Chương 217: Chương 217

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 3,786 lượt đọc

Chương 217: Chương 217

Tôn Thắng dừng bước, tiến lại gần, thấy mấy người đang vây quanh một tờ cáo thị.

"Giang hồ phỉ đồ - Quỳnh Ngạo Hải, tay nhuốm máu tanh, tính tình hung ác, từng giết chết tri phủ Trì Châu. "

"Đêm trước lại đánh chết tri phủ Kinh Châu Trịnh Hàn Văn, hiện đang lẩn trốn ở Vũ Xương phủ. "

"Người biết tình hình, thông cáo nha môn, thưởng bạc trăm lượng; bắt được, đưa đến nha môn, thưởng bạc ngàn lượng!"

Bên cạnh cáo thị là một bức chân dung của Quỳnh Ngạo Hải, chân dung rất sống động, gương mặt cương nghị kiên định, có điều, họa sĩ khi vẽ đã cố ý vẽ đôi mắt của Quỳnh Ngạo Hải vô cùng tà ác, chỉ cần nhìn bức chân dung là người ta có thể cảm thấy tên phỉ đồ Quỳnh Ngạo Hải này chắc chắn là kẻ lạm sát người vô tội rồi.

Tôn Thắng nhìn cáo thị, trong lòng không vui, hắn thu hồi ánh mắt, bước nhanh về phía ngôi miếu đổ nát.

Đi qua vài con phố, Tôn Thắng trở về nơi ẩn náu của hắn cùng Quỳnh Ngạo Hải. Đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ còn nguyên vẹn, tiếng củi cháy vang lên, giữa ngôi miếu đổ nát là một đống lửa đang cháy. Quỳnh Ngạo Hải ngồi trên mặt đất, tay cầm cành cây, đang bồi thêm củi vào, ngọn lửa đốt cháy cành cây, phát ra tiếng "lách tách", mà nhánh cây có chút ẩm ướt khiến khói đen bốc lên từ đống lửa.

Quỳnh Ngạo Hải tiện tay giơ một chưởng, chưởng phong rít lên, đánh tan làn khói đen. Nghe tiếng đẩy cửa, hắn nhìn ra ngoài thì thấy Tôn Thắng đã trở về liền nhẹ gật đầu.

Tôn Thắng mỉm cười, bước tới ngồi xuống bên đống lửa, sau đó lấy trong lòng ra hai túi gà quay đưa cho Quỳnh Ngạo Hải một túi.

"Ta có mua gà quay, chúng ta mỗi người một con. " Tôn Thắng đặt túi giấy xuống, lại đưa tay vào lòng, lấy ra hai bình sứ màu nâu, cười khà khà: "Ta còn mua thêm ít rượu. "

Quỳnh Ngạo Hải nhìn thấy bình rượu, trên mặt lộ ra nụ cười, hắn đã rất lâu không uống rượu rồi, bây giờ nhìn thấy bình rượu chỉ cảm thấy miệng khô khốc, muốn uống ngay.

Quỳnh Ngạo Hải mở túi giấy, bên trong ngoài gà quay thì còn có hai cái bánh bao.

Hai huynh đệ cầm bình rượu, cụng vào nhau, ngửa cổ uống một hơi hết nửa bình, lúc này mới thỏa mãn dừng lại. Hai người đặt bình rượu xuống rồi nhìn nhau cười.

Tôn Thắng vừa xé gà quay, vừa lầm bầm: "Nhị ca, ta vừa nghe được một tin. Ta thấy đây là cơ hội tốt để giết tên cẩu quan đó. "

Quỳnh Ngạo Hải nuốt miếng thịt gà trong miệng, hỏi: "Nói thế nào?"

Tôn Thắng nói giọng lầm bầm: "Hôm qua lũ lụt tràn về phía nam, nhiều lần làm vỡ đê, gây hại nông dân bá tánh gần đó. Đã có không ít bá tánh rời xa sông, chạy nạn đến các thị trấn xung quanh. "

"Vũ Xương phủ gần sông, phía bắc cũng bị lũ lụt làm ngập nhiều ruộng đồng, nhà cửa. "

"Hiện nay có rất nhiều dân chạy nạn tập trung trong và ngoài thành, Trương Mậu Tường quyết định ngày mai sẽ mở phát cháo ở phía đông thành. "

Tôn Thắng nuốt miếng thịt gà, lại cắn một ngụm bánh bao.

“Ta cảm thấy ngày mai là một cơ hội tốt, trước mắt bao người giết cẩu quan kia, chắc chắn chấn động triều chính.”

“Chuyện này nhất định không ép được!”

Quỳnh Ngạo Hải vừa nhai nuốt vừa suy tư, sau đó nhẹ gật đầu: “Ta cảm thấy có thể thực hiện.”

“Có điều, Trương Mậu Tường thân là Bố Chính sứ, hắn phát cháo, chung quanh nhất định sẽ có binh sĩ thủ vệ.”

"Ngày mai chúng ta cùng nhau tốc chiến tốc thắng, một chưởng đánh chết hắn. "

"Nếu không được thì chúng ta còn có thể mượn sông Thủy Tấn. "

Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải đều biết khinh công "Thủy Thượng Phiêu" của Nam Dật Vân, việc đạp nước mà đi trong thời gian ngắn không phải là chuyện khó.

Tôn Thắng nghe xong gật đầu, lại nâng bình rượu cụng với Quỳnh Ngạo Hải một cái nữa, một hơi uống cạn chỗ rượu còn lại. Kế hoạch ám sát ngày mai cứ thế vội vàng được quyết định.

. . .

Dục Anh Đường.

Trần Diệp ngồi trên chiếc ghế tựa, thảnh thơi phơi nắng, mà trong đại viện của Dục Anh Đường, bọn nhỏ chạy nháo, đầy ắp tiếng cười nói vui vẻ.

Bầu không khí yên tĩnh mà tường hòa.

Chợt Tiểu Liên mặc hắc y, mang khăn che mặt, bước nhẹ nhàng từ bên ngoài vào.

Bọn trẻ đang nô đùa thấy Tiểu Liên thì đồng loạt hạ thấp giọng, xa xa tránh đi,ánh mắt nhìn Tiểu Liên có chút sợ hãi.

Tại Dục Anh Đường, Trần Diệp cùng Tiểu Liên, một người hát vai đỏ, một người hát vai trắng. Tiểu Liên ra mặt trừng phạt đám trẻ không vâng lời, còn Trần Diệp thì phụ trách xoa dịu tâm hồn non nớt của bọn trẻ, tất nhiên, dù Trần Diệp có vẻ mặt hiền lành, thường xuyên dỗ dành bọn trẻ, những yêu cầu nhỏ của bọn trẻ cũng thường xuyên được đáp ứng, nhưng bọn trẻ đềubiết, nếu Trần Diệp tức giận thì hậu quả còn nghiêm trọng hơn cả việc chọc giận Tiểu Liên tỷ,lúc Tôn Thắng ca bị đánh, tiếng kêu thảm thiết đó cách một con phố còn có thể nghe thấy mà.

Bọn trẻ nhìn Tiểu Liên đi đến bên cạnh Trần Diệp, không để ý đến chúng thì đều thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục chạy nhảy.

Trần Diệp mở mắt ra, thấy là Tiểu Liên thì hỏi: "Sao vậy?"

Tiểu Liên lấy từ trong tay áo ra một phong thư, đưa cho Trần Diệp.

"Đây là thư của Hoàng Tam gửi về, hắn có phát hiện quan trọng. " Giọng Tiểu Liên trong trẻo, nàng dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Ngoài ra, bên Tiểu Thắng hình như gặp rắc rối. "

Trần Diệp nhận lấy bức thư, tùy ý xé ra, phẩy nhẹ một cái tờ giấy liền mở ra.

Một dòng chữ viết tay đẹp đẽ hiện ra trước mắt Trần Diệp.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right