Chương 214: Chương 214

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 553 lượt đọc

Chương 214: Chương 214

Kinh Châu. Trong một tòa trạch viện đổ nát trên một ngọn đồi thấp, mưa vẫn rơi, tiếng mưa tí tách không ngớ, mái nhà cũ kỹ cũng liên tục bị mưa dột xuống, mặt đất trong nhà đã ướt sũng, chỗ trũng có mấy vũng nước.

"Kẽo kẹt. . . kẽo kẹt. . . "

Ngoài cửa nhà đổ nát, hai bóng người cao lớn lực lưỡng đẩy một chiếc xe đẩy tay cùng nhau từ bên ngoài đi vào. Chiếc xe đó được bọn họ đẩy vào sát tường, mà bên trong nhà đổ nát hiện giờ đã có hơn chục chiếc như thế.

Đặt xe đẩy tay xuống, Hùng Sơn cùng Đại Minh lau mồ hôi trên trán. hai người ngồi phịch xuống đất thở hổn hển, tất cả bạc cứu trợ thiên tai trên đường núi đã được bọn họ đẩy vào nhà đổ nát này.

"Minh đệ, chúng ta nghỉ một lát rồi chút nữa lên đường. " Hùng Sơn thở hổn hển nói.

Mưa to như vậy, đường núi lầy lội, hai người cùng đẩy một chiếc xe cũng cảm thấy hơi khó khăn.

Đại Minh đáp một tiếng, cũng thở hổn hển, hai người ngồi nên đất hơi ẩm ướt, cố gắng hồi phục thể lực.

Hùng Sơn nghỉ ngơi một lúc lại nhìn vào hơn mười chiếc xe đẩy trong nhà, ánh mắt phức tạp.

Triều đại Đại Vũ đã suy yếu đến mức này rồi sao. . . Tiền cứu trợ lũ lụt cũng bị cướp mất?

Theo kinh nghiệm những năm trước, việc hộ tống tiền cứu trợ ít nhất phải có một danh bộ nhất phẩm chứ, Lục Phiến Môn đâu rồi?

Năm nay lũ lụt còn nghiêm trọng hơn mọi năm, số tiền cứu trợ này ít nhất cũng phải cả trăm vạn lượng, mà hầu hết trong các thùng đều là ngân phiếu có in hai chữ "cứu tế", nếu số tiền cứu tế này bị mất thì chắc chắn sẽ có không ít người chết.

Hùng Sơn trong lòng suy tư rồi thở dài một tiếng, mà Đại Minh ngồi một bên, màu đỏ trong mắt đã giảm bớt không ít, hắn lại dùng vải quấn hộp Kỳ Lân phủ.

Lần này Đại Minh không quấn quá chặt nữa, hắn mím môi, không nói một lời, trong lòng vẫn còn hơi tức giận. Hộp rìu cha tặng hắn đã bị đám người đó làm hỏng rồi. Đại Minh nghĩ đến là thấy tức giận.

Hùng Sơn thu ánh mắt từ chỗ đống tiền cứu trợ, thấy Đại Minh đang tức giận một mình thì không nhịn được cười, ánh mắt sáng ngời nhìn Đại Minh.

Càng nhìn, Hùng Sơn càng thưởng thức Đại Minh.

Mới mười hai tuổi, đã cõng chiếc rìu nặng bảy tám mươi cân, cùng hắn đi đường núi, còn chém chết một võ giả nhị phẩm. Hùng Sơn chỉ có thể nói là thiên phú dị bẩm, trời sinh thần lực, ngoài điều này ra, hắn không thể tìm ra từ nào khác để miêu tả Đại Minh nữa.

Đại Minh là một người có tố chất tốt để ra trận, nếu chỉ làm tiều phu thì thật đáng tiếc.

Hùng Sơn thầm thở dài trong lòng, thấy Đại Minh có vẻ buồn bã thì liền chọn một chủ đề mà Đại Minh quan tâm để đánh lạc hướng: "Minh đệ, khi đến Giang Lăng thành. . . ngươi không cần lo lắng Trịnh tri phủ sẽ không gặp ngươi. "

Nghe vậy, Đại Minh hơi ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn Hùng Sơn.

Hùng Sơn chỉ vào hơn mười chiếc xe chở bạc cứu trợ trong căn nhà đổ nát.

"Ngươi đã chặn được số bạc cứu trợ bị mất, đây là một công lớn. "

Vừa nói, Hùng Sơn vừa đi đến bên cạnh chiếc xe đẩy, mở một chiếc rương rồi lấy từ đó ra một tờ ngân phiếu trị giá một trăm lượng đưa cho Đại Minh.

"Tất cả những ngân phiếu cứu trợ đều có in hai chữ 'cứu tế’, ngươi cầm tờ ngân phiếu này sẽ không sợ Trịnh tri phủ không gặp ngươi rồi. "

"Đến lúc đó, ngươi đương nhiên có thể gặp Tú Tú cô nương mà ngươi luôn nhớ nhung. "

Đại Minh nghe xong thì sững sờ, nhìn chằm chằm vào tờ ngân phiếu mà Hùng Sơn đưa cho. Trên tờ ngân phiếu mới tinh có in hai chữ "cứu tế" màu đỏ. Hắn hiểu ý của Hùng Sơn, trên mặt lộ ra nụ cười ngốc nghếch.

Đại Minh nhận lấy tờ ngân phiếu, cẩn thận cất vào trong ngực.

Hùng Sơn nói đúng, tờ ngân phiếu này chính là tín vật để gặp Trịnh tri phủ, có tờ ngân phiếu này, Trịnh tri phủ nhất định sẽ gặp hắn, sau đó chẳng mấy chốc sẽ lại gặp được Tú Tú cô nương rồi.

Đại Minh cười ngây ngô, lửa giận trong lòng đã tan biến đi không ít.

Hai người nghỉ ngơi một lát trong căn nhà đổ nát, mà mưa bên ngoài cũng đã nhỏ hơn chút nào so với lúc nãy.

Đại Minh cùng Hùng Sơn đội nón lá, khoác áo tơi, lại lao vào màn mưa. Mà một bên khác, phía sau sườn núi cách căn nhà đổ nát không xa có ba người hắc y đứng trong màn mưa, góc áo của bọn họ đều thêu hình chiếc lá.

Ánh đao sáng lóe lên, nhanh đến cực điểm, tên võ giả giang hồ mặc áo tơi còn chưa kịp phản ứng thì mắt đã trợn ngược, ôm cổ họng từ từ ngã xuống đất. Máu phun ra từ cổ hắn, nhuộm đỏ mặt đất.

"Xoẹt. . . " một tiếng động nhẹ, Hoàng Tam từ từ tra đao vào vỏ. Trên mặt hắn vẫn là vẻ lười biếng đó, miệng ngậm một ngọn cỏ.

Cách Hoàng Tam không xa, chiếc thiết tản trong tay Hà Ngũ mở ra, bay lượn trong màn mưa như cánh bướm. Một tên võ giả khác vừa vung đao chém đao vào thiết tản, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã cảm thấy cổ tay lạnh toát rồi lại nóng ran, máu cứ thế phun ra từ cổ tay hắn.

Không biết từ lúc nào, hai tay cầm đao của hắn đã bị thiết tản cứa đứt, miệng còn chưa kịp hét lên thì thiết tản khép lại, đầu hắn cứ thế bị thiết tản cắt lìa, lăn xuống đất.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right