Chương 750: Có Ngươi Mới Là Phúc Của Bọn Họ
Nam tử nho nhã cảm thấy thấp thỏm mà nghĩ đến, nhưng ở trên Chủ Phong, hai người Ngô Thọ và Thạch Tùng đang nằm ở hậu viện của Chấp Pháp đường, khuôn mặt lộ ra sự phiền muộn mà phơi nắng.
“Ai, khi nào thì chúng ta mới vượt qua được khoảng thời gian khó khăn này đây, Nhị sư huynh, lương khô ăn xong chưa?”
“Ngươi muốn làm gì?”
Nghe vậy, Ngô Thọ lập tức trở nên căng thẳng, bộ dạng này của hắn chính là nếu ngươi dám đánh chủ ý lên lương khô của ta, ta nhất định sẽ liều mạng với ngươi.
Những ngày này đều được duy trì bằng chút lương khô, chỉ khi mỗi ngày được ăn lương khô, Ngô Thọ mới có thể cảm thấy một chút hạnh phúc.
Thạch Tùng liếc mắt nhìn bộ dạng đề phòng của Ngô Thọ, sau đó tức giận nói.
“Ngươi nhìn cái bộ dạng hùng hổ này của ngươi xem, ta chỉ hỏi một chút thôi, bởi vì chỗ lương khô của ta còn dư lại có nửa tháng thôi.”
“Sao ngươi ăn nhanh vậy?”
“Không còn cách nào khác, ta nhịn không được.”
Thạch Tùng bất lực nói, chỉ khi hắn thực sự trải qua cuộc sống không có Diệp Trường Thanh, hắn mới có thể biết nó khó khăn như thế nào.
Toàn bộ Đạo Nhất tông, từ Ngô Thọ và Thạch Tùng cho đến những đệ tử tạp dịch bình thường khác, tất cả bọn họ giống như bị mất hồn vậy.
Thậm chí là có một số đệ tử chỉ biết đến tu luyện và tu luyện, không có bất kỳ dấu hiệu tức giận nào, sau đó lại dùng kiếm chém nát tấm bia đá xanh trước mặt, rống lên tận trời.
“Khoảng thời gian mịa nó này không thể vượt qua được, ta muốn đến Trung Châu.”
Những đệ tử ở một bên thấy vậy thì cũng lộ ra ánh mắt đồng tình, tỏ ý đã hiểu, bởi vì làm gì có ai không muốn đi Trung Châu chứ.
Ngay khi không khí chết chóc và im lặng bao trùm toàn bộ Đạo Nhất tông, đột nhiên bên phía Ngô Thọ nhận được thư truyền tin của Tề Hùng, chính là loại vượt châu Truyền âm phù.
“Đại sư huynh truyền tin sao?”
“Ngươi mau xem đi, sư huynh nói cái gì?”
Thạch Tùng còn tỏ ra kích động hơn cả Ngô Thọ, nhưng sau khi Ngô Thọ nghe xong nội dung ở trên Truyền âm phù thì cả người đều ngây dại.
Thấy hắn không nói lời nào, Thạch Tùng ở bên cạnh lại tỏ ra gấp muốn chết.
“Làm sao vậy, đại sư huynh nói cái gì vậy? Ngươi mau nói đi.”
“Đại…… Đại sư huynh kêu chúng ta chuẩn bị một chút, sau đó là đi Trung Châu gặp mặt.”
Phải mất một lúc lâu thì Ngô Thọ mới lấy lại được tinh thần, sắc mặt có chút không thể tin được mà thì thầm nói ra, cả cơ thể cũng không nhịn được mà run lên.
Thạch Tùng ở bên cạnh cũng giống như vậy, hai huynh đệ ngồi đối diện nhau, sau khoảng mười lăm phút thì đột nhiên phá lên cười.
“Ha ha, tốt, tốt, cuối cùng cũng chờ được đến lúc này.”
Ở phía tiền sảnh, chúng chấp sự ở Chấp Pháp đường vốn đang hữu khí vô lực, sau khi nguyên một đám nghe được tiếng cười truyền đến từ trong hậu viện thì tỏ ra nghi hoặc mà ngẩng đầu.
“Đại trưởng lão và Đường chủ bị làm sao vậy?”
“Không biết, hình như nói cái gì đó?”
“Có muốn đi nhìn một chút không? Dù sao thì tâm trạng của Đường chủ trong hai ngày nay cũng có chút khác thường.”
“Ngươi muốn đi thì đi đi, tâm trạng của ta cũng không tốt đâu.”
“Ai, Trường Thanh trưởng lão, không có ngươi chúng ta sống sao đây.”
“Khi nào thì có thể đi Trung Châu đây.”
Các chấp sự hữu khí vô lực nói, nhưng một giây sau, Thạch Tùng đã bước ra ngoài với vẻ mặt phấn khích.
Sau đó lại nhìn về phía các chấp sự đang nằm dài ở trên bàn như thể sắp chết đến nơi, rồi hắn lập tức nhướng mày, nổi giận mắng.
“Đứng dậy đi, xem bộ dáng hiện tại của các ngươi xem, làm sao, chẳng lẽ tông môn không có việc gì cần làm sao?”
Nghe vậy, có chấp sự cũng không ngẩng đầu lên mà nói.
“Có chuyện gì sao, hiện mọi người đều đang nằm ngửa hết rồi.”
“Đúng vậy đấy, đường chủ… .Mẹ kiếp…”
Có người ngẩng đầu lên, nhưng vừa nhìn thoáng qua Tề Hùng, hắn lập tức nhảy dựng lên, mịa nó thật không đúng, vì sao mặt của đường chủ lại đỏ như vậy?
Chẳng phải mấy ngày trước hắn còn thê lương hơn bọn họ sao? Suốt ngày chỉ lẩm bẩm về việc mấy ngày này làm sao mà vượt qua đây, không vượt qua nỗi, vân vân.
Nhưng bây giờ, tại sao lại có cảm giác hắn ta như biến thành một người khác vậy? Sự phấn khích trong đôi mắt đó giống như hai ngọn lửa đang bùng cháy thế.
“Đường chủ, ngươi… Ngươi không sao chứ?”
“Ta còn có thể bị làm sao, ngược lại là các ngươi, trạng thái này thì làm sao có thể đi Trung Châu được?”
Hả?
Lúc đầu, sau khi các chấp sự nghe vậy thì vẫn chưa kịp phản ứng lại, Trung Châu? Trung Châu gì cơ?
Nhưng nhìn vẻ mặt đang cười nhưng lại không cười của Thạch Tùng, tất cả các chấp sự của lúc này mới từ từ tỉnh táo lại, sau đó là nguyên một đám nhảy ra khỏi ghế, vây quanh Thạch Tùng rồi nói.
“Đường chủ, lời ngươi nói là thật sao? Chúng ta có thể đến Trung Châu sao?”
“Có thể đến gặp Trường Thanh trưởng lão rồi sao?”
“Có thể ăn cơm được rồi sao?”
Mà đối với cảnh mồm năm miệng mười này, Thạch Tùng chỉ mỉm cười rồi nói.
“Tông chủ đã truyền tin tới, kêu chúng ta đi chuẩn bị một chút, sau khi chuẩn bị xong thì lập tức chạy đến Trung Châu, nhưng mà các ngươi cũng đừng vui mừng quá sớm, bởi vì bên phía đám người tông chủ đã khiêu khích một trong Tam đại Thánh địa là Thánh địa Kình Thiên, cho nên đoán không chừng là sau khi chúng đi qua đến đó sẽ lập tức khai chiến với Thánh địa Kình Thiên, cho nên các ngươi phải chuẩn bị tinh thần cho thật tốt.”
Còn về chuyện liên quan đến Thánh địa Kình Thiên, Tề Hùng đương nhiên là đã nói ngắn gọn cho Ngô Thọ hiểu.
Bởi vì kẻ địch mà bọn họ phải đối mặt là Thánh địa, cho nên vẫn cần chúng đệ tử phải chuẩn bị tâm lý, dù sao thì uy vọng của Thánh địa cũng thật sự rất cao.
Nhưng một đám chấp sự lại không quan tâm đến điều này, trực tiếp phớt lờ những gì mà Thạch Tùng đã nói ở phía sau, nguyên một đám tỏ ra hưng phấn rồi nói.
“Cuối cùng cũng có thể ăn được đồ ăn của Trường Thanh trưởng lão rồi.”
“Được rồi, trái trông phải trông, cuối cùng thì ta cũng chờ được đến ngày này rồi.”
“Cái này gọi là gì? Cái này gọi là khổ trước sướng sau.”
Lúc Thạch Tùng nhìn thấy dáng vẻ phấn khích của tất cả các chấp sự thì lại cau mày nhắc nhở.
“Ta nói thì không một tên nào thèm nghe. Lúc đến Trung Châu, các ngươi sẽ phải trực tiếp đối mặt với Thánh địa, cho nên nhất định phải chuẩn bị tâm lý cho thật tốt vào …”
“Ta biết, ta biết rồi mà, Đường chủ.”
“Không phải chỉ là một cái Thánh địa thôi sao, thịt hắn.”
“Chỉ cần có thể ăn được đồ ăn của Trường Thanh trưởng lão, đừng nói là Thánh địa, cho dù phải lên núi đao xuống biển lửa, ta cũng muốn xông vào một lần.”
“Đi đi đi, đi thu dọn đồ đạc, chúng ta lập tức xuất phát, hôm nay xuất phát luôn.”
“Đúng đúng đúng.”
“Đi cùng, đi cùng nào.”
Bọn họ hoàn toàn không có ý định đặt Thánh địa Kình Thiên vào trong mắt, mà tất cả các chấp sự lập tức vội vã đi về phía động phủ của mình.
Thạch Tùng thấy vậy thì cũng chỉ tỏ ra bất lực mà vừa cười vừa chửi một câu, rồi vội vã quay trở lại động phủ của mình.
Về phần Ngô Thọ, lúc này hắn đã ở trên không trung của Chủ Phong, rồi vận chuyển linh lực, khiến cho thanh âm của hắn lập tức truyền đến mọi ngóc ngách của Đạo Nhất tông.
“Chúng đệ tử nghe lệnh, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị xuất phát đến Trung Châu.”
Ngay khi giọng nói này vang lên, Ba mươi sáu đỉnh vốn đang âm u đầy tử khí, chỉ trong vòng một hồi im lặng, lập tức bộc phát ra một trận reo hò.
“Đại trưởng lão nói cái gì vậy?”
“Hình như là tông chủ tới hạ lệnh đi Trung Châu thì phải.”
“Ngươi không nghe lầm chứ?”
“Khẳng định không sai, bởi vì Đại trưởng lão đã lặp lại ba lần mà.”
“Mẹ kiếp, đại trưởng lão uy vũ, tông chủ uy vũ, Trường Thanh trưởng lão uy vũ.”
“Đi Trung Châu.”
“Mẹ kiếp, cuối cùng thì ta cũng chờ được đến ngày này.”
“Phụ thân, mẫu thân, rốt cục thì tâm nguyện của nhi tử cũng đã thành sự thật, tạ ơn trưởng lão trăm tuổi trường thọ.”
“Điều ước gì?”
“Ta dùng tuổi thọ trăm năm của phụ mẫu, khẩn cầu thượng thiên cho ta được đi Trung Châu để tìm Trường Thanh trưởng lão.”
Hả?
Một tên đệ tử kích động đến mức quỳ xuống đất, ngửa mặt lên trời khóc rống, mà các sư huynh đệ ở bên cạnh nghe vậy, nguyên một đám đều tỏ ra vẻ mặt phức tạp, mà trong đó còn có một tên đệ tử vỗ nhẹ lên bả vai của người nọ rồi nói một câu.
“Cha mẹ ngươi thật có phúc khi có một đứa con trai như ngươi.”
“Ai, ta thì không làm như vậy, lúc ta cầu nguyện là dùng tuổi thọ của các sư huynh đệ của Huyết Đao phong chúng ta…”
Vẫn có người thở dài, nhưng lời còn chưa nói xong, từng đạo ánh mắt mang theo sát khí ở xung quanh đã tập chung lại đây.
“Sư đệ, ngươi vừa mới nói cái gì? Sư huynh nghe không rõ, lặp lại lần nữa xem.”