Chương 218: Chương 218

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 4,688 lượt đọc

Chương 218: Chương 218

Sau khi đọc xong thông tin trên thư, Trần Diệp dùng hai ngón tay kẹp tờ giấy, thuận tay đưa cho Tiểu Liên.

Tiểu Liên nhận lấy, cũng đọc qua nội dung bên trên, khẽ nhíu mày: "Tiền cứu tế?"

Trần Diệp ngáp một cái, giọng ngái ngủ nói: "Số tiền cứu tế này rất quan trọng đối với người dân, để đường khẩu gần Giang Lăng tuyên bố nhiệm vụ, giúp đưa số tiền cứu tế này qua đi. "

"Vừa rồi ngươi nói bên Tiểu Thắng cũng có biến, tình huống như thế nào?"

Tiểu Liên gấp tờ giấy lại, mở miệng nói: "Tiểu Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải đêm khuya đột nhập vào trạch viện của Hồ Quảng Bố Chính Sứ, Quỳnh Ngạo Hải bị vu oan giết tri phủ Kinh Châu. "

"Bên Kinh Châu, tri phủ Kinh Châu Trịnh Hàn Văn bị diệt cả nhà, trên tường có đề chữ chỉ đích danh là do Tiểu Thắng làm."

Nói đến đây, giọng Tiểu Liên do dự. "Đại Minh hiện tại e rằng đã biết tin này, ta sợ. . . "

Trần Diệp nghe xong, mỉm cười nhạt. "Không sao, Đại Minh bên kia tạm thời không cần quản. "

Trần Diệp khẽ gõ tay vịn ghế, trầm ngâm một lát, trong mắt lóe lên một tia lạnh lùng. "Nhưng là Ma Giáo này, có chút quá trớn rồi. "

"Truyền xuống, Ngọc Diệp Đường truy nã người trong Ma Giáo, giết một tên miễn một lần phí thủ tục nhiệm vụ. "

Vũ Xương phủ,Duyệt Lai khách sạn, trong một căn phòng ngủ rộng rãi sạch sẽ, một lão nhân mặc cẩm y hắc sắc, bên hông đeo một thanh chủy thủ kim sắc đang ngồi trên ghế, tay cầm tẩu thuốc, khói xanh lượn lờ bay ra từ cái tẩu thuốc bằng đồng thau chứa đầy thuốc lá khô hảo hạng.

"Bập. . . "

Mộ Dung Long Uyên hít một hơi thuốc, thuốc lá trong tẩu thuốc nhanh chóng cháy thành tro, tia lửa bắn ra.

Sau mấy hơi.

"Phù. . . "

Mộ Dung Long Uyên thở ra một hơi khói, làn khói trắng nhạt bay xa ba thước.

Bên ngoài phòng ngủ vang lên tiếng bước chân, là bộ khoái của Lục Phiến Môn, cũng mặc cẩm y hắc sắc, bên hông đeo chủy thủ kim sắc bước vào.

Người đến là một nữ tử trẻ tuổi, đầu đội nón lá, trên mặt đeo một lớp mạng che mỏng, che khuất dung mạo, từ đôi lông mày cùng đôi mắt lộ ra bên ngoài, có thể thấy nàng rất xinh đẹp, trong đôi mắt đó ánh lên vẻ anh khí không thua kém nam nhi.

Dưới chiếcnón lá của nữ tử là một bím tóc đuôi ngựa, cuối bím tóc được buộc bằng một dải lụa đỏ.

"Sư phụ, đây là quyển tông* của nha môn. "

(*Hồ sơ)

"Theo nha môn nói, đêm trước, Quỳnh Ngạo Hải đột nhiên xuất hiện ở phủ của Trương Bố Chính Sứ, lúc đó Trương Bố Chính Sứ đang bàn bạc với Trịnh tri phủ về việc lũ lụt. "

"Quỳnh Ngạo Hải này hung ác tột cùng, vừa vào nhà đã một chưởng đánh chết Trịnh tri phủ. "

Nữ tử đưa quyển tông cho Mộ Dung Long Uyên, giọng nói có chút phẫn hận, nàng cũng từng nghe nói về con người của Trịnh tri phủ. Đó là một vị quan tốt, yêu dân như con, không ngờ tên Quỳnh Ngạo Hải lại khát máu đến vậy, ngay trong thời điểm quan trọng như lũ lụt mà dám giết chết tri phủ Kinh Châu.

Tri phủ Kinh Châu vừa chết, bên Kinh Châu có thể nói là hoàn toàn rối loạn.

Mộ Dung Long Uyên đưa tay trái đen đúa, thô ráp ra nhận lấy quyển tông. Ông không xem mà tiện tay đặt lên bàn.

"Khụ khụ. . . "

Mộ Dung Long Uyên ho nhẹ vài tiếng rồi hắng giọng, ông không hút thuốc nữa, tay phải cầm tẩu thuốc đặt lên bàn rồi nhìn nữ tử trẻ tuổi, giọng khàn khàn nói: "Hồng Anh, con nói xem. . . Tại sao Quỳnh Ngạo Hải lại vượt ngàn dặm, từ Thái Hồ đến Vũ Xương để giết chết tri phủ Kinh Châu?"

Nữ tử tên Hồng Anh bị hỏi đến sững sờ, ánh mắt nàng lộ vẻ suy tư.

Mộ Dung Long Uyên không dừng lại, ông tiếp tục nói: "Hơn nữa, Quỳnh Ngạo Hải xông vào phủ của Trương Bố Chính Sứ, tại sao chỉ giết Trịnh tri phủ?"

"Nếu hắn thực tàn nhẫn khát máu, với trình độ võ công của hắn, tại sao không giết luôn cả Trương Bố Chính Sứ?"

Mộ Dung Long Uyên hỏi xong câu hỏi của mình, ông lại cầm lấy tẩu thuốc, chậm rãi hút. "Phù phù. . . "

Làn khói trắng như lụa từ miệng ông phun ra, không lâu sau, khói thuốc đã tràn ngập, phòng ngủ biến thành "chốn bồng lai tiên cảnh".

Hồng Anh đứng trong phòng ngủ, cau mày suy nghĩ về những câu hỏi của Mộ Dung Long Uyên.

Đột nhiên, nàng giãn mày, trong mắt lộ vẻ hiểu ra, Hồng Anh chắp tay nói: "Ta hiểu rồi, sư phụ, Quỳnh Ngạo Hải không phải kẻ thích giết người, những gì hắn làm rất mâu thuẫn. "

"Chẳng lẽ. . . hắn bị người ta hãm hại?"

Hồng Anh cẩn thận nói ra suy nghĩ của mình.

Mộ Dung Long Uyên gật đầu, hít một hơi thuốc, ngậm trong miệng một lúc lâu rồi mới nhả ra.

"Mỗi vụ án đều không được mang theo cảm xúc cá nhân. "

Mộ Dung Long Uyên giọng khàn khàn, dạy dỗ Hồng Anh.

Hồng Anh cung kính đáp: "Ta hiểu rồi, sư phụ. "

Mộ Dung Long Uyên gật đầu, người đệ tử này của hắn rất thông minh, tư chất võ công cũng không tồi, chỉ tiếc làm việc quá dễ mang theo cảm xúc cá nhân, lúc suy nghĩ vấn đề cũng bị cảm xúc chi phối, đây là khuyết điểm của nàng.

Hồng Anh bình tĩnh lại, suy nghĩ một hồi thì lẩm bẩm: "Sư phụ, Quỳnh Ngạo Hải này chẳng lẽ thật bị người ta hãm hại?"

"Dựa theo danh tiếng giang hồ cùng võ nghệ của hắn, không nên làm ra những chuyện đó mới đúng. "

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right