Chương 187: Chương 187
Đi được một đoạn dọc theo con đường lát đá xanh.
Chu Vân Chu lại nhìn thấy Hoa Tịch Nguyệt, hắn không nhịn được dừng xe, mở miệng hỏi: "Tịch cô nương, cô nương muốn đi đâu?"
"Ta đưa cô nương đi một đoạn nhé?"
Hoa Tịch Nguyệt lễ phép cười một tiếng với hắn, lắc đầu nói: "Không cần đâu, đa tạ."
Nói xong, Hoa Tịch Nguyệt tự đi đường của mình, không nhìn Chu Vân Chu nữa.
Chu Vân Chu cười khổ một tiếng, chiếc roi trong tay hắn khẽ quất vào mông ngựa.
Con ngựa tăng tốc, xe ngựa chạy qua bên cạnh Hoa Tịch Nguyệt.
Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Chu Vân Chu thầm thở dài trong lòng, không nghĩ thêm nữa.
Hoa Tịch Nguyệt thong thả bước đi dọc theo con phố dài.
Bóng dáng Chu Vân Chu đánh xe ngựa dần dần khuất trong dòng người trên phố.
…
Ngõ An Dân.
Cuối con phố rộng, sừng sững một tòa lầu bốn tầng, tên là Tường Thụy tửu lâu.
Trong tửu lâu ồn ào náo nhiệt, tiếng cụng ly không ngớt bên tai.
Bao gian trên tầng hai.
Một nữ tử mặc hắc y ngồi ở vị trí gần cửa sổ.
Nàng đeo mạng che mặt, dáng người mảnh mai, bóng lưng động lòng người.
Trên bàn trước mặt nàng bày biện mấy món ăn sáng.
Thức ăn đã nguội, nhưng đũa vẫn chưa hề động.
Nàng ngồi bên cửa sổ, đôi mắt lạnh lùng nhìn chăm chú xuống con phố.
Từ cửa sổ này, nàng có thể nhìn thấy đại viện Hải Kình bang cùng ba con phố thông nhau.
Bất kỳ ai ra vào Hải Kình bang, xe ngựa nào cũng sẽ bị nàng nhìn thấy.
Trên con phố dưới tửu lâu, một chiếc xe ngựa từ từ tiến đến.
Đôi mắt lạnh lùng của nữ tử lập tức bị chiếc xe ngựa thu hút.
Trên chiếc xe ngựa đó khắc dấu hiệu của Hải Kình bang là một con cá voi khổng lồ cùng vài ngọn sóng biển.
Theo tin tình báo từ Ngọc Diệp đường truyền đến hôm qua, hoàng kim nhuyễn thiết sẽ đến vào lúc hoàng hôn hôm nay.
Người của Đường Môn đã đến tổng bộ Hải Kình bang từ hôm qua.
Tính toán thời gian, hẳn là chiếc xe ngựa này.
Trong đôi mắt lạnh lùng của nữ tử lóe lên suy tư.
Nàng đứng dậy, trên người không mang theo bất kỳ vũ khí nào, chỉ mặc một bộ hắc y bó sát.
Khoảnh khắc tiếp theo, nữ tử nhảy xuống từ cửa sổ, hai cánh tay dang rộng, dáng người uyển chuyển bay ra khỏi tầng hai.
Dân chúng trên đường phố nhìn thấy cảnh này thì đều nhao nhao kêu lên kinh ngạc.
Vị trí nữ tử sắp đáp xuống chính là xe ngựa của Hải Kình bang.
…
Chu Vân Chu ngồi trên xe ngựa, tay nhẹ nhàng vung roi, giục ngựa đi.
Chỉ cần giao những chiếc hòm trên xe đến tổng bộ thì nhiệm vụ của hắn sẽ hoàn thành.
Chuyến đi này rất thuận lợi.
Ngoại trừ vị cô nương kia.
Chu Vân Chu nhớ lại Tịch cô nương cải trang nam trang đó.
Khuôn mặt hắn hiện lên một nụ cười khổ.
Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
Có duyên không phận, tình cảm trên thế gian này phần lớn đều giống như pháo hoa gặp nhau.
Lúc gặp thì ấm áp, nhiệt tình, ánh sáng phát ra đủ để soi sáng cả bầu trời đêm đen kịtm nhưng khi pháo hoa đã đốt hết hỏa dược của mình thì chờ đợi nó chỉ còn lại lạnh lẽo cùng cô đơn.
Chu Vân Chu hít sâu một hơi, đặt vị Tịch Nguyệt cô nương gặp trên thuyền kia vào sâu trong tâm trí.
Một đời người sẽ gặp được rất nhiều người làm mình kinh diễm.
Nhưng có những người mãi mãi chỉ là khách qua đường, không phải là bạn lữ trên đường đời.
Chu Vân Chu hiểu rõ đạo lý này.
Tịch Nguyệt cô nương đó cũng chỉ là một vị khách qua đường trong cuộc đời ngắn ngủi của hắn thôi.
Nếu cứ chìm đắm trong đó, rơi vào tình đơn phương thì cho dù là thuốc thang cũng khó chữa.
Chu Vân Chu nhẹ nhàng vung roi ngựa.
Ngựa đi nhanh thêm vài bước, bánh xe "két" một tiếng, chậm rãi đi về phía đại viện Hải Kình Bang ở cuối con phố dài.
Đột nhiên.
"Bụp..."
Trên nóc xe ngựa bỗng vang lên một tiếng động nhẹ.
Chu Vân Chu sững sờ.
Khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt hắn lạnh lùng.
Trường kiếm đeo bên hông hắn lập tức rút ra, ánh kiếm lấp lóe hàn quang.
Thân thể Chu Vân Chu bay lên, trường kiếm trong tay đâm về phía nóc xe.
Một bóng người mảnh khảnh mặc hắc y nhẹ nhàng nghiêng người, né được đòn tấn công của Chu Vân Chu.
Trên nóc xe ngựa, một nữ tử mặc hắc y đang đứng, mặt che lụa mỏng, không nhìn rõ diện mạo.
Nhưng từ vóc dáng có thể thấy là một nữ tử xinh đẹp.
Đôi mắt nữ tử băng lãnh, lạnh lùng liếc nhìn Chu Vân Chu.
Tiếp xúc với ánh mắt đó, Chu Vân Chu lạnh người.
Hắn cảm nhận được một luồng sát khí lạnh lẽo từ ánh mắt đó.
Người này là sát thủ!
Hải Kình Bang sao lại chọc phải sát thủ rồi?
Trong đầu Chu Vân Chu lóe lên câu hỏi.
Không kịp nghĩ nhiều, hắn liền dùng sức dưới chân, thân thể bay lên.
Trường kiếm tay phải quét ngang, thân kiếm phản chiếu những đám mây đỏ rực trên bầu trời.
Lưỡi kiếm sắc bén xẹt qua không khí, phát ra tiếng rít nhẹ.
Đôi mắt nữ tử mặc hắc y băng lãnh, nhàn nhạt nhìn lướt qua Chu Vân Chu.
Khoảnh khắc tiếp theo, Chu Vân Chu bay ngược ra ngoài.
Hắn từ trên nóc xe ngựa rơi xuống đất, trên ngực có thêm mấy chiếc thiết tật lê.
Thiết tật lê đâm vào cơ thể hắn, một nửa lộ ra ngoài, máu tươi nhỏ giọt theo gai thiết tật lê chảy ra.
Trong nháy mắt, vạt áo trước ngực hắn đã nhuốm đỏ.
"Leng keng!"
Trường kiếm trong tay Chu Vân Chu cũng rơi từ trên không trung xuống đất.
Chu Vân Chu ôm ngực, thân thể run rẩy, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi.
Ra tay nhanh quá, hắn còn chưa kịp nhìn rõ thì đã bị đánh ngã rồi.
Nhị phẩm!
Đây là cao thủ nhị phẩm!