Chương 215: Chương 215
Bên cạnh lại "ầm!" một tiếng, Trần Nhị vung cây búa trong tay, dễ dàng đập nát tên võ giả giang hồ còn lại thành bùn nhão. Xương cốt vỡ vụn, chết không toàn thây.
Hà Ngũ liếc nhìn cảnh tượng thảm khốc bên Trần Nhị, lắc đầu: "Chậc chậc, thật tàn bạo. "
Hắn khép thiết tản lại, đứng trong màn mưa, vẻ mặt đau lòng, Trần Nhị trừng mắt nhìn Hà Ngũ, giọng ồm ồm nói: "Đều là giết người, ngươi quản nhiều như vậy làm gì?"
Hà Ngũ lắc đầu, dùng nước mưa rửa sạch vết máu còn sót lại trên thiết tản.
Hoàng Tam nheo mắt, vẻ mặt lười biếng, hắn đảo mắt nhìn xung quanh, lại phun ngọn cỏ trong miệng, nói: "Chết hết rồi chứ?"
"Không còn ai sống sót?"
Hà Ngũ cười khẩy một tiếng: "Tổng cộng mười ba mạng, đều ở đây rồi. "
"Đầy đủ cả, huynh đệ mười mấy người, vừa đủ cùng nhau lên đường. "
Hoàng Tam nghe xong gật đầu. "Đại Minh cùng tên Hùng Sơn kia đã đẩy xe vào trong ngôi nhà đổ đó rồi. " Hà Ngũ giũ nước trên thiết tản, có chút tò mò: "Không biết trong xe chở cái gì nhỉ. "
"Đi xem chẳng phải sẽ biết sao. " Trần Nhị đeo búa lên lưng, sải bước về phía căn nhà đổ. Hoàng Tam cùng Hà Ngũ đi theo phía sau.
Ba người vào nhà đổ nát, tùy ý mở vài cái thùng ra xem xét, nhưng khi thấy mớ bạc vàng cùng ngân phiếu có chữ "Cứu tế" đập vào mắt, cả ba đều sững sờ.
"Bạc cứu tế!"
…
Ngày 25 tháng 2, phía đông Giang Lăng thành, Kinh Châu.
Bầu trời quang đãng, vạn dặm không mây, một màu xanh biếc, trận mưa dai dẳng mấy ngày cuối cùng cũng đã tạnh, không khí mang theo mùi thơm thoang thoảng của đất sau mưa.
Hùng Sơn cùng Đại Minh đi trên con đường núi gồ ghề, bùn lầy giờ đã có thể nhìn thấy bức tường thành xám xanh ở phía đông Giang Lăng. Ngoài bức tường thành thì bọn họ còn nhìn thấy một nhóm nạn dân thiên tai rách rưới co ro dưới chân tường, bọn họ đầu bù tóc rối, ánh mắt đờ đẫn.
Đại Minh cùng Hùng Sơn đi xuống đường núi, men theo đường lớn đầy bùn lầy về phía đông thành. Trên đường đi, những nạn dân ánh mắt vô hồn, mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm vào Đại Minh cùng Hùng Sơn.
Cảm nhận được ánh mắt của bọn họ, Đại Minh dừng lại, trong lòng có chút xúc động.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nạn dân thiên tai. Những nạn dân đó ngồi đầy hai bên đường, bên tường, mắt nhìn chằm chằm vào cả hai, nhưng trong ánh mắt đó đã xám xịt, không có chút sức sống nào.
Hùng Sơn đang đi không nghe thấy tiếng bước chân, hắn quay đầu lại thấy Đại Minh đứng bên đường liền bước tới vỗ nhẹ vào vai Đại Minh.
"Đi tiếp thôi. "
Đại Minh hoàn hồn lại, hắn nhìn những người khốn khổ này mà trong lòng bỗng có chút khó chịu không rõ lý do, xung quanh trẻ có già có, có nam có nữ, thêm cả mấy đứa nhỏ đến mức phải bế trên tay.
Đại Minh đi theo sau Hùng Sơn, vừa đi vừa suy thầm nghĩ, hóa ra đây là ảnh hưởng do lũ lụt gây ra . . .
Hắn sờ tờ ngân phiếu trong ngực, thầm nhủ phải nhanh chóng báo tin về số tiền cứu trợ thiên tai cho cha của Tú Tú. Có tiền là có thể mua lương thực, quần áo, cứu trợ nạn dân rồi.
Nghĩ đến đây, bước chân của Đại Minh nhanh hơn một chút.
Thấy vậy, Hùng Sơn không khỏi mỉm cười.
Vẫn còn là một người trẻ tuổi mà.
Hai người cùng nhau đi đến trước cổng thàn, hiện giờ quân canh giữ thành Đông chỉ còn lại một người, hơn nữa còn là một lão binh, hai người không hề bị ngăn cản mà cứ thế vào thành.
Mà ngay khi vừa vào thành, Hùng Sơn cùng Đại Minh đều sững sờ, cảnh tượng trong thành cũng không khác gì bên ngoài, nnạn dân rách rưới, đầu bù tóc rối cũng đều ngồi đầy hai bên đường. Hùng Sơn có chút khó hiểu, Giang Lăng là thành chính của Kinh Châu phủ, tại sao trong thành lại xuất hiện thiên tai chứ?
Hắn dẫn Đại Minh đi vào một khách sạn trước,
Điếm tiểu nhị thấy có khách liền nhanh chân chạy đến, Hùng Sơn lấy ra mấy đồng ném cho điếm tiểu nhị, ồm ồm hỏi: "Tiểu nhị, ta hỏi ngươi một chút, sao lại có nhiều nạn dân như vậy?"
Điếm tiểu nhị cầm lấy mấy đồng tiền, vội vàng nhét vào ngực rồi cười nói: "Vị đại gia này, ngài có chỗ không biết, hôm qua, lũ lụt tràn ra khỏi thủy đạo đổ vào phía tây thành rồi tràn thẳng đến phía nam thành. "
"Bách tính sống ở phía tây cùng phía nam thành trì đều bị ảnh hưởng. "
"Đồng chí trưởng quan đã tập hợp đám người lao động trẻ cùng quân phòng thủ trong thành, hiện đang giúp việc ở phía tây cùng phía nam thành trì. "
Nghe xong, Hùng Sơn gật đầu. Khuôn mặt hắn lộ rõ vẻ lo lắng. Kinh Châu nằm ở thượng nguồn, lũ lụt năm nay có thể tràn ra khỏi sông, nhấn chìm nửa thành. Khi nước sông tụ lại, người dân hạ lưu sẽ làm gì?
"Đúng rồi, tiểu nhị, hỏi ngươi một chút, phủ nha của Trịnh tri phủ ở Kinh Châu nằm ở hướng nào?"
Hùng Sơn nhớ tới chuyện của Đại Minh, bèn hỏi thêm.
Tiểu nhị lắc đầu, trên mặt lộ vẻ thở dài.
Đại Minh đứng bên cạnh thấy tiểu nhị lộ vẻ mặt này, trong lòng bỗng nhiên hoảng hốt, Hùng Sơn cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.
"Làm sao vậy?" Hắn liền hỏi tiếp.
Tiểu nhị thở dài: "Hôm qua, Trịnh tri phủ đã bị bọn cướp giết hại ở Vũ Xương phủ rồi!"
"Cái gì!"
Hùng Sơn trợn tròn mắt, vẻ mặt khó tin, tri phủ là quan tứ phẩm, quyền cao chức trọng. Ngay cả những võ giả giang hồ bình thường cũng không dám trêu chọc, sao lại nói bị hại là bị hại?
Đại Minh cũng lộ vẻ kinh ngạc, Trịnh tri phủ chính là cha của Tú Tú. . .
Bị hại rồi?