Chương 225: Chương 225

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:09 visibility 1,493 lượt đọc

Chương 225: Chương 225

Mũi thương như điện, trong nháy mắt đã đâm tới trước mặt Tôn Thắng.

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tócnày, Tôn Thắng xoay người, chủ động đón mũi thương.

"Phập!" một tiếng.

Trường thương đâm vào ngực Tôn Thắng, cách tim hai tấc.

Trên mặt Hồng Anh lộ vẻ chấn kinh.

Tại sao hắn không né tránh?

Tôn Thắng đột nhiên đưa tay phải ra, nắm lấy trường thương, bàn tay trái đánh ra giữa chừng quay về, một chưởng bổ vào cán thương làm bằng gỗ sáp trắng.

"Rắc!" một tiếng, cán thương gãy đôi.

Trên khuôn mặt tuấn tú của Tôn Thắng lộ ra một nụ cười lạnh, hắn liếc nhìn nữ bộ khoái đang cầm cán thương, sững sờ tại chỗ.

Tôn Thắng hít một hơi, cả người lao về phía trước, dồn toàn bộ sức lực vào tay trái, nội lực Bách Lãng trong cơ thể cộng hưởng!

Lúc này, khí thế của Tôn Thắng như cầu vồng, đã không còn quan tâm đến sống chết nữa, từ đan điền còn truyền đến tiếng sóng lớn va chạm vào nhau.

Trương Mậu Tường được tên lính kéo dậy, thấy Tôn Thắng lại xông tới liền không khỏi kêu lên kinh hãi.

"Nhanh! Nhanh chặn hắn lại!" Trương Mậu Tường kéo một tên lính chắn trước mặt mình.

Tôn Thắng thấy vậy, trên mặt lộ ra một tia khinh bỉ, đôi mắt sáng ngời, hét lớn: "Ta sẽ vì thiên hạ giết tên giặc này!"

Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng sóng biển vang lên, tất cả mọi người có mặt đều nghe thấy một tiếng động lớn như sóng thần. Tôn Thắng dồn toàn bộ sức lực vào một chưởng đánh vào tên lính trước mặt Trương Mậu Tường.

Thân thể tên lính run lên một cái, chết ngay tại chỗ.

Trương Mậu Tường phía sau lộ vẻ vui mừng, nhưng niềm vui này không kéo dài được bao lâu, thì hắn đã cảm thấy ngực đau nhói, ngũ tạng lục phủ như bị trọng thương.

"Phụt!" Trương Mậu Tường phun ra một ngụm máu, mắt tối sầm lại, liền ngã xuống đất giống như tên lính kia, hơi thở tắt lịm, chết ngay tại chỗ!

Tôn Thắng đánh xong một chưởng này như đã dùng hết toàn bộ sức lực, cơ thể hắn lảo đảo, suýt chút ngã xuống, hắn vội vàng hít thở, cố gắng đứng vững, loạng choạng chân lảo đảo đi đến trước mặt Trương Mậu Tường, giẫm một chân lên mặt hắn.

"Phụt!" Tôn Thắng lại nhổ một bãi nước bọt vào mặt Trương Mậu Tường, giọng nói có chút khàn: "Cẩu quan!"

Dưới bầu trời xám xịt, mưa phùn lất phất rơi không ngớt, hạt mưa rơi xuống từ trên cao, đáp lên khuôn mặt trắng trẻo, tuấn tú hiện rõ vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại sáng ngời như sao của Tôn Thắng. Hắn nhìn quanh một cái, bỗng nhiên bật ra tiếng cười sảng khoái.

"Ha ha ha ha ha. . . "

Khoảnh khắc này, cả thế giới dường như im lặng.

Những binh lính, nạn dân, cùng cả những bộ khoái của Lục Phiến Môn đều sững sờ tại chỗ, giữa trời đất chỉ còn lại tiếng cười lớn của Tôn Thắng.

Hồng Anh tay vẫn cầm đoạn thương gãy, ngây người nhìn Tôn Thắng đang đứng trên thi thể của Trương Mậu Tường ở đằng xa. Hắn một thân tuấn lãng đẫm nước mưa đứng đó cười lớn, cả người lại toát lên một sức hút kỳ lạ.

Quỳnh Ngạo Hải nghe tiếng cười của Tôn Thắng, trên mặt cũng không khỏi nở nụ cười. Hắn buông tay khỏi chân Mộ Dung Long Uyên, thân thể lật lại ngã lưng ngước lên nhìn lên bầu trời xám xịt, mặc cho nước mưa rơi lên trên mặt mình.

"Ha ha ha ha. . . "

Hắn cũng không nhịn được mà cười khẽ.

Hiệp chi đại giả.

Vì nước vì dân!

Mộ Dung Long Uyên mím môi, theo bản năng đưa tay phải ra sờ vào phía sau nhưng chỉ sờ được khoảng không, lúc này mới nhớ ra chiếc tẩu của mình vẫn còn trên tường thành. Mộ Dung Long Uyên thu tay phải lại, thở dài một tiếng. Ông ta cũng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xám xịt, trong mắt tràn đầy mệt mỏi.

Chẳng mấy chốc, những bộ khoái của Lục Phiến Môn xung quanh cũng chạy tới, tay cầm mấy sợi xích sắt có móc.

"Phập. . . "

"Phập. . . "

Hai tiếng động nhẹ vang lên, xích xâu qua xương tỳ bà của Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải. Giờ dù có bản lĩnh cao đến đâu thì cả hai cũng không thể trốn thoát. Hơn nữa, cả Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải đều đang bị thương nặng.

Những bộ khoái vây quanh Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Mộ Dung Long Uyên tìm lại được chiếc tẩu của mình, cầm tẩu trên tay, vẻ mặt trầm mặc.

Vũ Xương phủ, phía đông thành.

Bầu trời u ám, mây đen dày đặc giăng kín, mưa phùn lất phất bay, con đường ngoài thành lầy lội đầy bùn đất.

"Xoẹt. . . "

"Xoẹt. . . "

Tiếng xích sắt vang lên. Tôn Thắng cùng Quỳnh Ngạo Hải bị bộ khoái Lục Phiến Môn áp giải, đi về phía cổng thành. Xương bả vai của hai người hiện giờ bị xích sắt xuyên qua, nối liền xuống tận chân, mà chân bọn họ còn mang xiềng xích bằng sắt tinh luyện. Nhưng mặc dù bị bắt, Tôn Thắng vẫn nở nụ cười sảng khoái trên môi, hắn cười nhìn Quỳnh Ngạo Hải, giọng nói đầytrêu chọc:

"Nhị ca!"

"Việc đã thành rồi!"

Quỳnh Ngạo Hải nghe tiếng gọi thì ngẩng đầu lên, sắc mặt hơi tái nhợt.

Thanh đoản thương trên ngực áo đã bị rút ra, máu loang khắp vạt áo trước ngực. Cũng may, Mộ Dung Long Uyên đã kịp điểm huyệt xung quanh vết thương khiến máu ngừng chảy, nếu không có lẽ Quỳnh Ngạo Hải đã chết vì mất máu quá nhiều rồi.

Hắn nhìn Tôn Thắng, thấy Tôn Thắng cũng bị đâm một nhát thương ngay dưới tim, nhưng vẫn tỏ ra lạc quan thì không khỏi bật cười:

"Tốt lắm!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right