng đệ tử vẫn cũng có chút chán ăn, dù sao thì cái này cũng không ngon bằng đồ mới xào.

Huống chi, còn có một số đệ tử, ngay cả lương khô cũng không có.

Bọn họ hay thường nói một cách hoa mỹ chính là, mỗi khi nghĩ đến Trưởng lão Trường Thanh thì lại không nhịn được mà lấy ra ăn, cảm giác đó giống như đang ở trong Thực Đường vậy.

Nhưng cũng chính vì như thế, vài tháng sau là hết hàng, cho nên mới càng khiến bọn họ khó chịu hơn.

Về phần Chủ Phong, ở bên ngoài Thực Đường không biết từ lúc nào, tất cả đệ tử đều tự mình vẽ cho Diệp Trường Thanh một bức hoạ, mà xung quanh bức họa này còn bày đầy hoa nữa.

Cái này mịa nó thoạt nhìn giống như một đài tế điện, hơn nữa, cơ hồ mỗi một thời khắc đều có đệ tử đến đây.

Sau đó là một mặt bi thống mà nói với bức hoạ.

“Trường Thanh trưởng lão, chúng ta rất nhớ ngươi.”

Biểu cảm đó, ngôn ngữ đó, toàn bộ đều giống như thật, như thể Diệp Trường Thanh đã thực sự cưỡi hạc đi về Tây thiên rồi.

Đoán không chừng là ngay cả Diệp Trường Thanh ở Trung Châu cũng không ngờ, chúng đệ tử đã lập xong bia mộ cho mình luôn rồi, thậm chí là mỗi ngày mẹ nó đều chạy đến tặng hoa, còn trực tiếp dâng hương.

Chi bằng mẹ nó các ngươi dứt khoát lập cái mộ rồi chôn quần áo và di vật luôn đi.

Nhưng nếu nói chuyện quái dị nhất thì vẫn thuộc về Văn Viện phong.

Bởi vì mới ba tháng trước, một nhóm người lạ đột nhiên chạy đến Văn Viện phong, trên người mặc da thú, dẫn đầu là một nữ nhân trung niên tự xưng là đạo lữ của Mạc Vân.

Mà cái này trực tiếp khiến cho chúng đệ tử ngây ra như phỗng.

Lúc này, trên đỉnh Văn Viện phong, trong một toà động phủ, một mỹ phụ trung niên đang tu luyện, bên cạnh là một nam tử tao nhã đang yên lặng uống trà.

“Ta nói này lão trưởng thôn, muốn tu luyện thì vẫn phải chú trọng tới việc thư thái đúng cách, muốn khổ tu thì phải cẩn thận đừng để bản thân rơi vào cực đoan.”

“Ta muốn trở nên mạnh hơn, chỉ có như vậy thì mới xứng với Vân ca.”

Nếu đổi lại là bọn người Diệp Trường Thanh, Tề Hùng và Mặc Vân có mặt ở đây, bọn họ nhất định sẽ nhận ra vị nam tử nho nhã này chính là gia gia của Sơn Hổ.

Còn vị mỹ phụ trung niên này… Nam tử nho nhã gọi nàng ta là lão trưởng thôn, vậy mẹ nó danh tính của mụ đã quá rõ ràng rồi.

Chỉ là sự biến hóa này đúng là có chút lớn. ‌

Thực ra thì cái này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, dù sao thì trước đó lão trưởng thôn chưa từng tu luyện, nhưng sau khi tới Đông Châu, bọn người lão trưởng thôn mới tiếp xúc với tu luyện và văn hóa ở ngoại giới.

Huống chi, mặc dù bọn người lão trưởng thôn chưa từng tiếp xúc với ngoại giới, nhưng năng lực học tập của các nàng lại rất mạnh.

Càng kỳ quái hơn chính là, thiên phú tu luyện của bọn họ cũng cao hơn so với người khác.

Nếu là ngươi thì ngươi có tin thiên phú tu luyện của một người sắp được chôn hoàng thổ đến tận cổ như vậy lại có thể so với đám đệ tử thân truyền trong Đạo Nhất tông không?

Dù sao thì ngay từ lúc bắt đầu, nam tử nho nhã cũng không nghĩ tới thiên phú của lão trưởng thôn lại mạnh như vậy.

Huống chi nàng mịa nó còn có một loại thể chất đặc thù, chính là Bách Chiến Thể.

Mặc dù nó kém hơn một chút so với Bất Diệt Chiến Thể của Sơn Hổ, nhưng cũng tuyệt đối vượt qua 99% người ở trên thế gian này.

Dựa vào thiên phú cường đại và Bách Chiến Thể, chỉ trong gần một hai tháng ngắn ngủi, lão trưởng thôn đã từ một người bình thường không có tu vi, tu luyện đến Cảm Khí cảnh viên mãn như hiện nay, mà khoảng cách tới Trùng Mạch cũng không còn xa nữa.

Mà cùng với tu vi đề cao, tuổi thọ tự nhiên sẽ tăng lên, người cũng tự nhiên trẻ lại.

Tuy nhiên, vừa nhắc tới Mặc Vân, lão trưởng thôn vẫn tỏ ra một bộ thâm tình như vậy.

Chỉ có nam tử nho nhã đứng cách đó không xa mới mang vẻ mặt đầy phức tạp, không biết liệu những gì mình đang làm là đúng hay sai.

“Tề tông chủ, Diệp tiểu hữu, Mặc ‌ phong chủ, việc này các ngươi thật sự không thể trách ta.”

Hắn mịa nó thật không ngờ mọi chuyện lại phát triển đến mức này, lúc đầu là do hắn muốn tránh mặt Tề Hùng và Mặc Vân, cho nên mới cố ý mang theo đám người lão trưởng thôn đến Đông Châu.

Bọn họ vốn là đã chuẩn bị xong cái chết, nhưng mịa nó ai có thể ngờ, chỉ bằng mấy chiếc thuyền gỗ nhỏ đơn giản như vậy lại có thể giúp các nàng vượt qua Giới Hải, thành công đến Đông Châu chứ.

Lần đầu tiên đặt chân đến Đông Châu, khiến cho toàn bộ người ở trên bến tàu dường như đã nhìn thấy quỷ vậy.

Nhìn vài chiếc thuyền gỗ nhỏ trôi chầm chậm ở phía xa xa, ai nấy đều ngẩn ngơ.

Chuyện này mẹ nó xác định không phải là đang nói đùa chứ?

Về sau thì càng không cần phải nói, trời đưa đất đẩy làm sao, ai có thể ngờ rằng đám người Tề Hùng, Mặc Vân là người Đông Châu, chứ không phải là người của Trung Châu đâu.

Cứ như vậy, dưới sự lãnh đạo của lão trưởng thôn, người dân trong toàn thôn đã chạy đến Đạo Nhất tông.

Vừa nghĩ tới ngày sau nếu Mạc Vân biết chuyện, nam tử nho nhã lại đau đầu không thôi.

“Mặc phong chủ, ta thật sự không cố ý, có lẽ đây chính là duyên phận.”

Nam tử nho nhã lại nhìn về phía lão trưởng thôn vẫn còn đang khắc khổ tu luyện, trong lòng chỉ có hình bóng của Mặc Vân, khiến cho hắn vừa cắn rứt vừa nghĩ đến.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right