Chương 186: Chương 186

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 4,601 lượt đọc

Chương 186: Chương 186

Phúc Ninh Châu, một vùng ven biển.

Mặt trời lặn dần về phía tây.

Ánh chiều tà trải dài trên mặt biển, những gợn sóng lấp lánh ánh vàng.

Gió biển ẩm ướt cùng dịu dàng thổi qua, những con sóng nhấp nhô.

Mặt biển như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời đầy mây hồng.

"Cốc cốc..."

Vài con mòng biển trắng muốt bay lướt qua mặt biển.

Bầu không khí yên tĩnh tường hòa.

Hoa Tịch Nguyệt đứng trên khoang thuyền, dựa người vào lan can, đôi tay trắng nõn nâng cằm, ánh mắt dừng lại trên mặt biển vàng rực cùng bầu trời phủ đầy mây đỏ.

"Thật đẹp quá..."

Hoa Tịch Nguyệt thốt lên một tiếng cảm thán từ tận đáy lòng.

Đôi mắt cong cong như vầng trăng của nàng tràn đầy say mê cùng vui sướng.

Hoa Tịch Nguyệt đã đi thuyền trên biển hơn hai mươi ngày, cuối cùng cũng đến Phúc Kiến.

Nhiệm vụ mà Quỳnh Ngạo Hải giao phó cho nàng sắp hoàn thành rồi.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Hoa Tịch Nguyệt dự định sẽ thưởng thức các món ngon của Phúc Kiến.

Nghĩ đến những món ngon đang chờ mình, Hoa Tịch Nguyệt không khỏi để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ đáng yêu, nụ cười động lòng người.

"Tịch cô nương!"

Ngay khi Hoa Tịch Nguyệt đang tràn đầy khao khát về ẩm thực thì một giọng nam ôn hòa vang lên bên cạnh nàng.

Nghe thấy giọng nói này, trong mắt Hoa Tịch Nguyệt thoáng hiện một tia không kiên nhẫn.

Nàng cúi đầu nhìn xuống, có chút bất mãn nói: "Sao lại là ngươi nữa vậy?"

Một thanh niên mặc y sam hải lam sắc, góc áo thêu hoa văn sóng biển mây đứng bên cạnh Hoa Tịch Nguyệt. Hắn khuôn mặt tuấn tú, trong lúc giơ tay nhấc chân đều mang cỗ khí chất ôn hòa, trong cơ thể có chút nội lực dao động, có thực lực tam phẩm, dáng vẻ rồng trong đám người.

Có điều, hắn chỉ cao năm thước, còn thấp hơn Hoa Tịch Nguyệt một chút.

Hoa Tịch Nguyệt nói chuyện với hắn, còn phải cúi đầu.

Thanh niên này tên là Chu Vân Chu, chiếc thuyền này là của hắn.

Mấy ngày nay, sau khi Hoa Tịch Nguyệt lên thuyền, Chu Vân Chu nhìn thấy nàng kinh động như gặp thiên nhân, đối nàng đủ kiểu ân cần.

Muốn lấy được thiện cảm của mỹ nhân.

Hoa Tịch Nguyệt lại không hề rung động, rất lạnh lùng, những thứ Chu Vân Chu sai người mang đến cũng bị nàng trả lại.

Mấy ngày liên tiếp trôi qua.

Chu Vân Chu không bỏ cuộc, ngược lại càng thêm nhiệt tình.

Hoa Tịch Nguyệt thực không hiểu được trong đầu người này rốt cuộc đang nghĩ gì.

Chu Vân Chu cung kính chắp tay, giọng nói ôn hòa: "Tịch cô nương sau khi xuống thuyền rồi, đã có chỗ ở chưa?"

"Phụ thân ta là đường chủ của Hải Kình Bang, quản lý bến tàu của Phúc Ninh Châu."

"Tại hạ có thể làm người hướng dẫn, đưa Tịch cô nương đi cảm nhận phong tục của Phúc Kiến."

Nghe những lời này, Hoa Tịch Nguyệt không khỏi liếc trắng mắt.

Thật phiền phức mà.

"Bản cô nương nói lại với ngươi một lần nữa, ngươi nghe cho rõ đây."

"Bản cô nương không có hứng thú với ngươi, đừng nói phụ thân ngươi là đường chủ Hải Kình Bang, dù phụ thân ngươi là Tông Sư, ta cũng không có hứng thú với ngươi."

"Tiền thuyền ta đã trả rồi, nếu ngươi còn dây dưa với ta nữa thì bản cô nương sẽ không khách khí đâu."

Hoa Tịch Nguyệt lạnh lùng nói.

Mấy ngày nay, Chu Vân Chu ngày nào cũng đến làm phiền nàng.

Như một con ruồi vậy.

Nghe những lời này, sắc mặt Chu Vân Chu hơi tái đi, khóe miệng hắn nở một nụ cười có chút cứng ngắc.

"Vậy tại hạ xin phép không làm phiền cô nương nữa."

Hắn chắp tay cáo lui.

Hoa Tịch Nguyệt thậm chí không thèm nhìn hắn mà tự thưởng thức ánh hoàng hôn phản chiếu trên sóng biển, đôi mắt lộ ra vẻ say mê.

Nàng thích những thứ tốt đẹp.

Gió biển nhè nhẹ thổi.

Con tàu từ từ cập bến, những người khuân vác trên bến tàu trần cởi trần cùng nhau ném dây thừng, chính xác rơi vào mũi tàu, từ từ kéo tàu vào bến.

Hoa Tịch Nguyệt đeo một chiếc túi nhỏ trên tay, vui vẻ bước xuống tàu.

Nàng kéo một người khuân vác, thanh âm thanh thúy mà hỏi: "Ngươi có biết tổng bộ của Hải Kình Bang ở đâu không?"

Người khuân vác cởi trần, mồ hôi nhễ nhại sững sờ một chút, những người trên bến tàu này đều là người của Hải Kình Bang.

Hắn nhìn Hoa Tịch Nguyệt từ trên xuống dưới vài lần, không biết nàng muốn làm gì.

"Ta giúp người ta đưa thư." Hoa Tịch Nguyệt bổ sung một câu.

Người khuân vác bán tín bán nghi, nhưng hắn vẫn nói cho Hoa Tịch Nguyệt biết vị trí tổng bộ của Hải Kình Bang.

Phúc Kiến là địa bàn của Hải Kình Bang, bang chủ Quỳnh Long Sơn là cao thủ nhất phẩm.

Kẻ nào không biết điều lại chạy đến tổng bộ để tìm đường chết chứ.

Hoa Tịch Nguyệt biết được vị trí cụ thể, bước chân nhẹ nhàng đi về hướng mà người khuân vác nói.

Trên bến tàu.

Chu Vân Chu sắc mặt hơi tái nhợt, hắn bước xuống từ trên tàu.

Đằng sau hắn có hai người khuân vác, hai người khuân vác cùng nhau khiêng một chiếc hòm.

Người phụ trách bến tàu nhìn thấy Chu Vân Chu thì chủ động bước tới: "Thiếu bang chủ."

Chu Vân Chu có chút chán nản gật đầu.

Tâm trạng hắn không tốt lắm.

Người phụ trách bến tàu đọc được cảm xúc của hắn từ trên khuôn mặt của Chu Vân Chu nên liền chuyển chủ đề, nhìn chiếc hòm sau lưng Chu Vân Chu, hỏi: "Thiếu bang chủ, đây chẳng phải là số vật liệu mà Đường Môn gửi từ quan ngoại sao?"

Chu Vân Chu hoàn hồn lại, gật đầu nói: "Đúng vậy, người của Đường Môn có đến tổng bộ chưa?"

"Ta sẽ đưa qua ngay."

Người phụ trách bến tàu nói: "Người của Đường Môn đã đến từ hôm qua rồi."

Chu Vân Chu gật đầu.

Người phụ trách bến tàu gọi một chiếc xe ngựa, hai người khuân vác đặt chiếc hòm lên xe, Chu Vân Chu tự mình lái đến tổng bộ của Hải Kình Bang.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right